Thứ Ba, 30 tháng 4, 2013

# 38 Năm Qua Chưa HHHG Thật Sự, Vậy Lỗi Tại Ai ???


# 38 Năm Qua Chưa HHHG Thật Sự, Vậy Lỗi Tại Ai ???

 

Mỹ Linh

 

38 năm đã qua, kể từ 30/4/75, đất nước ta vẫn chưa hàn gắn được vết thương của một cuộc nội chiến, lỗi tại ai ??? Bất cứ quốc gia nào, nếu không tạo được sự đoàn kết toàn dân, không thể phát triển vững mạnh được, Việt Nam không ngoại lệ. Một số người, trong đó có ông thứ trưởng ngoại giao Nguyễn Thanh Sơn, luật sư Hoàng Duy Hùng... đưa ra vấn đề hòa hợp, hòa giải, hay đối thoại, thoạt nghe qua, rất hợp lý, những cần phải xét lại. Kể từ tháng 4/75 cho đến hôm nay, tất cả các vị cầm quyền như thủ tướng, chủ tịch nước, tổng bí thư, kể cả các vị bộ trưởng, thứ trưởng khi ra ngoại quốc, đều bị chính đồng bào mình biểu tình phản đối quyết liệt, nếu biết được ngày và nơi đến; bằng không, những vị này phải trốn tránh như những con chuột chạy dưới ống cống, đến nỗi lá cờ đỏ sao vàng, phát nguồn từ tỉnh Phúc Kiến bên Tàu (*1), cũng không dám treo trên xe. Thử hỏi, các vị đi ngoại giao như thế, làm sao các vị có thể đạt được thành qủa ??? Chính đồng bào của các vị, biểu tình rượt đuổi các vị, làm sao mà các chính khách của các quốc gia sở tại, tin tưởng các vị ??? Lỗi này tại ai, phía nào đã gây ra, rất cần được phân tích chính xác để tìm ra thủ phạm.

 

Hoa Kỳ cũng có một cuộc nội chiến đẫm máu, tương tự như ở Việt Nam; nhưng sau chiến tranh, kẻ chiến thắng là tướng Grant, đã thả hết tất cả tù binh dưới quyền của tướng Lee, nam bắc đề huề, sống hòa bình vui vẻ, không trả thù, và cùng đoàn kết một lòng phát triển đất nước, xây dựng nên một nước Hoa Kỳ giàu có và hùng mạnh cho đến ngày hôm nay. Tại sao Hoa Kỳ làm được, mà kẻ chiến thắng như Tổng bí thư Lê Duẩn, cầm quyền lúc đó tại VN, lại không làm được, vậy lỗi tại ai ???

 

Đông Đức và Tây Đức, cũng xảy ra một cuộc nội chiến lạnh vì bị ngăn cản bởi bức tường Bá Linh. Thế rồi bức tường bị sụp đổ vào năm 1989, toàn thể dân Đức vui mừng, thống nhất đất nước, không ai bị phân biệt, kỳ thị, không ai bị tù đày, ngoại trừ ông thủ lãnh Erich Honecker, bị dẫn độ về Đức năm 1992 vì liên quan đến cái chết của 192 người dân Đông Đức tìm cách vượt tường Bá Linh. Rốt cuộc, ông Honecker cũng được tòa án Đức tha bỗng vì lý do sức khỏe. Và hôm nay, bà Angela Merkel, sinh trưởng và lớn lên tại Đông Đức, quốc gia cộng sản, đã lên làm thủ tướng nước Đức. Tại sao Đức làm được, mà kẻ chiến thắng như Tổng bí thư Lê Duẩn, cầm quyền lúc đó tại VN, lại không làm được, vậy lỗi tại ai ???

 
38 năm trôi qua, biết bao nhiêu đời tổng bí thư CS sau đó như Trường Chinh, Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu, Nông Đức Mạnh, Nguyễn Phú Trọng, chẳng một ai thực hiện được chính sách hòa hợp hòa giải đúng nghĩa, toàn là HHHG ngọn. Đúng nghĩa ở đây chính là đối tượng hòa hợp hòa giải, vì đồng bào hải ngoại được xem như ngọn, không phải gốc rễ của vấn đề. Đồng bào hải ngoại không phải tự nhiên mà có, cũng đã từng là đồng bào ở trong nước ra đi. Đối tượng HHHG chính là đồng bào ở trong nước.
 
Những nhà cầm quyền CS này, họ ngây thơ nghĩ rằng, cho người Việt hải ngoại về thăm lại quê hương, đó là hòa hợp hòa giải. Thật ra, hòa hợp hòa giải kiểu này cũng gọi là HHHG ngọn. Người Việt hải ngoại chỉ có khoảng 4 triệu là thành phần thiểu số, cũng như ĐCSVN, có khoảng 3 triệu, cũng là thành phần thiểu số của một dân tộc Việt với 93 triệu dân, nên không đáng kể, để gọi là HHHG. Cái đáng kể ở đây là 4 triệu người Việt này đã xây dựng nên biết bao nhiêu cộng đồng hải ngoại, và tuyệt đại đa số đều sử dụng lá cờ tổ quốc Việt Nam, lá cờ vàng 3 sọc đỏ, để cùng đấu tranh cho một nước Việt Nam tự do, dân chủ. Khắp trên thế giới, chúng ta thử tìm kiếm một lá cờ đỏ sao vàng rất là khó khăn, ngoại trừ thấy nó hiện diện tại các tòa sứ quán, hay lãnh sự của nước CHXHCNVN và cũng có một lần, người ta tìm thấy nó nằm ở trong một tiệm video của ông Trần Trường, tại nam California, vào năm 1999. Gần như, đa số tuyệt đối, người Việt Nam nào đi ra khỏi nước để định cư, đều chọn lá cờ tổ quốc, cờ vàng 3 sọc đỏ, có từ vua Thành Thái năm 1890. Bằng chứng, nhiều tiểu bang, quận hạt, và hàng trăm thành phố tại Hoa Kỳ đều vinh danh lá cờ vàng 3 sọc đỏ là lá cờ của cộng đồng Việt Nam. Đạt được những sự vinh danh này, đòi hỏi phải có đông đảo người Việt cùng vận động các nghị viên, dân biểu của thành phố, quận hạt, tiểu bang, và phải mất nhiều năm tháng, mới hoàn thành được, chứ không phải dễ đâu. Thành ra những người cộng sản cầm quyền phải hiểu rằng, nguyện vọng của đồng bào trong nước, chính là nguyện vọng của đồng bào hải ngoại, và ngược lại. Vì khi họ ở trong nước, họ không dám lên tiếng, vì rất sợ bị CS trù giập, bỏ tù họ. Thành ra, chúng ta có thể khẳng định rằng, cái gốc rễ của vấn đề, cái gốc rễ của HHHG, đối tượng để những nhà cầm quyền, muốn thực thi HHHG chính là đồng bào trong nước.
 
Vừa rồi, Thứ trưởng bộ ngoại giao Nguyễn Thanh Sơn có ra hải ngoại, một trong những mục đích của ông ta là HHHG với những cộng đồng người Việt hải ngoại tại Hoa Kỳ. Ông Sơn khi gặp một số tên như Phùng Tuệ Châu, Đinh Viết Tứ, Nguyễn Phương Hùng, và Vũ Hoàng Lân, đã đại ngôn, hay có thể gọi là láo toét khi cho rằng chuyến đi của ông ta, gặp gỡ một số người Việt như thế này, là một "Hội Nghị Diên Hồng". Mình nghĩ đây là láo toét, chứ không thể gọi là ngây thơ được. Những tên Việt gian trên, nằm trong ViệtWeekly, Tiếng Quê Hương, PhốBolsarTv, đồng bào hải ngoại đã rõ, không cần bàn cãi. Láo toét như thế này, làm sao HHHG được, dù chỉ là HHHG ngọn, lá, cành.
 
Tiếp theo, ông Sơn kêu gọi bà con hải ngoại hãy "hướng về cội nguồn dân tộc", đây lại là một láo toét thứ 2. Cội nguồn dân tộc có Hùng Vương, có Hai Bà Trưng, có Trần Hưng Đạo, có Lý Thường Kiệt, Lê Lợi, Lê Lai, Quang Trung... Tại sao những vị này không có mặt trên những đồng tiền VN ??? Qua bao nhiêu lần đổi tiền, tại sao chỉ có mặt mỗi một mình tên gián điệp Tàu là Hồ Chí Minh (*2) ??? Ông Sơn có trả lời những câu hỏi này, được không???

Cái láo toét của sơn lần thứ 3, Sơn sử dụng câu nói của Nguyễn Trải: "Lấy chí nhân thay cường bạo, đem đại nghĩa thắng hung tàn". 38 năm qua, hàng triệu dân, quân, cán, chính VNCH phải vào trại tù, hay bị đày đi những vùng rừng thiêng nước độc, gọi chính sánh Kinh Tế Mới. Tiếp theo những chính sách tàn độc như Thủy Lợi, Tư Sản Mại Bản, Hồi Hương Lập Nghiệp, Thanh Niên Xung Phong, Hợp Tác Xã, Công Nông Trường... buộc hàng triệu dân phải vượt biên, vượt biển... làm 500 ngàn dân Việt bị bỏ mạng ở biển. Mới đây Nhà nước còn áp lực chính quyền Mã Lai, Indonesia đập phá những bia tưởng niệm người Việt chết trên biển đông. Vậy mà sao Sơn dám đại ngôn "lấy chí nhân thay cường bạo" ??? Những người lính đã chết ở nghĩa trang quân đội Biên Hòa còn chưa hòa giải, nói chi đến người sống. Nếu Sơn muốn hòa giải thật sự, hãy thả ngay tất cả tù nhân chính trị như Cha Lý, anh Điếu Cày, chị Tạ Phong Tần, anh Việt Khang... Phải thả ngay anh đại úy VNCH là anh Nguyễn Hữu Cầu đi, bị giam đã 36 năm rồi, người tù lâu nhất thế kỷ, rồi hãy nói đến HHHG, nói đến đại đoàn kết dân tộc. Bằng không, Sơn chỉ là một thằng láo toét.

 

Nghĩ cho kỹ, chức vụ của Sơn qúa thấp, chỉ là một thứ trưởng, lời nói của Sơn chẳng thể được gọi là đại diện cho ĐCSVN. Còn đối với LS Hoàng Duy Hùng, cũng chẳng thể đại diện cộng đồng hải ngoại, nhiều người còn phản đối Hùng, cho ông ta là một tên Việt gian. Sự HHHG giữa Sơn và Hùng, chỉ là một màn bịp bợm thôi, chẳng lừa được ai đâu.

 

Những nhà cầm quyền CS, nếu muốn được giải quyết tận gốc rễ, hãy HHHG với chính đồng bào trong nước; bằng cách phải thả ngay tất cả những tù nhân chính trị đang bị giam giữ. Những tù nhân này, chính là đối tượng HHHG đấy. Những tù nhân này cùng với những nhà dân chủ đang đấu tranh trong nước được quyền thành lập một tổ chức đối lập và bầu ra người lãnh đạo, rồi từ đó, thương thuyết với nhà cầm quyền, để đề ra những chánh sách hay những điều kiện căn bản, cần thiết cho một cuộc tranh cử tổng thống và quốc hội một cách công bằng. Đây là một phương an tốt nhất cho một VN tương lai, vì không tổn phí một nhân mạng. Tương tự, như trường hợp tại nước cộng sản Ba Lan, tổng thống Wojciech Jaruzelski đã thực hiện cuộc HHHG thật sự, là mời nhà lãnh đạo công đoàn Đoàn Kết Lech Walesa, thuộc khối đối lập với chính phủ, đang ở trong tù, ra bàn thảo về một cuộc bầu cử tổng thống trong tương lai. Nếu đất nước Việt Nam có một cuộc HHHG gốc như thế, bảo đảm đồng bào hải ngoại không bao giờ chống đối những người lãnh đạo thật sự được dân chúng bầu lên, dù người đó có là đảng viên của ĐCSVN. Nhà nước CHXHCNVN, mỗi 5 năm cũng có một cuộc bầu cử quốc hội, nhưng đây là một cuộc bầu cử bịp bợm, toàn dân ai cũng biết điều đó, khi con số cử tri đi bầu lên đến 99.9%. Qua bao nhiêu cuộc bầu cử, con số 99%, gần như không bao giờ thay đổi. Nếu so sánh con số này với các quốc gia dân chủ khác, người ta sẽ biết ngay đây là con số bịp bợm. Với các quốc gia dân chủ thật sự, con số này cao đến 70% số cử tri là tối đa rồi. Chưa nói đến Mặt Trận Tổ Quốc chính là cánh tay nối dài của ĐCSVN. Bất cứ ai muốn ra ứng cử đều phải được MTTQ đề cử, là một điều hết sức vô lý. Kết qủa, trên 95% là đảng viên ĐCSVN trúng cử đại biểu QH. Sau đó, ĐCSVN đề nghị một đảng viên ra làm thủ tướng, một đảng viên làm chủ tịch nước, rồi QH bỏ phiếu phê chuẩn, cho có hình thức. Bản chất vẫn là sự bịp bợm. Thành ra, thủ tướng, chủ tịch nước đi ra công cán nước ngoài, đều bị chính đồng bào mình biểu tình, rượt đuổi là qúa đúng rồi.

 

38 năm qua, dân tộc VN chưa HHHG thật sự là lỗi ở nhà cầm quyền CS. Có HHHG thật sự, sẽ huy động được sức mạnh đoàn kết toàn dân trong và ngoài nước. Có sức mạnh đoàn kết toàn dân, chúng ta không sợ bất cứ thế lực ngoại bang nào xâm chiếm, đặc biệt là Tàu Cộng. Ngược lại, bánh xe dân chủ vẫn tiếp tục quay, đó gọi là trào lưu đòi dân chủ của cả thế giới, sẽ nghiền nát tất cả những ai cản trở, đi ngược lại trào lưu, như chúng ta đã từng thấy xảy ra đối với những nhà cầm quyền độc tài như Ben Ali, Hosni Mubarak, Muamar Ghadafi,... 

 

30/4/2013

Mỹ Linh


Đính kèm:


Vài cảm nghĩ nhân Lễ Giỗ Tổ và Tưởng Niệm 30-4-1975

Vài cảm nghĩ nhân Lễ Giỗ Tổ và Tưởng Niệm 30-4-1975

Trần Diệu Chân

Năm nay, người Việt hải ngoại ở nhiều nơi đã tổ chức chung hai sự kiện lịch sử trong một buổi lễ: tưởng nhớ công đức Vua Hùng và tưởng niệm Quốc Hận 1975 do hai ngày lịch sử khá gần nhau – 19 và 30 tháng 4. Một điều trùng hợp rất đặc biệt là ngày lễ truyền thống Giỗ Tổ - được truyền tụng qua hai câu thơ quen thuộc:
Dù ai đi ngược về xuôi,
nhớ ngày giỗ Tổ, mồng mười tháng ba
để nhắc nhau ngày giỗ theo âm lịch - hầu như đều rơi vào đúng tháng 4 dương lịch, tháng được mệnh danh là Tháng Tư Đen kể từ biến cố 30-4-1975. Chắc Quốc Tổ từ trên cao nhìn xuống hẳn đã không khỏi bùi ngùi cho con cháu vào mỗi dịp tháng 4 khi đất nước vẫn còn kéo dài triền miên dưới ách độc tài cộng sản.
38 năm đã trôi qua như chớp mắt, với những biến đổi không ngờ. Từ “người di tản buồn” của non 4 thập niên về trước, nay có người đã trở thành “dân biểu quốc hội” tại một số quốc gia, đoạt nhiều kỷ lục quốc tế; thành tích học vấn, thành đạt của người Việt đã làm vẻ vang con cháu Rồng Tiên trên quê hương tạm dung khắp thế giới ... Tại Việt Nam, “tù cải tạo” ngày xưa nay đã trở thành “khúc ruột xa ngàn dặm” được hân hoan chào đón trở về, kẻ “cựu thù” đã được đón tiếp như thượng khách (TNS John McCain, giới chức Hoa Kỳ...), và những tay súng AK 47 nay đã thành thạo đếm đô-la, lái Rolls-Royce, lượn Mercedes ...
Nhưng ước mơ cho ngày Hội Lớn của dân tộc – ngày quê hương được chan hòa nắng ấm tình người, được hít thở làn gió mát tự do - thì dường như lại kéo dài đằng đẵng. Chả thế mà một người bạn trẻ trong nước đã phải thốt lên:
Tôi chưa thấy một đêm nào dài thế,
bốn ngàn năm, giờ lại ngót trăm năm.
hết phong kiến độc tài, đến lũ bạch tuộc thực dân,
hết quân, hết vương, đến lũ tượng thần chủ nghĩa.

bao thế hệ siết rên trong gọng kềm nô lệ.
chuyên chế dã man đục rỗng chí con người.*

Điểm đặc biệt là tác giả của những câu thơ này chưa có mặt trên quê hương trong ngày lịch sử 30-4-1975 đau thương của dân tộc. Anh sanh ra mãi 8 năm sau và lớn lên trong khung cảnh của:
lũ quỷ ám thừa cơ toàn trị,
khủng bố dã man, reo rắc những kinh hoàng,
biến lẽ sống thành châm ngôn "mày phải sợ" [1]

Thế nhưng, động lực yêu nước, thương dân, và tinh thần trách nhiệm của một người có lương tri, có liêm sỉ đã giúp anh vượt thoát “nỗi sợ” để cất cao tiếng gọi:
bao thế hệ đã ngậm ngùi mắc nợ,
lũ chúng ta lẽ nào lại mắc nợ mai sau,
còn chần chừ gì mà không tỉnh dậy mau,
sống cho xứng danh xưng con người trên mặt đất.

tôi chưa thấy một đêm nào dài thế,
cũng chưa thấy có ngày mai nào không thể.
vì người ta cần ánh mặt trời,
tỉnh dậy đi lũ chúng ta ơi! *

Người bạn trẻ này chính là Nguyễn Đắc Kiên, một nhà báo dũng cảm, 30 tuổi, đã dám lên tiếng chỉ trích Tổng bí thư Cộng sản Việt Nam (CSVN) Nguyễn Phú Trọng vào tháng 2 vừa qua, khi ông này cao giọng miệt thị những người góp ý kiến sửa đổi hiến pháp theo nguyên tắc Dân Chủ là “suy đồi đạo đức”. Anh Kiên không sợ bị đuổi việc dù đang phải cưu mang gia đình. Anh không sợ tù tội và sẵn sàng cùng chia sẻ bước đời nghiệt ngã với những người bạn chung nỗi khát khao tự do cho dân tộc:
nếu một ngày tôi phải vào tù,
tôi muốn được vào nhà tù cộng sản,
vì ở đó tôi gặp những người ngay,
ở nơi đó đồng loại tôi đang sống.

........
ở nơi đó giam giữ Tự do,
giam giữ những trái tim khao khát Sống. [2]

Nguyễn Đắc Kiên đã đem đến cho chúng ta nguồn hy vọng lớn lao về một tương lai tươi sáng của dân tộc vì anh tượng trưng cho thế hệ rường cột của nước nhà ngày hôm nay. Đã có biết bao khuôn mặt trẻ, dù sinh ra và lớn lên trong sự bưng bít, nhồi sọ và dối trá của chế độ, nhưng họ đã tìm hiểu và không để bị lừa phỉnh; họ đã trông thấy sự thật và can trường lên tiếng, vượt qua sự sợ hãi để tranh đấu cho lẽ phải, cho công lý.
Họ là những Lê Quốc Quân, Hồ Đức Hòa, Đặng Xuân Diệu, Paulus Lê Sơn, Nguyễn Đặng Minh Mẫn, Thái Văn Dung, Trần Minh Nhật, Việt Khang, Trần Vũ An Bình, Đỗ Thị Minh Hạnh, Trần Thị Thúy, Dương Kim Khải, Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Tiến Trung, Nguyễn Phương Uyên, Đinh Nguyên Kha, Lê thị Công Nhân, Phạm Thanh Nghiên, Nguyễn Hoàng Vy, Huỳnh Thục Vy, Bùi Minh Hằng, Nguyễn Chí Đức, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Lê Công Định, Lê Thăng Long, Nguyễn Văn Đài, Phạm Hồng Sơn, Phạm Minh Hoàng, Huỳnh Quốc Tuấn (bố Thục Vy), và còn rất rất nhiều không kể xiết những tiếng nói bất khuất từ Việt Nam; có bạn chưa tới tuổi đôi mươi, không ngại ngùng nối bước các thế hệ cha anh hào hùng như Linh mục Nguyễn văn Lý, Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, Trần Anh Kim, Tạ Phong Tần, Luật sư Cù Huy Hà Vũ... sẵn sàng bước vào nhà tù nhỏ để dân tộc được ra khỏi nhà tù lớn.
Sinh Viên Trần Minh Nhật, một trong 14 thanh niên Công giáo và Tin Lành bị cầm tù đã dõng dạc trước phiên toà xét xử các anh vào đầu năm nay: “Tôi chấp nhận tất cả những gì mà chế độ này đè nén, chấp nhận tất cả những hình phạt miễn sao công lý và sự thật được hiện diện tại đất nước Việt Nam này!”
Đã có biết bao tiếng nói kiên cường như thế vọng lên từ đất mẹ, các bạn đã cương quyết không xuôi tay trước vận mệnh ngả nghiêng của đất nước. Các bạn đã đứng lên - cùng với thế hệ cha anh dũng liệt đi làm lịch sử. Hàng nghìn, hàng vạn bước chân đã xuống đường bảo vệ bờ cõi chống xâm lược Trung Quốc; hàng triệu triệu con tim đã hòa nhịp trong cùng một tiếng nói: Tự Do, Dân Chủ, Nhân Quyền, Độc Lập và Danh Dự cho Dân Tộc.
30 năm thống trị miền Bắc và 38 năm trên cả nước, chế độ CSVN bạo tàn đã không hủy hoại được tấm lòng yêu nước, lòng can trường, tinh thần bất khuất và tính nhân bản của dân tộc. Tất cả những tinh hoa này của nhiều thế hệ đã tỏa sáng trong hàng loạt các hành động và những bài viết vì đất nước, vì dân tộc từ ngay cả những người đã từng bị buộc phải bẻ cong ngòi bút và tư tưởng của mình để sống còn, và từ cả những người đã một thời chọn lầm con đường phục vụ. Ngày hôm nay, những cây bút và tiếng nói “lề đảng” đã đổi hướng sang “lề dân”; mạnh mẽ, dõng dạc lên tiếng bất chấp các đe dọa như nghệ sĩ Kim Chi, cụ bà Lê Hiền Đức, Nguyễn Chí Đức, Huy Đức ...
Cuộc cách mạng dân chủ không chỉ mới bắt đầu, mà đã khởi sự ngay từ những giây phút đầu tiên khi gót giày xâm lược của chủ nghĩa Mác Lê vượt sông Bến Hải cày nát mảnh đất mầu mỡ tự do của miền nam đất nước.
Chính sự trù phú của miền Nam - từ lòng nhân ái, sự tử tế, cho tới đời sống sung túc về vật chất và thoải mái về tinh thần - đã giúp đồng bào miền Bắc hiểu ra rằng mình đã bị một cú lừa lớn, đớn đau. Cuộc đấu tranh bền bỉ trong suốt 38 năm qua của toàn dân, với những người đã từ bỏ đời sống ấm êm ở hải ngoại để trở về bắt tay với đồng bào trong nước giở trang sử mới cho dân tộc, đã bắt đầu bằng những bước nhọc nhằn, khốn khó, trước sự thờ ơ, quay lưng ngoảnh mặt của thế giới.
Nhưng như Tướng Hoàng Cơ Minh đã kêu gọi từ đầu thập niên 80: “Lấy chính nghĩa khuất phục kẻ thù, lấy chính nghĩa huy động toàn dân, lấy chính nghĩa tranh thủ thế giới”, tư duy nhân bản này đã đem lại thế tất thắng cho toàn dân ta ngày hôm nay.
Thế “Tất Thắng” được thẩm định trên tương quan quyền lực giữa thiểu số thống trị và đại khối dân tộc: lực lượng dân tộc dân chủ càng ngày càng mạnh, và chế độ càng ngày càng suy sụp, do ảnh hưởng từ 3 yếu tố:
1. Những yếu kém do sai lầm tự thân mà bất cứ một chế độ độc tài nào cũng gặp phải, đó là hệ quả tham nhũng và suy đồi đạo đức không thuốc chữa; tệ nạn xã hội băng hoại, kinh tế xuống dốc, bất mãn dâng tràn do chính sách cướp đất, hèn với giặc – ác với dân, công an cậy quyền thế hiếp đáp dân lành, thậm chí đánh/giết người không gớm tay... Những hệ quả trầm trọng này đã khiến chính cán bộ cao cấp CSVN còn phải thảng thốt thú nhận là “lỗi hệ thống” quá trầm trọng và cần phải thay đổi ngay để cứu đảng, nhưng đã là “lỗi hệ thống” thì làm sao còn chữa được! chỉ có thể hủy ngay cái hệ thống đầy sai phạm đó để thay bằng một hệ thống mới tốt đẹp – tôn trọng nhân quyền và công lý. Đảng CSVN chỉ còn một cách tự cứu duy nhất là “chủ động xin” được cùng toàn dân xây dựng thể chế mới “thực sự tự do, dân chủ” mà hàng ngàn người dân đã lên tiếng qua các bản góp ý về hiến pháp, để hy vọng còn được tồn tại như một đảng trong một thể chế đa nguyên, bằng không, cứ khư khư nắm chặt quyền lực thì sự sụp đổ của chế độ là điều tất yếu.
2. Áp lực đấu tranh không khoan nhượng của toàn dân đang trỗi dậy với sự hỗ trợ đồng loạt của thế giới. Chưa bao giờ mà tiếng nói của đại khối dân tộc lại vang lên đồng bộ và được sự hỗ trợ mạnh mẽ của quốc tế như vậy; không còn nữa lằn ranh ngăn cách của không gian: quốc nội và hải ngoại; không còn nữa lằn ranh ngăn cách của tư duy chủ nghĩa – đã có nhiều đảng viên thức tỉnh trước một chủ nghĩa ngoại lai đi ngược lại với quyền lợi của dân tộc và đã bị phá sản trên toàn thế giới, có người đã ra khỏi đảng và sẽ còn nhiều người nữa trong những ngày tháng tới. Lằn ranh còn lại ngày nay là giữa thiện và ác, giữa tự do và độc tài, giữa xây dựng và hủy hoại, giữa văn minh và lạc hậu.
3. Xu hướng dân chủ hóa của thời đại và tác động của mạng lưới Internet đã tạo những áp lực to lớn lên các chế độ độc tài. Tại Việt Nam hiện nay có tới trên 30 triệu người truy cập mạng Internet. Môi trường ảo của các mạng xã hội đã giúp cho người dân tìm đến nhau, chia sẻ các quan tâm, tham gia các hoạt động và vượt qua sự sợ hãi. Mạng lưới Internet cũng giúp xé toang bức màn bưng bít và tuyên truyền một chiều của chế độ.
Chưa bao giờ mà cả 3 yếu tố này lại ở mức thuận lợi nhất cho dân tộc như bây giờ. Để khai dụng thêm sức mạnh của lực lượng dân chủ và tác động thêm vào những yếu kém của chế độ hầu đẩy nhanh tiến trình xóa bỏ độc tài và xây dựng dân chủ, chúng ta cần phải xây dựng tin yêu và sự đoàn kết bằng cách:
1. Chú tâm vào những điểm tương đồng hơn là những dị biệt.
2. Đặt cái chung lên trên cái riêng.
3. Chấp nhận và tôn trọng sự khác biệt trong phát biểu, trong thảo luận.
4. Lấy dài hạn soi sáng ngắn hạn khi cân nhắc thiệt hơn.
5. Cần phải thức thời, uyển chuyển thay đổi theo tình hình đất nước và thế giới trong ý thức đặt quyền lợi của Tổ Quốc lên trên hết.
Cố Thi sĩ Nguyễn Chí Thiện đã tiên đoán giai đoạn hiện nay của lịch sử với niềm tin mãnh liệt từ khi ông còn nằm trong ngục tù cộng sản:
Trong bóng đêm đè nghẹt
Phục sẵn một mặt trời
Trong đau khổ không lời
Phục sẵn toàn sấm sét
Trong lớp người đói rét
Phục sẵn những đoàn quân
Khi vận nước xoay vần
Tất cả thành nguyên tử
(Trong bóng đêm – Thi sĩ Nguyễn Chí Thiện - 1976)
Và đất nước đang xoay vần để lật sang trang sử mới với tất cả sức bật của toàn dân trong và ngoài nước.
Cũng trong tinh thần Ghi ơn Quốc Tổ và nhân dịp tưởng niệm biến cố 30-4-1975, chúng ta không thể nào không nhớ ơn sự hy sinh của các thế hệ cha anh.
Tiến sĩ Hà Sĩ Phu đã cho chúng ta một biểu tượng nối tiếp nhau của nhiều thế hệ trong công cuộc dựng nước và giữ nước: “ người nọ đứng lên vai người kia, để đưa nhau từ đáy giếng lên bờ. Trên cái ‘chồng người’ thẳng đứng ấy những người tiên phong đứng ở dưới cùng cho đồng đội được đứng lên vai. Những người tiên phong ấy sẽ lên bờ sau cùng hoặc lúc khải hoàn có thể không còn họ nữa.
“Về Độc lập dân tộc nếu không có những anh hùng liệt nữ đã hy sinh liệu ngày nay ta có còn quốc gia không để mà tranh đấu? Chúng ta đã đứng trên vai họ để có hôm nay.
"Về Dân chủ-Tự do cũng vậy. Nếu không có những người dân chủ tiên phong như Nguyễn Mạnh Tường, như Hữu Loan, như Nguyễn Hữu Đang, Hoàng Minh Chính, Nguyễn Kiến Giang, Lê Hồng Hà, Cù Huy Hà Vũ, Dương Thu Hương, Hòa thượng Thích Quảng Độ, cha Nguyễn Văn Lý, Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần, Trần Huỳnh Duy Thức…vân vân và vân vân…mà hầu hết họ đều bị tù đày, và biết bao tiếng nói dân chủ từ bên ngoài hỗ trợ thì làm sao có chút nền dân chủ cỏn con để có thể tồn tại những trang Web dân chủ trong nước như trang Bô-xít, trang Basam và các blogger?
“Chúng ta đã được đứng trên vai họ, những người dân chủ tiên phong chịu nạn tù đày để giành lấy từng tí chút dân chủ cho ta tiếp tục. Hãy nhớ ơn họ!
“Đoàn kết, dấn thân hết mình phải đi đôi với tỉnh táo sàng lọc chính là bài học lịch sử quý giá mà quá khứ từng dạy cho ta vậy.” [3]
(Xin được tiếp lời Ts Hà Sĩ Phu để thêm tên của các vị đã hy sinh sau 30-4-1975 trên bước đường khai mở công cuộc đấu tranh dân chủ như các anh hùng Trần Văn Bá, Hồ thái Bạch, Lê Quốc Quân; Tướng Hoàng Cơ Minh và các anh hùng Đông Tiến trong Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam; và còn rất rất nhiều các vị anh hùng khác của dân tộc)

Để đền đáp công ơn Tổ Tiên và những người tiên phong đã hy sinh trên con đường phục vụ, và để hàn gắn những đau thương của biến cố 30-4-1975 đồng thời khép lại một trang sử đen tối của dân tộc, không gì ý nghĩa bằng chúng ta cùng nhau - trong hoàn cảnh và khả năng riêng của mỗi người, đóng góp phần nhỏ bé của mình để xóa bỏ độc tài trên quê hương yêu dấu và xây dựng lại một đất nước Việt Nam tự do, dân chủ, nhân bản và phú cường. Ánh bình minh đã ló dạng ở cuối chân trời; việc đến đích nhanh hay chậm, là ở chính mỗi chúng ta - người Việt trong nước và hải ngoại.
Tiến sĩ Trần Diệu Chân
30-4-2013

Chủ Nhật, 28 tháng 4, 2013

# Chuyện Khôi Hài Của ĐCSVN Trong Hội Nghị Trung Ương 6 Và Sự Trả Thù Của 3Dũng



# Chuyện Khôi Hài Của ĐCSVN Trong Hội Nghị Trung Ương 6 Và Sự Trả Thù Của 3Dũng


Mỹ Linh

 

Ai cũng hiểu Bộ Chính Trị gồm 14 ủy viên, được bầu lên bởi Ban Chấp Hành Trung Ương ĐCSVN (gồm khoảng 175 ủy viên). BCT được coi như là cơ quan quyền lực cao nhất nước CHXHCNVN. Trong Hội Nghị Trung Ương 6 (1/10/2012 đến 15/10/2012), phiên họp ngày 7/10/2012, có 13 ủy viên đều bỏ phiếu kỷ luật "đồng chí Nguyễn Tấn Dũng", mệnh danh là "đồng chí X", bằng hình thức "khiển trách" vì đã gây ra nhiều hậu qủa nghiêm trọng trong đó có những tổn thất lớn, điển hình là vụ Vinashin, Vinalines... làm giảm lòng tin của nhân dân, cán bộ, đảng viên, nhà nước. Thế là 3Dũng không chấp nhận việc bị "khiển trách", đã phản pháo lại, đại khái rằng: "BCT giao nhiệm vụ khó khăn cho tui, tui thi hành theo mệnh lệnh của BCT, trách nhiệm này là trách nhiệm chung, nếu tui bị kỷ luật, BCT cũng phải bị kỷ luật, tôi đề nghị BCHTƯ hãy bỏ phiếu xem có kỷ luật tôi và cả BCT hay không?" Thế là một cuộc bỏ phiếu vô tiền khoáng hậu đã xảy ra: 73.5% số phiếu: "Không", tức là không kỷ luật "đồng chí X và BCT". Nhân dân ta, khôi hài, bàn nôm na: "Chúng ta tha cho chúng mình".


Khôi hài thứ nhất:

Tại thị xã Lâm Đồng, vào 10 tháng 8 năm 2009, 3 nông dân, vì đói qúa, phải ăn cắp 2 con vịt làm tiết canh, bị công an bắt được, phải ra tòa chịu án tù 13 năm. Riêng ông thủ tướng 3Dũng của nước CHXHCNVN, vừa khi nhậm chức, để hỗ trợ cho Vinashin, đã hè nhau gọi là "vượt ra biển lớn" cạnh tranh với thế giới, rồi sau đó chính 3Dũng bán công khố phiếu quốc gia tại thị trường New York, lấy 700 triệu đô, tài trợ thêm cho Vinashin, để đến bây giờ, làm thất thoát hàng tỉ đô la, cộng thêm vụ Vinalines, thất thoát thêm hàng trăm triệu, ấy thế mà BCT chỉ có đưa được "Tờ Trình", gọi là "khiển trách". Đối với luật pháp nước CHXHCNVN, tham nhũng công qũy chỉ 1 tỷ (50 ngàn USD) là đủ lãnh án tử hình rồi. Đằng này, dù cho có 100 lần "khiển trách", 3Dũng cũng chẳng rụng một cọng lông nào. Khôi hài này qúa sức tưởng tượng cho cái gọi là "công lý" ở nước CHXHCNVN này.


Khôi hài thứ hai:

Khi 3Dũng bị 13 ủy viên BCT bỏ phiếu đòi "khiển trách" như thế, lẽ ra 3Dũng phải mừng thầm là mình được thoát nạn, chỉ bị "khiển trách" một tí có chết thằng Tây nào. Cái này gọi là bày đặt, trong lòng 3Dũng thì muốn lắm, nhưng ngoài mặt cứ õng a õng ẹo: "em hổng chịu đâu".


Khôi hài thứ ba:

Đằng này, 3Dũng lại kéo luôn cả một BCT vào cuộc, để xem BCHTƯ có "khiển trách" luôn BCT không? Cái khôi hài ở đây, BCT được xem là cơ quan quyền lực cao nhất, lại không có quyền hành gọi là "khiển trách đồng chí X".


Khôi hài thứ tư:

175 ủy viên của BCHTƯ, được gọi là thành phần ưu tú, đang điều hành của đất nước, lại ngoan ngoãn như những con trừu non, gần như không còn bộ óc, lại đi bỏ phiếu "không" và "có" cho một việc làm chẳng ra thể thống gì. Sự việc xảy ra như một màn tấu hài, vì ai cũng hiểu rõ, ý nghĩa của "khiển trách", nhưng chẳng ai dám đưa ra ý kiến ý cò. Bầu ra BCT để làm gì, bây giờ lại bỏ phiếu "khiển trách" BCT??? Than ôi! Khôi hài thiệt, toàn dân Việt Nam đang bị cai trị bởi 175 con bò tót này. Nói thế cũng tội nghiệp mấy con bò tót, nhưng phải nói thế nào mới đúng đây???


Khôi hài thứ năm:

Toàn bộ 175 ủy viên của BCHTƯ không định nghĩa được "kỷ luật". Khi nói đến "kỷ luật", chúng ta hình dung ra đó là một hình phạt: phạt 1 roi, 2 roi, 3 roi, 5 roi, 10 roi, hay phạt qùi gối, úp mặt vào tường, hay thuyên chuyển đi xa, hay lột lon, cách chức, đuổi ra khỏi đảng, hay phạt tiền, phạt tù... Chứ "khiển trách" mà coi là "kỷ luật" thì đúng là bótay.com rồi. Cái hay của Đảng chính là "khiển trách", rồi "rút kinh nghiệm", nói như Nguyễn Bá Thanh: "dây kinh nghiệm dài lắm, rút hoài, rút miết mà không hết".


Ai cũng biết, cầm đầu việc "khiển trách" đồng chí X là Trương Tấn Sang và Nguyễn Phú Trọng. Chuyện nhỏ như con thỏ, ấy thế mà 3Dũng nhà ta lại thù dai. Trước thềm Hội Nghị Trung Ương 7 kỳ này, xảy ra vào trung tuần tháng 5/2013, bao nhiêu chuyện tồi bại, mất đạo đức, kể cả phản quốc của 4Sang đã bị 3Dũng và đàn em của 3Dũng lôi ra cho kỳ được, bằng những bài viết đăng trên mạng:


- Trương Tấn Sang cần bị truy tố về tội phản quốc (*0).

- Chuyên cô Võ Thị Thu Hồng viết đớn tố cáo, bị 4Sang hãm hiếp vào năm 1999 (*1).

- Chuyện chồng cô Hồng, anh Nguyễn Anh Sinh cũng làm đơn tố cáo 4Sang (*2).

- Chuyện qúy tử của 4Sang, Trương Tấn Sơn, tự Sơn Nhớt, học dốt, gian lận thi cử, nhưng được cử làm chức phó giám đốc khách sạn Majestic. (*3) & (*4).

- Đến Mai Thị Hạnh, vợ của 4Sang cũng bị đưa lên mạng (*5).

- Trương Tấn Sang đã chỉ đạo TBT báo Thanh Niên đánh Ngân Hàng Nhà Nước như thế nào? (*6).

- Phạm Quang Nghị tiêu diệt Hồ Đức Việt trong trận chiến tâm linh tại đàn Xã Tắc (*7).

- Ngoài ra, trong http://tusangnhamhiem.blogspot.com.br đầy như bài tố cáo những đàn em thân tín của 4Sang như trung tướng Vũ Hải Triều, phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, LS Trần Đình Triển, Ủy viên BCT Phạm Quang Nghị, Tổng biên tập Báo Nhân Dân Thuận Hữu, trung tướng Nguyễn Khánh Toàn, cựu Tổng bí thư Lê Khả Phiêu, đại biểu quốc hội Đặng Hoàng Yến và Đặng Thành Tâm, Đặng Quang Hạnh, Đặng Hoàng Phượng, Nguyễn Đặng Hải Anh... Ngoài ra, còn thêm những công ty như: Saigon Tourists, Saigon Invest Group, Tân Tạo Group, Sacombank....


Riêng về ông TBT Nguyễn Phú Trọng, dính líu việc tham những lớn nhất Việt Nam, lên đến hàng nghìn tỷ đồng (*8) vào cuối năm 2004, lúc đó Trọng giữ chức Bí thư thành ủy Hà Nội, giờ đã được đưa ra ánh sáng, hồ sơ có thể sẽ chuyển giao cho Nguyễn Bá Thanh xử lý. Trước đó, khi Thanh được Trọng kéo về Hà Nội giữ chức Trưởng Ban Nội Chính Trung Ương, cũng bị 3Dũng đập cho một phát về 3.400 tỷ tiền thuế bị thất thoát khi Thanh còn giữ chức tỉnh ủy Đà Nẵng.


Chẳng biết chuyện hư thực ra sao, nếu như những lời tố cáo này là sự thật, thì tội của 3Dũng không nhỏ, tội bao che, biết những tội ác của 4Sang, Trọng, Thanh mà không nói sớm. Phân tích cuộc sống mái giữa 3Dũng và những người chống Dũng, chúng ta thấy 3 trường hợp có thể xảy ra:


(1) 3Dũng lột chức và bắt tù 4Sang, Trọng, cùng những đàn em thân tín.

(2) 3Dũng bị đảo chánh bởi 4Sang, Trọng, cùng những đàn em thân tín.

(3) ĐCSVN bể ra thành 2 phe, phe thân 3Dũng và phe chống 3Dũng.


Không phải đợi, trường hợp (1) và (2) trên có thể sẽ xảy ra trước ngày Hội Nghị Trung Ương 7. Còn riêng trường hợp (3), nếu có xảy ra, thiết tưởng những đảng viên của ĐCSVN chắc cũng biết khôn, không đứng về phe nào, vì đứng về phe nào cũng dễ bị lãnh đạn bởi phe kia. An toàn nhất, vẫn là đứng về phía toàn dân.


Ngày 28/4/2013

Mỹ Linh



Đính kèm:










 

Thứ Sáu, 26 tháng 4, 2013

# Hoàng Duy Hùng: "... vu chụp cho tôi ... là Việt gian"???

# Hoàng Duy Hùng: "... vu chụp cho tôi ... là Việt gian"???

Người ta gọi anh Việt gian là đúng rồi đó anh Hoàng Duy Hùng. Anh đã cùng đồng bào hải ngoại quyết đấu tranh cho một VN tự do và dân chủ trong suốt 38 năm, đến khi bọn CS sắp sửa sụp đổ, rồi anh lại thay đổi phương cách đấu tranh, thành bắt tay đối thoại với VC dưới hình bán thân của Hồ Chí Minh thì anh qúa đúng là một tên Việt gian rồi, còn nói gì nữa.

Đồng bào Cồn Dầu bị đàn áp, đánh đập, tra tấn vô cùng dã man, có nhiều video clip chứng minh (http://freevietnamnow.blogspot.com/2013/04/nha-nuoc-chxhcnvn-vi-pham-ieu-72-hien.html), và Linh nghĩ, mắt anh đâu có đui mà không nhìn thấy. Thế mà anh về nước tìm hiểu về Cồn Dầu và tiếp chuyện với giám mục Châu Ngọc Tri, rồi cho rằng tin tức hải ngoại chỉ có một chiều, và rằng không có đàn áp giáo dân tại Cồn Dầu. Đây cũng là bằng chứng, anh là một tên Việt gian đó anh Hoàng Duy Hùng.

Bằng chứng Việt gian như thế, anh lấy tư cách gì để đại diện cho đồng bào hải ngoại về bắt tay với bọn CS tại Đà Nẵng, để đòi kết nghĩa chị em giữa Houston và Đà Nẵng.

Trước hết, Linh xin khẳng định, chẳng có một tổ chức đấu tranh ở hải ngoại này áp dụng phương pháp đấu tranh bạo động, ngoại trừ tổ chức Phong Trào Quốc Dân Hành Động của anh, từ lúc thành lập cho đến năm 2007. Anh làm ơn trả lời cho Linh biết: "32 năm qua, từ 1975-2007, anh đã áp dụng phương pháp bạo động, và hôm nay anh khẳng định đó là phương pháp sai lầm, vậy anh lấy gì bảo đảm cho "phương pháp bắt tay đối thoại với CS" là đúng??? Đồng bào hải ngoại có thể xem anh như một tên Việt gian thô bỉ nhất, vì đã phủ nhận công sức đóng góp chung của tập thể mà trong đó có cá nhân anh, trong suốt 38 năm qua, cũng đúng thôi. Hay anh tự vỗ ngực cho mình là "thần đồng", phát minh được phương pháp đấu tranh mới (đối thoại với CS) để mang lại tự do, dân chủ cho VN. Hãy soi gương, nhìn lại chính mình đi anh Hoàng Duy Hùng, qúa khứ sai lầm của anh sẽ dễ dẫn đến hiện tại, và tương lai sai lầm lắm anh HDH, xin anh đừng qúa chủ quan.

Linh nhận xét anh chẳng biết mắc cở khi viết bài tranh luận với Thất Lĩnh trên DânLàmBáo về đa nguyên, đa đảng. Miệng anh thì hô hào đòi tự do, dân chủ cho VN, trong khi đó lại không muốn VN có đa đảng vì e sợ rằng: "tôi không muốn đa đảng mà gây ra xáo trộn nồi da xáo thịt... như bên Campuchia, Nga". Đây là câu nói phản dân chủ của một người gọi là đấu tranh "đòi tự do, dân chủ" như anh. Anh qúa mâu thuẫn rồi anh Hoàng Duy Hùng ơi. Định nghĩa thông thường của "dân chủ" là đa đảng, đa nguyên, công bằng, bình đẳng, là chấp nhận những chính kiến khác biệt, chấp nhận đối lập, đa số thắng thiểu số, người dân làm chủ vận mệnh chính trị của mình qua lá phiếu bầu người đại diện cho mình... Một chế độ không chấp nhận đa đảng, là một chế độ độc tài. Còn đa đảng mà có gây xáo trộn một chút cũng là việc bình thường. Chẳng lẽ anh lại đi ủng hộ một chế độ độc tài à???

Thêm một điều thô bỉ nữa là anh về nước, lại đi đến nhà thăm hỏi ông cựu chủ tịch nước CHXHCNVN Nguyễn Minh Triết, trong khi anh biết rõ khi Triết qua Mỹ nói chuyện cùng doanh nhân Mỹ, chiêu dụ đầu tư vào VN, rằng: "gái VN đẹp lắm". Anh đi thăm một tên làm nhục quốc thể như thế này chẳng khác chi anh bạt tai đồng bào hải ngoại này. Chưa nói đến Triết loạn ngôn khi ở Hoa Kỳ, đòi: "phân hóa nội tình nước Mỹ" và khi ở Cuba: " Việt Nam và Cuba là 2 nước canh giữ hòa bình thế giới, Cuba gác thì VN ngủ, VN gác thì Cuba nghỉ". Một tên phát ngôn bừa bãi như thế mà anh trang trọng đến thăm, Linh chẳng biết anh thuộc dạng người nào.

Mỹ Linh
Xin phổ biến tự do

PS:
"Tôi thấy con đường tốt đẹp nhất cho Việt Nam là con đường hợp tác ổn định xây dựng và ôn hòa đối thoại giải quyết từng phần những mâu thuẫn. Họ nói họ rất vui mừng và tin ở tôi vì họ cho rằng tôi có con tim nhưng còn biết dùng cái đầu để suy nghĩ. Trong nhiều năm qua, ở hải ngoại, tôi đã từng lên tiếng nếu ai thấy có con đường nào khác tốt đẹp hơn cho Việt Nam, xin chỉ dạy tôi, tôi sẵn sàng đi xách dép cho người đó. Cho tới ngày hôm nay, không ai chỉ vẽ cho tôi con đường nào tốt đẹp hơn mà chỉ rủa sả vu chụp cho tôi là phản bội và là Việt gian..." - Hoàng Duy Hùng

Nhà nước CHXHCNVN vi phạm Điều 72 Hiến pháp, Nguyễn Tấn Dũng phải chịu trách nhiệm

Nhà nước CHXHCNVN vi phạm Điều 72 Hiến pháp, Nguyễn Tấn Dũng phải chịu trách nhiệm
 
Mới đây, người ta nghe vợ anh anh Điếu Cày Nguyễn Văn Hải nói anh Hải đã bị “mất tay” trong nhà tù cộng sản, mọi người không thể tránh nỗi được sự xúc động, bàng hoàng. Hôm nay, lại phải nghe thêm chị Đỗ Thị Minh Hạnh bị công an tra tấn trong tù đến bị điếc hết một bên tai, và anh Đoàn Huy Chương bị đánh đập xỉu nhiều lần. Bà Trần Thị Ngọc Minh, mẹ ruột của chị Hạnh đã lên tiếng về trường hợp anh Điếu Cày: “Tôi nghe tin này, như chính mình đã bị mất một tay”. Nhà nước CHXHCNVN không tuân thủ và thi hành luật pháp của nước CHXHCNVN, ai cũng biết điều đó. Có người cho rằng, nói chuyện luật pháp với Nhà nước CHXHCNVN cũng bằng thừa, thay vì nói với đầu gối vẫn còn có lý hơn, sự thật là vậy. Nhưng không, chúng ta vẫn cần phải vạch ra những sai trái này của Nhà nước CHXHCNVN. Chúng ta không cần Nhà nước này phải nghe, chúng ta cần nhân dân Việt Nam ý thức được những việc làm sai trái này, vì đã vi phạm Hiến Pháp của Nhà nước CHXHCNVN. Người hiện tại cầm quyền Nhà nước này là Nguyễn Tấn Dũng, phải chịu mọi trách nhiệm của những nhân viên thừa hành.
Luật pháp nước CHXHCNVN đã khẳng định qua Điều 72 Hiến Pháp: Không ai bị coi là có tội và phải chịu hình phạt khi chưa có bản án kết tội của Toà án đã có hiệu lực pháp luật.
Người bị bắt, bị giam giữ, bị truy tố, xét xử trái pháp luật có quyền được bồi thường thiệt hại về vật chất và phục hồi danh dự. Người làm trái pháp luật trong việc bắt, giam giữ, truy tố, xét xử gây thiệt hại cho người khác phải bị xử lý nghiêm minh.
Trên, việc tra tấn, đánh đập trong nhà tù CS không phải chỉ là những trường hợp cá thể của anh Điếu Cày, của anh Đoàn Huy Chương, của chị Đỗ Thị Minh Hạnh, thỉnh thoảng mới xảy ra đối với những nhân viên thừa hành vi phạm Hiến Pháp, mà đây là chủ trương của Nhà nước Nguyễn Tấn Dũng. Trước đó, có những vụ tra tấn, nhục hình bị tố giác ngay trong phiên tòa xử án như trường hợp anh Trần Anh Kim và anh Trần Huỳnh Duy Thức, vẫn không được tòa án cứu xét minh bạch. Riêng trường hợp luật sư Nguyễn Bắc Truyển đã kể lại, anh từng bị giam trong một căn hộp nhỏ, chỉ đục một lỗ nhỏ cho không khí vào, gây ra cho người tù nhân tình trạng lúc nào cũng thấy bị nghẹt thở. Đây cũng là một hình thức tra tấn man rợ của Nhà nước Nguyễn Tấn Dũng. Qúy vị chỉ cần tìm kiếm thông tin qua trang http://www.google.com, bằng tiếng Việt “Vi phạm điều 72 hiến pháp” sẽ thấy có 284,000 trang nhà đã nói lên sự kiện này. Qua biến cố Cồn Dầu mà qúy vị đã biết đến, có hàng chục người dân bị tra tấn, nhục hình, và có người đã từng bị thiệt mạng. Sau đây, điển hình là 4 nhân chứng đã kể lại những sự việc tra tấn dã man của bọn công an:
1) Công an đã tra tấn tàn bạo đối với anh Nguyễn Thành Năm và đã làm anh chết đi, với lỗ tai bị rỉ máu, miệng còn bùn và cỏ, máu lưng, máu tay, máu ngực đổ ra, và nạn nhân còn nhắn lại lời cuối cùng với vợ vì biết mình sắp chết. Chị Đào Thị Hồng Anh, vợ của anh Năm, tường thuật lại trong nỗi sợ hãi: “Không có đánh cho có, có đánh cho chừa”, qua đoạn video clip dưới đây: (http://www.youtube.com/watch?v=LSCHLi-Agd0).
2) Chúng ta hãy lắng nghe anh Trần Thanh Việt, đã tố cáo sự hành hạn vô cùng dã mang của bọn công an tại quận Cẫm Lệ, Đà Nẵng, chính nhân chứng tường trình lại sự việc: “Tôi đã bị bắt vào này 4 tháng 5 năm 2010…Công an đánh đập tôi, kéo tôi từ khi xảy ra vụ việc cho đến tới xe, người ta bỏ lên, kéo tôi khoảng 500 mét dưới đất và đánh tôi đến ngất xỉu, thân hình tôi coi như bị tan nát… Và khi đưa lên quận người ta tiếp tục đánh đập tôi… Trong lúc tra tấn, 2 người công an đứng 2 bên và một người ngồi phía trước mặt tôi để ghi cung… Người ta dùng gậy baton đánh vào đầu, toàn thân tôi và dùng giày đạp vào hông và bụng tôi tắt thở… Đến lúc tôi tỉnh dậy… người ta bắt tôi phải nhận những tội đó…” Tất cả những điều nhân chứng Trần Thanh Việt kể đã ghi lại trong đoạn video clip dưới đây: (http://www.youtube.com/watch?v=JXZtY7PeqG8).
3) Công an Đà Nẵng tại quận Cẫm Lệ cũng đã tra tấn tàn bạo đối với anh Lê Thanh Lâm, chính nhân chứng tường trình lại sự việc: “Tôi bị công an bắt thì đánh tôi toét đầu.. Khi về đến quận thì 2 người liên tục đánh, và dùng baton đánh vào đầu và lấy đế giày đánh vào lưng, đục vào hông, lấy tay đánh vào xương hông… đánh rất là nhiều… đánh mà tôi ho ra máu, và thân bầm tím hết”. Anh kể qua đoạn video clip làm bằng chứng như sau: (http://youtu.be/0srxa_Rxow4)
4) Cũng là một nạn nhân của biến cố Cồn Dầu, anh Nguyễn Hữu Liêm đã tường thuật lại như sau: “Trong thời gian bị giam giữ tại Cẩm Lệ là 3 tháng mười mấy ngày và đang ở biệt giam… Tôi bị chính quyền của công an quận Cẩm Lệ tra tấn rất nhiều, đánh đập rất nhiều, và có sự chứng kiến rất nhiều người bị giam giữ với tôi biết rõ sự việc đó… Tôi bị chảy máu mắt… hiện tại ngồi một lúc lâu là đứng dậy đi lại rất khó khăn… Họ bắt tôi chịu tội… Họ nói với tôi: “Nếu không nghĩ về tương lai 3 đứa con thì sau này về sẽ không bốc được cơm để mà ăn”. Tôi qúa sợ nên phải cúi đầu chịu tội… Khi hỏi cung, trả lời không kịp, hay không theo ý của họ thì sẽ bị đánh đập… coi như người ta viết và tôi ký nhận…” (http://youtu.be/l2ReUKR6mcU)
Ngoài những sự kiện, nhân chứng đã đưa ra ở trên, ngày hôm nay, chúng ta lại tiếp tục nghe những lời kể của gia đình 2 nạn nhân là chị Đỗ Thị Minh Hạnh và anh Đoàn Huy Chương qua cuộc phỏng vấn của phóng viên ChimQuốcQuốcVNCH với bà Trần Thị Ngọc Minh, mẹ của, chị Đỗ Thị Minh Hạnh và bà Chiêm Thị Tường Mạnh, vợ của anh Đoàn Huy Chương qua 2 đoạn audio clip trong phần attachment. Tưởng cũng nên nhắc lại vụ xử án 3 người bạn trẻ ở tỉnh Trà Vinh, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng bị án 9 năm tù, 2 người bạn trẻ khác là Đỗ Thị Minh Hạnh và anh Đoàn Huy Chương bị án 7 năm tù mỗi người. 3 bạn trẻ này dự định thành lập một công đoàn độc lập để đấu tranh bảo vệ cho quyền lợi của những người công nhân của một hãng giày. Đây là việc làm vô cùng chính đáng của 3 bạn trẻ khi người công nhân VN bị sỉ nhục, bị đánh đập bởi chủ nhân, bị bóc lột sức lao động tàn nhẫn, ấy thế mà Nhà nước Dũng đã đánh đập 3 người bạn trẻ này và bỏ tù vô cớ, cho rằng vi phạm Điều 79 (lật đổ chính quyền nhân dân). Chúng ta hãy lắng nghe bà Trần Thị Ngọc Minh đã kể lại như sau: http://giaithecongsan2011.multiply.com/photos/hi-res/1M/109 “Tôi xin trân trọng kính chào toàn thể qúy vị ạ…Tôi tên là Trần Thị Ngọc Minh, mẹ của Đỗ Thị Minh Hạnh, người đang bị giam giữ lại nhà tù Hàm Tân, Bình Thuận ạ…Tôi, hôm qua, vào lúc 7 giờ 15 phút tôi đã được đến trại giam Thủ Đức… thì được thăm em và … Sức khỏe Minh Hằng hôm nay đã xuống cấp vì em đang bị đau bao tử và thụt huyết áp…và em đang bị cái tai bên trái… Lúc ngày đầu tiên bị bắt, bị đánh đập suýt chết cho nên em cũng ngẩn ngơ… Khi phiên tòa phúc thẩm xử xong, em về trại giam Trà Vinh thì bị công an đánh đập vì em đặt một bài hát để nói lên sự bất công của công an và xã hội… Em hát được sự đồng tình của những phạm nhân, họ đánh nhịp theo, thì bị công an Trà Vinh cho người vào đánh em… lúc đó Hùng và Chương hô “đả đảo CS” rồi Hùng và Chương cũng bị lôi ra đánh cho một trận gần chết…sau đó không cho gia đình thăm gặp…em được chuyển về trại Long An… Đến trại Long An… em bị giam trong một nhà tối như nhà ma vậy… không thấy đường, em ra một bồn nước lớn, thế là nước trôi em đi, em tưởng em chết rồi… Em hỏi tại sao mà công an đối xử với em như vậy? Thì những người giám thị, quản giáo trại giam nói rằng “do lệnh của cấp trên” và cô cán bộ đó nói rằng: “Tại sao chị lại phản bội tổ quốc?”… Em cho là đã xúc phạm đến em… “hành vi nào của tôi là phản bội tổ quốc phải nói cho rõ… Các anh có thể giam cầm, trói tôi, nhưng không thể nào thay đổi được lý tưởng của tôi…”
Trong đoạn audio clip này còn nhiều điều đang ghi nhận, khi chị Hạnh giận với mẹ mình vì đã có thái độ thân thiện với công an trại giam. Chị Hạnh cho rằng công an trại giam cố tình thân thiện với mẹ chị để có thể chiêu dụ và làm nhục ý chí đấu tranh của chị và chị đã nói thẳng với mẹ chị đừng bao giờ tin vào bọn công an đó. Chị cho rằng chị chỉ mang “tội yêu nước” khi trả lời đối với một cán bộ VC. Khi bị bắt làm tờ tường trình, chị Hạnh đã viết 4 chữ thật to: “Tôi Không Có Tội”. Qúy vị hãy lắng nghe hết đoạn audio clip rất rất gía trị này đi, để nhận ra rằng 2 dòng nước mắt uất hận của qúy vị sẽ chảy ra lúc nào không hay đấy. Chính phóng viên CQQ cũng cho biết như thế, khi con người đối xử tàn nhẫn với con người ngay trong trại giam. Hãy lắng nghe những câu nói để đời của anh thư Đỗ Thị Minh Hạnh, 26 tuổi, rất đáng cho tất cả những cán bộ CS, những thanh niên, sinh viên, học sinh dưới mái trường xã hội chủ nghĩa, cùng suy ngẫm:
- Con không tin một người công an nào hết, má hãy nhìn thân thể con đi nè.
- Con không thể chịu nhục với những cô cán bộ nó không lịch sự tí nào… bước ra cửa thì nó không cho con ra mà phải xin phép đàng hoàng, rồi phải kêu to “chào cán bộ A, chào cán bộ B… con không làm được điều đó… tại sao con người với nhau phải đối xử như vậy ??? Con đến đây để thi hành án, chứ không phải cúi đầu chào người này người kia, tại sao làm nhục con người như vậy ???
- Má ơi, con rất là đau buồn, con không buồn thân thể con, ở tù bao nhiêu năm cũng được… Họ bảo con hãy nhận tội đi rồi sẽ được giảm xuống 4 năm, nhưng không, ở đời thì chết chỉ có một lần mà thôi… để cho họ thấy rằng, họ không được phép coi thường tinh thần bất khuất của dân tộc. Mỗi dân tộc, mỗi một con người, nhất là người lãnh đạo đất nước phải biết rằng “Đặt quyền lợi và danh dự của tổ quốc lên trên quyền lợi cá nhân của mình chứ”. Con đòi hỏi phải cho con đọc sách pháp luật, phải cho con tìm hiểu các lý luận chính trị, đồng thời là phải cho con lên thư viện, phải cho con nghe điện thoại… Tại sao phạm nhân ở đây cũng là phạm nhân, họ phân biệt đối xử vì con là phạm nhân an ninh nên không được cái này không được cái khác… Cán bộ nói thẳng, con không nhận tội là con phải bị y án.
- Tại sao con người ta cha mẹ sinh ra, có nhân cách, nhân phẩm đàng hoàng, lại phải bị phân biệt lý lịch xấu, lý lịch tốt ???
- Tại sao trong nhà trường lúc nào cũng được giáo dục Đảng với Bác hồ?
- Má lấy thành tích cách mạng của gia đình để được hưởng những quyền lợi, để được giảm án, chính là điều làm sỉ nhục đối với con, vô tình làm nhục con.
Bà Minh đã nói lại nguyện vọng của con mình như sau: “Làm sao để cho mọi người hiểu rằng, trước hết là phải bảo vệ danh dự của dân tộc… họ đánh đập công nhân, lấy giầy ném vào mặt công nhân, làm sao con có thể chịu đựng được, rồi sỉ nhục dân tộc, phụ nữ Việt Nam đi làm đĩ, họ có quyền gì để nói lên điều đó, mà tại sao Nhà nước không bảo vệ công nhân mà lại đi bảo vệ chủ ??? để cho họ có quyền đi chà đạp, bắt giam cầm những người công nhân đó… không để người Trung Quốc xúc phạm đến danh dự của mình.”
Đoạn audio clip kế tiếp cũng được thực hiện bởi phóng viên ChimQuốcQuốcVNCH với cô Chiêm Thị Tường Mạnh, vợ của anh Đoàn Huy Chương, người bị 7 năm tù giam trong vụ án thành lập công đoàn độc lập, trong vụ xử án 3 người tại Trà Vinh, chị Mạnh, bằng những lời nói rất mộc mạc, chân tình, cho biết như sau: “Từ lúc anh bị bắt đến giờ đã được chuyển đi 4 trại, anh bị đánh nhiều lắm… Từ lúc ở Trà Vinh cũng bị đánh, lúc ra tòa ảnh la hét, bị còng tay… nó xử ép, xiết tay ảnh, em thấy em đứng em khóc không… Thấy đau lòng qúa, xử án qúa oan ức… người 9 năm, người 7 năm… Em đi thăm thì ảnh nói bị uýnh rất nhiều, rất tàn nhẫn, nhìn người thấy tiều tụy lắm, dạ cả 3 người đều bị đánh tiều tụy luôn, nhìn thấy tội lắm… Mỗi khi chuyển trại, nó không bao giờ báo cho người nhà biết hết trơn…” Chị Mạnh còn cho biết: “Mỗi lần vô thăm, công an ngồi kế bên để nghe ngóng, nếu nói “bậy bạ” ngoài việc hỏi thăm sức khỏe, sẽ bị cắt phần thăm nuôi”, nó hăm dọa cả chị và anh Chương.
Ở Việt Nam hiện tại có 2 tổ quốc, một là Tổ Quốc Việt Nam, hai là Tổ Quốc Xã Hội Chủ Nghĩa, đây là cái đau đớn vô cùng cho dân tộc Việt Nam. Từ hàng ngàn năm đến giờ, tuy tên nước có nhiều lần thay đổi, nhưng tựu chung dân tộc Việt Nam chỉ có một tổ quốc Việt Nam do tổ tiên chúng ta tạo dựng nên và truyền đến ngày hôm nay. Tự nhiên có một nhóm người Việt Nam theo chủ nghĩa CS, bảo rằng phải xây dựng xã hội chủ nghĩa mà chẳng cần trưng cầu ý kiến của nhân dân. Họ lấy đâu từ ngoại bang rước về nước, họ có quyền đó, họ có quyền đem ông Mác, ông Stalin, ông Lê Nin, ông Mao đội lên đầu mà thờ, chẳng ai nói gì đến họ. Đằng này, họ bắt nhân dân phải tôn thờ theo ý họ, mới xảy ra cớ sự. Những ai thật sự yêu tổ quốc VN đều bị quy tội phản động hay bọn thế lực thù địch, bị bắt bớ giam cầm, bị đánh đập tàn nhẫn, bị đối xử phân biệt ngay trong trại giam, dù chưa đem ra tòa án xét xử. Cầm đầu nhóm người Việt theo chủ nghĩa CS này là Nguyễn Tấn Dũng. Cái bỉ ổi nhất của nhóm này là vi phạm ngay vào Điều 72 bản Hiến Pháp mà chúng tự viết ra.
Đơn giản, dân tộc Việt Nam chỉ có một Tổ Quốc Việt Nam, kẻ nào yêu Tổ Quốc XHCN, đấy là những kẻ phản bội tổ quốc. Nhân dân Việt Nam đang thấy bằng chứng phản quốc rõ rệt trước mắt là việc chúng đang dần dần dâng Ải Nam Quan, Thác Bản Giốc, Bãi Tục Lãm, Núi Đất, Đảo Bạch Long Vỹ cho bọn Tàu phù. Nhân dân ta đang xuống đường biểu tình đòi Hoàng Sa và Trường Sa do bọn Tàu cưỡng chiếm, cũng bị chúng ngăn cản, bắt bớ, đánh đập, và đạp vào mặt theo chỉ thị của tên Nguyễn Tấn Dũng. Nhân dân hãy mau giải thể cái chế độ Dũng tàn bạo thối nát này.
Nguồn: Mylinhng@aol.com

Thứ Bảy, 20 tháng 4, 2013

# CHXHCNVN => VN


# CHXHCNVN => VN

Trong suốt 2 tuần qua, báo chí lề dân, lề đảng đều đồng loạt đăng nhiều bài viết về việc có nên đổi tên nước, ngay cả những đài truyền hình trong nước cũng lên tiếng việc dự thảo đổi tên nước từ CHXHCNVN trở lại tên nước cũ, Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, thời ông Hồ Chí Minh cướp chính quyền vào năm 1945. Chúng ta thử nhận định xem việc đổi tên nước có cần thiết không? Và nếu cần thiết thì tên nước là gì mới thích hợp nhất, hữu lý nhất, để tạo được sự đồng thuận của toàn dân.

Nhiều người lập luận rằng: "chiếc áo không làm nên thày tu", nên việc đổi tên nước được xem như việc thay áo, bề ngoài không quan trọng, cái quan trọng là cần thay đổi bản chất ở bên trong. Thoạt nghe qua, thấy có vẻ hợp lý, nhưng thật sự, tên nước vô cùng quan trọng, không đơn giản như cái áo ở bên ngoài, muốn đặt tên như thế nào là đặt.

Con người gồm có 2 phần, thể xác và linh hồn, tên nước cũng thế. Tên nước còn được gọi là hồn nước, linh hồn của cả một dân tộc. Linh hồn và thể xác phải đi đôi với nhau. Đã gọi là người Việt Nam, dân tộc Việt Nam, đất nước Việt Nam, tổ quốc Việt Nam, lẽ đương nhiên tên nước phải là Việt Nam, không thể là một tên gì khác hơn được. Việc đặt tên nước là CHXHCNVN là một việc làm ngu dại và vô cùng sai quấy. Thể xác là Việt Nam mà linh hồn là CHXHCNVN, chẳng khác nào giống như việc lên đồng lên bống, hồn người này nhập thể xác người khác, như người điên loạn. Yêu nước là yêu tổ quốc Việt Nam, không thể nào gọi "yêu nước là yêu XHCN" được. Tổ quốc Việt Nam là dải non sống gấm vóc hình chữ S với quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa trên bản đồ thế giới, trong đó có dân tộc Việt Nam đang sinh sống, được hun đúc bởi anh linh của những tiền nhân anh hùng từ ngàn xưa trong việc xây dựng, giữ nước và phát triển đất nước. Trong đó có những anh linh của Hai Bà Trưng, Lý Thường Kiệt, Lê Lợi, Lê Lai, Nguyễn Trải, Trần Hưng Đạo, Nguyễn Huệ, Trần Bình Trọng, Trần Quốc Toản... Tổ quốc Việt Nam không phải chỉ có mỗi một mình hình ảnh Hồ Chí Minh qua biết bao nhiêu cuộc đổi tiền. Sử dụng chỉ mỗi một hình ảnh HCM trên đồng tiền và những hình tượng bán thân của HCM là sự miệt thị, vô ơn đối với tiền nhân, cũng có thể được xem đồng nghĩa việc phản bội tổ quốc Việt Nam, chưa nói đến HCM hiện nay được nhiều tài liệu chứng minh là một tên gián điệp Tàu (*1), nên đã sử dụng lá cờ Đỏ Sao Vàng Mập của tỉnh Phúc Kiến, có từ năm 1932-33 (*2), để sau này đất nước Việt Nam dễ sát nhập vào thành một tỉnh của Tàu. Tên nước là CHXHCNVN đã là lý do gây ra cho dân tộc Việt Nam bị đau khổ triền miên, nghèo đói, đạo đức xuống cấp, xã hội băng hoại, suốt mấy chục năm qua. Còn trở về với tên nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, theo như ý kiến của một số người, là trở về với qúa khứ tội lỗi của HCM, trở về với thời Cải Cách Ruộng Đất, thời Nhân Văn Giai Phẩm, giết đi hàng trăm ngàn dân vô tội và giết đi hàng 3 đến 5 triệu sinh linh trong cuộc nội chiến Nam Bắc, là điều không nên làm.

Sau Hiệp Định Geneve, đất nước Việt Nam bị phân chia thành 2 quốc gia riêng biệt, vì thế tên nước cần có chính thể kèm theo cũng là điều hữu lý để phân biệt giữa Việt Nam Cộng Hòa và Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa. Ngày hôm nay, đất nước đã là một thì "chính thể" không còn cần thiết phải đi kèm theo tên nước. Chính thể có thể thay đổi liên tục, hôm nay là Cộng Hòa, mai Dân Chủ, kia XHCN, mốt cấp tiến. Chẳng lẽ mỗi lần thay đổi chính thể, chúng ta lại phải thay đổi tên nước? Tên nước phải trường tồn, vĩnh cữu, bất biến với thời gian, Việt Nam mãi mãi là Việt Nam, không thể nào khác hơn được. Ví như, tên nước của Hoa kỳ là "United States of America" đâu cần chính thể nào đi kèm với nó đâu. Ấy thế mà, Hoa Kỳ là quốc gia cường thịnh nhất thế giới.

Dân tộc Việt Nam, tên nước phải là Việt Nam
, đó là việc khẳng định. Yêu nước là phải bảo vệ, là trung thành với tổ quốc Việt Nam nhất, trên, trước, rồi mới đến đảng phái. Đảng phái phải đứng sau tổ quốc Việt Nam. Đặt đảng phái của mình nhất, trên, trước tổ quốc Việt Nam được xem là hành động phản bội tổ quốc Việt Nam, như trường hợp Đảng Cộng Sản Việt Nam, với lời tuyên thệ của những đảng viên: "Tuyệt đối trung thành với ĐCSVN". Trong tất cả những nơi công quyền, tòa án, đại hội của ĐCSVN, việc treo lá cờ ĐCSVN trước lá cờ đỏ sao vàng là một sai lầm vô cùng nghiêm trọng. Quân đội của một đất nước, được dùng để bảo vệ tổ quốc Việt Nam và ĐCSVN chỉ là một phần tử nhỏ (3 triệu đảng viên so với 90 triệu dân) trong tổ quốc đó. Nói: "quân đội dùng để bảo vệ ĐCSVN" trước tổ quốc Việt Nam là một sai lầm nghiêm trọng, đi ngược lại quyền lợi của nhân dân.

Dân tộc Việt Nam, tên nước phải là Việt Nam
, khẳng định quyền làm chủ đất nước. Quyền làm chủ được thể hiện qua việc soạn thảo và thành lập Hiến Pháp. HP được coi như một hợp đồng trả lương cho bộ máy nhà nước, lãnh đạo thay mình trong việc quản lý và điều hành đất nước, gọi dân làm chủ, nhà nước làm thuê cũng không sai. Dân cũng thể hiện quyền làm chủ của mình qua lá phiếu bầu người đại diện cho mình, như trực tiếp bầu ra một tổng thống chẳng hạn, để lãnh đạo đất nước, gọi là tổng thống chế như Hoa Kỳ, Pháp, VNCH... Hoặc người dân Việt Nam có thể bầu ra những đại biểu quốc hội, rồi quốc hội gián tiếp bầu ra thủ tướng, gọi đại nghị chế như Anh, Đức, Nhật... Từ đó, khẳng định sự xóa sổ độc quyền lãnh đạo của ĐCSVN nằm trong Điều 4 trong Bản Hiếp Pháp 1992.

Dân tộc Việt Nam, tên nước phải là Việt Nam
, khẳng định quyền làm chủ của mỗi công dân trên mảnh đất, ngôi nhà bé nhỏ của gia đình mình, không nhà nước nào có quyền xâm phạm, tịch thâu, cướp đất, đuổi dân như tình trạng hiện tại, làm hàng triệu dân oan mất đất, mất nhà cửa, ruộng, vườn. Lẽ dĩ nhiên, có một số trường hợp ngoại lệ, nhà nước có quyền sử dụng những mảnh đất của dân cho những mục đích chung, nhưng phải đền bù xứng đáng với sự đồng ý của dân. Một mảnh đất nhà nước muốn sử dụng, phải đền bù cho dân bằng hay cao hơn gía thị trường gấp rưỡi, gấp đôi, gấp ba, cho đến lúc dân đồng ý bán lại. Đền bù đất của dân có 1 mà bán lại gía gấp 100 lần, là hành động ăn cướp đất của dân. Từ đó, khẳng định sự xóa sổ quyền làm chủ đất đai của Nhà nước.

Dân tộc Việt Nam, tên nước phải là Việt Nam
, khẳng định một mẫu số chung của mọi con dân Việt Nam trong và ngoài nước. Hôm nay đây, trước sự cai trị của bọn Tàu cộng qua trung gian những tên thái thú Việt Cộng như Dũng, Trọng, Sang, Hùng, toàn thể dân tộc Việt Nam cùng đồng thuận với một tên nước VIỆT NAM để có thể tiến đến đại đoàn kết toàn dân tạo thành một sức mạnh tổng hợp của một Hội Nghị Diên Hồng trong qúa khứ lịch sử, mới mong thoát khỏi ách đô hộ của bọn giặc Tàu trong hiện tại (*3).
Việc thay đổi tên nước CHXHCNVN => VN là một việc làm vô cùng cần thiết và hệ trọng. Việc này, lẽ dĩ nhiên, rất tốn kém, dẫn đến việc thay đổi toàn bộ những đồng tiền Hồ, thay đổi toàn bộ những văn thư, giấy tờ, và cần cả một thời gian khá lâu để thay đổi. Việc thay đổi có thể được ví như một tờ vé xe, vé tàu, vé máy bay... để người khách (người dân VN) biết chắc chắn rằng trong tương lai phải có những thay đổi cho phù hợp đúng với tên nước Việt Nam. Và khi toàn dân Việt Nam biết chắn chắn những thay đổi trong tương lai như thế, sẽ cùng đoàn kết, góp sức một lòng cho việc xây dựng, phát triển đất nước, cũng như việc chống Tàu cộng đang xâm lược.

Từ bao nhiêu năm qua, có rất nhiều đề nghị về việc phải đổi-tên-nước, trong đó có tác gỉa bài viết này, đề nghị từ năm 1996, nhưng gần đây mới thấy được kết qủa nở rộ qua các bài báo lề Đảng, truyền hình Đảng, và lề dân. Chứ lúc trước, nếu ai có đề nghị, thì bị Đảng và Nhà nước cho là thành phần phản động, suy thoái tư tưởng. Đây cũng có thể là một niềm vui lớn cho toàn dân Việt Nam vì việc đổi-tên-nước có thể chính là "ẩn số X" trong "bài toán làm phản tỉnh ĐCSVN", mà chúng ta đang ra sức tìm kiếm. Đơn giản, "ẩn số X" chính là một số đông người Việt Nam trong đó có số đông Đảng viên ĐCSVN cùng nhìn về một hướng đồng thuận.

Ngày 20 tháng 4 năm 2013
Yêu cầu phổ biến tự do
(*3) NHững bằng chứng cụ thể dân tộc Việt Nam đang bị giặc Tàu đô hộ:- Nước CHXHCNVN đang sử dụng lá cờ đỏ sao vàng của tỉnh Phúc Kiến làm cờ nước.
- Nước CHXHCNVN đã sử dụng hình ảnh của lính TQ để kỷ niệm ngày lễ thành lập quân đội nhân dân.
- Truyền hình TVT1 đưa tin với 6 ngôi sao và VN đón tiếp Phó chủ tịch Tập Cận Bình cũng bằng lá cờ 6 ngôi sao.
- Lễ Ngàn Năm Thăng Long được tổ chức đúng ngày 1/10 Quốc Khánh của Tàu.
- Công dân Tàu có quyền nhập cảnh qua biên giới không cần phải có Visa.
- Giặc Tàu dùng vũ lực chiếm Hoàng Sa của Việt Nam Cộng Hòa ngày 19/1/1974, 74 công dân Việt Nam bị sát hại.
- Hình ảnh giặc Tàu chiếm một số đảo Trường Sa vào ngày 14/3/1988, tài liệu của Tàu, đã giết hại 64 công dân Việt Nam.
- Trong khi Tàu dừng sản xuất bauxite vì gây ô nhiễm môi trường tại xứ họ thì lại sản xuất bauxite tại vùng Tây Nguyên của VN. Nên nhớ, Tây Nguyên là vùng đất cao và hẹp nên trở thành vùng đất yếu hiểm. Tàu chiếm vùng này sẽ dễ dàng nã đại pháo xuống tất cả tỉnh của VN và cắt đứt đường tiếp liệu từ Nam lên Bắc, hay từ Bắc xuống Nam. Tây Nguyên được xem như là yết hầu của VN và được gọi và vùng đất chiến lược.
- Ải Nam Quan, Thác Bản Giốc, Núi Đất (Lão Sơn), Bãi Tục Lãm, gần 1000 cây số đất vùng biên giới bị chiếm đoạt sau cuộc chiến 1979.
- Trong năm 2011, VN nhập khẩu từ Trung Quốc tới 18.29 tỷ USD và xuất khẩu chỉ 8,37 tỷ USD năm, cán cân thâm thụt thương mại gần 10 tỷ mỗi năm.
- Vạn Lý Trường Thành được xây dựng tại Đà Lạt.
- Chiến dịch thủ tiêu cột mốc biên giới Việt-Trung.
- Bao nhiêu luật được soạn thảo tại Quốc Hội lại mang tiếng Tàu rồi được dịch ra tiếng Việt.
- Hai Bà Trưng đi bái lạy tên Mã Viện.
- Sách tên "Ma Chiến Hữu" vinh danh những tên giặc Tàu xâm lược vào năm 1979, được bán đầy ở VN.
- Học sinh Việt Nam cũng có học sử về Hai Bà Trưng đánh giặc thôi, không được phép nói giặc Tàu.
- Học sinh Việt Nam học về địa lý với sách giáo khoa in hình bản đồ Trung Quốc ngay trang bìa.
- Mỗi năm vào ngày 17/2, chẳng thấy lễ tưởng niệm những bộ đội đã hy sinh trong cuộc chiến xâm lược của giặc Tàu vào năm 1979.
- Tại những nghĩa trang của bọn Tàu đều thấy những vòng hoa ghi rõ: "Đời đời nhớ ơn liệt sỹ Trung Quốc"đã tử vong trong chiến tranh xâm lược biên giới năm 1978-1988, mai táng tại Nghĩa trang Liệt sĩ Long Châu (Thủy Khẩu), giáp tỉnh Cao Bằng.
- Tổng Biên Tập Đào Duy Quát của báo Đảng CSVN Online đã đăng lại tin TQ tập trận tại Hoàng Sa và Trường Sa từ báo Hoàn Cầu của Tàu, coi như công nhận quần đảo HS và TS của Tàu.
- Các đài truyền hình trong nước chiếu đầy phim Tàu mỗi ngày.
- Dân bị ép mua lồng đèn Tàu vào dịp Tết.
- Đã có một số con đường tại VN mang chữ Tàu.
- Việt Nam đang là cỗng sau tiêu thụ hàng hóa độc hại, bị thu hồi của Tàu.
- Nhà cầm quyền Việt Nam thay mặt thái thú Tàu đàn áp tất cả những cuộc biểu tình xuống đường chống giặc Tàu xâm lược.
- 3 bloggers anh Điếu Cày, chị Tạ Phong Tần, AnhBaSàiGòn vì chống giặc Tàu xâm lược bị tổng cộng tất cả 39 năm tù giam và tù nhà, bản án rất phi lý và nặng nề.
- 2 nhạc sỹ tài ba, anh Việt Khang và anh Trần Vũ Anh Bình bị tổng cộng 14 năm tù giam và tù nhà, chỉ vì sáng tác những bài ca chống giặc Tàu xâm lược. Bản án này vô cùng bất công và phi lý vì ai cũng biết rõ 2 nhạc sỹ này vì tấm lòng yêu nước. Điều này chẳng khác gì nhà cầm quyền quyền Nguyễn Tấn Dũng tự xác mình là ai và VN đã mất vào tay của giặc Tàu, đúng theo như lời của bài ca "Anh Là Ai" và "Việt Nam Tôi Đâu" của nhạc sỹ Việt Khang.
- Theo báo ĐCSVN, sáng ngày 26/10/2012, Nhà Xuất Bản Chính Trị Quốc Gia Việt Nam và Nhà Xuất Bản Nhân Dân Thượng Hải Trung Quốc đã ký biên bản, nêu rõ hai bên sẽ tăng cường trao đổi, hợp tác về tổ chức, quản lý, biên tập, bản thảo, trao đổi bản quyền...
- Vừa rồi, bộ trưởng công an của Trung Quốc cũng gặp gỡ bộ trưởng công an Trần Đại Quang, chẳng biết có phải tuyền bá những kỹ thuật để đàn áp người dân Việt Nam hay không, chẳng ai có thể hiểu được.
- Những sách giáo khoa bậc tiểu học lại có hình bản đồ Tàu ở trang bìa, có sách trang trong có hình lá cờ Tàu.