Thứ Sáu, 31 tháng 1, 2014

HUỲNH NGỌC CHÊNH: THÔNG BÁO NGHỈ SINH HOẠT ĐẢNG

HUỲNH NGỌC CHÊNH: THÔNG BÁO NGHỈ SINH HOẠT ĐẢNG: 31.01.2014 KHAI BÚT ĐẦU NĂM GIÁP NGỌ 2014  Thực ra, tôi đã hạ bút viết và nộp bản Thông báo này chiều hôm qua, hôm nay chỉ...

Thứ Sáu, 24 tháng 1, 2014

to-quoc: Đặng Xương Hùng

to-quoc: Đặng Xương Hùng: Mực hay Máu? Ép buộc thanh thiếu niên VN vào chiến tranh là anh hùng? “…Trong lãnh đạo đảng và nhà nước hiện nay, không thiếu những ...

Chủ Nhật, 19 tháng 1, 2014

# Người Anh Hùng, Thiếu Tá Lê Hữu Cương, Quận Trưởng Củ Chi

# Người Anh Hùng, Thiếu Tá Lê Hữu Cương, Quận Trưởng Củ Chi



Linh đã xem đoạn phim dưới đây vào khoảng năm 1983-84, giờ xem lại, nước mắt vẫn trào ra, những giòng nước mắt căm phẫn khi nhìn thấy gương mặt bất khuất của thiếu tá Lê hữu Cương, Khóa 18 Võ Bị, Quận
Trưởng Quận Cũ Chi. Dẫu biết rằng, những lời nói của anh Cương sẽ mang đến cho anh bản án tử hình, nhưng anh vẫn cứ nói. Tên cai tù bước ra là số mạng anh chấm dứt, dù anh là người tàn tật. Nhưng tiếng nói bất
tử của anh sẽ vang vọng mãi về sau, để lại cho con cháu ta, người anh hùng cụt chân Lê Hữu Cương.
Người phóng viên hỏi anh Cương:
- Anh ở trong trại tù bao lâu rồi ? 10 năm phải không ?
- Không, 5 năm thôi.
- Trước kia anh ở đâu ?
- Tôi là thiếu tá
- Anh là thiếu tá trước kia à? Họ đối xử với anh ra sao ? Anh có đủ đồ
ăn không ?
- Tôi không hiểu thế nào gọi là đủ và không đủ ăn.
- Anh có đói bụng không ? Anh có được ăn thịt ?
- OK, mọi người đều làm việc cho đồ ăn... mọi việc... nhưng
- Nhưng, không có đủ ăn
- Thật là khó khăn phải không ? Cuộc sống vất vả ?
- Bạn biết, tôi không thể trả lời được câu hỏi của bạn.
- Tại sao ? Tại vì tên quản giáo này phải phải không ? Nó đứng lòng
vòng làm anh lo lắng phải không ?
Chỗ này anh Cương có ý lo ngại, xăn tay áo lên, thế là người phóng viên quay lại đuổi tên tên quản giáo đi ra ngoài, rồi tiếp tục nói chuyện với anh Cương:
- Nhiều người nghĩ rằng, nước Mỹ đã bỏ rơi các anh ok, làm ơn đưa thông tin đến Tổng Thống Reagan, anh sẽ muốn nói gì ?
- Mọi người tù nhân trong trại này đều mong muốn một đời sống tự do và tôi nghĩ rằng thế giới tự do có thể cứu giúp chúng tôi, mang chúng tôi ra khỏi tù, càng nhanh càng tốt.
Xem xong đoạn phim này, còn gì nữa mà qúy anh chị vẫn còn tiếp tục nằm trong hàng ngũ ĐCSVN, mong các bạn hãy rời xa tội ác, góp sức cùng toàn dân giựt sập những biểu tượng của CS còn sót lại để chúng ta cùng
bước qua một trang sử mới, trang sử của tình yêu thương, không hận thù.
Ngày 16 tháng 7 năm 2010
Mylinhng@aol.com
http://mylinhng.multiply.com
Xin phổ biến tự do
PS: Đoạn phim đóng kịch về trại tù cải tạo Hàm Tân mà những diễn viên là những người tù cải tạo thật sự, để qua mắt các phái đoàn quốc tế viếng thăm.

Chủ Nhật, 5 tháng 1, 2014

# Chế Độ Man Rợ Nguyễn Tấn Dũng & Trương Tấn Sang

# Bản Án Tử Hình Dành Cho Chế Độ Man Rợ Nguyễn Tấn Dũng & Trương Tấn Sang

Mylinhng@aol.com


Chúng tôi vô cùng xúc động, nước mắt cứ tuông trào khi nghe 2 đoạn video clips dưới đây:



Chúng tôi chân thành cảm ơn sự can trường của ký giả Trương Minh Đức, luật sư Nguyễn Bắc Truyển, và chị Xuân Trầm, chị của tù nhân lương tâm Đỗ Thị Minh Hạnh, đã lên tiếng cho những oan ức của người tù 38 năm, đại úy quân lực VNCH Nguyễn Hữu Cầu. Sự lên tiếng của quý vị chính là bản án tử hình dành cho chế độ man rợ Nguyễn Tấn Dũng và Trương Tấn Sang.

Chúng tôi khẳng định không van xin Dũng-Sang phải thả ngay anh Nguyễn Hữu Cầu. Một em bé 14 tuổi như


Nguyễn Phan Yến Nhi, cháu nội tù nhân thế kỷ Nguyễn Hữu Cầu

Nguyễn Phan Yến Nhi, cháu nội của anh Nguyễn Hữu Cầu, còn hiểu được chế độ Dũng-Sang tàn nhẫn, vô nhân đạo, lẽ nào cả nước Việt Nam lại làm ngơ, lẽ nào cả thế giới lại làm ngoảnh mặt quây lưng. Chúng tôi có thể nói thẳng: bất cứ những ai làm ngơ không xứng đáng làm người.

Một trong những nỗi nhục của Nhà cầm quyền Dũng-Sang là chúng không bao giờ tự biết làm hòa với dân. Chúng có thể làm hòa dễ dàng với lính Mỹ, với lính Úc, với lính Đại Hàn, nhưng làm hòa với chính người lính Việt Nam Cộng Hòa, chúng từ chối. Chúng đã giam giữ đại úy VNCH Trương Văn Sương, trong suốt 33 năm qua. Đến 12/7/2010, chúng tạm thả anh Sương ra ngoài để lo chữa bịnh 12 tháng. Sau đó chúng bắt giam lại anh Sương vào ngày 19/8/2011 và được đưa vào trại giam Nam Hà ở thị trấn Ba Sao, huyện Kim Bảng, thành phố Phủ Lý, tỉnh Hà Nam, hiện do giám thị trại giam, đại tá Dương Đức Thắng trách nhiệm. Anh Sương đã qua đời vào lúc 10:20 sáng, ngày 12/9/2011, hưởng thọ 68 tuổi. Coi như chỉ trong vòng 25 ngày trở lại nhà tù, anh Sương bị mất mạng, để lại 2 người con trai là Trương Tấn Tài và Trương Văn Dũng và vài cháu. 

Hiện tại, chúng vẫn tiếp tục giam giữ người tù nhân lâu nhất thế kỷ, đại úy VNCH Nguyễn Hữu Cầu. Chúng đã giam cầm suốt anh Cầu trong suốt 38 năm, và hiện tại vẫn còn đang giam giữ. Suốt 38 năm qua, chúng vẫn chưa hòa hoãn nỗi với người Việt hải ngoại. Mỗi khi ra hải ngoại công du, chúng bị dân biểu tình, rượt đuổi chạy như những con chuột cống dơ bẩn. Chúng vô cùng hèn nhát, vì chưa khi nào chúng dám đương dầu trực diện với người Việt hải ngoại. Chưa khi nào chúng dám mở một hội trường để mời người Việt hải ngoại đến tham dự. Chúng rất xứng đáng với cái tên “những con chuột cống” chết nhát, chỉ biết chạy trốn dưới cống rảnh. Hoa Kỳ này dư sức bảo vệ an ninh cho chúng mà. Trần Trường coi vậy còn gan dạ hơn lũ cầm quyền này, dám treo cờ máu và hình Hồ. Dân tức giận, hàng chục ngàn dân xuống đường biểu tình 53 ngày đêm và Trần Trường cũng chẳng mất một cọng lông chân nào. Chúng tôi chủ trương bất bạo động mà, anh Trúc Hồ cũng chủ trương bất bạo động, chúng tôi không có một cây súng, lấy gì lật đổ nhà cầm quyền. Vì thế, chúng tôi đâu có chủ trương lật đổ nhà cầm quyền, hay lật đổ chế độ. Chúng tôi chỉ đòi hỏi, VN phải có tự do, dân chủ, nhân quyền. Nhưng xem chừng, dưới chế độ Dũng-Sang này "nhân quyền" chỉ là một ước mơ, ngoại trừ chế độ Dũng-Sang này bị sụp đổ.

Hitler, Đức, Trung úy Calley, Mỹ, họ là những tên giết người tàn bạo nhất đối với thế giới, Hitler giết người Do Thái, Calley giết người Việt Nam tại làng Mỹ Lai, nhưng họ không giết người dân của nước họ. Còn lũ cộng sản Việt Nam, từ Hồ Chí Minh, Lê Duẩn, … đến Nguyễn Tấn Dũng, Trương Tấn Sang, chúng đã giết dân, và giam tù dân một cách không thương tiếc. Ít nhất, 172 ngàn dân bị giết trong cuộc Cải Cách Ruộng Đất, con số có thể là 500 ngàn, vào 1952-57. Gần 7000 dân bị chôn sống tại Huế, Tết Mậu Thân 1968. Chúng đã đẩy hàng triệu dân ra biển bằng những chính sách cướp nhà, cướp đất, ép dân đi vào rừng sâu nước độc, làm chết ít nhất 500 ngàn dân trên biển đông. Ít nhất 165 ngàn quân dân cán chính VNCH bị giết dã man trong những trại tù khủng khiếp nhất trong lịch sử của nhân loại. Những tù nhân bị bỏ đói chết, bị đánh đập chết, bị tra tấn chết, bị cùm chết, bị bịnh nhiễm trùng chết, bị tiêu chảy chết, bị đói qúa ăn bậy cũng chết, vượt ngục bị bắn chết, bị cố tình bắn từ sau lưng đến chết… hàng trăm ngàn kiểu chết khác nhau. MS Dương Kim Khải, TS Cù Huy Hà Vũ, anh Điếu Cày, chị Tạ Phong Tần, thày giáo Đinh Đăng Định, anh Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, anh Đoàn Huy Chương, chị Đỗ Thị Minh Hạnh, ông Ngô Hào, anh Trần Anh Kim, anh Trần Huỳnh Duy Thức, anh Nguyễn Tiến Trung, anh Vi Đức Hồi, chị Trần Thị Thúy, anh Lê Quốc Quân, chị Mai Thị Dung và hàng trăm hàng ngàn tù nhân chính trị và tôn giáo khác. Họ có tội tình gì mà Dũng-Sang và đồng bọn đã và đang giam giữ. Tất cả những người này chỉ vì họ đang đấu tranh cho tinh thần của VNCH, đó là Tự Do, Dân Chủ, Nhân Quyền, vì đó là tinh thần yêu quốc gia dân tộc.

Nói về anh Nguyễn Hữu Cầu, chắc không ai không phải chạnh lòng. Cuôc sống của một con người có là bao, như tên của một bài ca "60 Năm Cuộc Đời" như nghệ sĩ Y vân đã để lại cho chúng ta. Ấy thế mà anh Cầu đã bị giam ròng rã 38 năm trời, trở thành một người tù lâu nhất thế kỷ. Dù anh Cầu đã từng kêu oan trong suốt 38 năm, với trên 500 lá thư viết tay gởi đến khắp mọi nơi có thẩm quyền, anh vẫn chưa được thả. Dẫu rằng anh đã gần như bị mù cả đôi mắt, chế độ cộng sản Dũng-Sang lưu manh này vẫn tiếp tục giam giữ anh. Trong bài trường ca Con Bò của anh Cầu có bài thơ rất cảm động được ghi lại như sau:

Nếu có một ngày, ai có đến Tiền Giang
Hãy lắng nghe một câu chuyện đau lòng
Chuyện kể rằng ngày Rằm tháng 7 Vu Lan
Ủy Ban Quân Quản Tiền Giang giết người
Ma Vương hô hố tiếng cười
Sau khi chúng giết 2 người thành 3
Bào thai 8 tháng không tha
Bào thai 8 tháng mang ra tử hình
Tiền Giang ơi hởi Tiền Giang
Tiền Giang ơi hởi đau lòng Huệ Lan


Bài thơ này đã ghi lại một câu chuyện thật, đã xảy ra sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, 2 vợ chồng anh Huệ và chị Lan khi phát tán 200 tờ truyền đơn phục quốc, đã bị bắt giam và mang bản án tử hình, trong lúc chị Lan đang mang thai 8 tháng. Trong lúc đó có 7 đến 10 nhà sư đã ký vào một cái đơn xin cho mạng sống của em bé vô tội, nhưng Ủy Ban Quân Quản của Tiền Giang vẫn thi hành bản án vào ngày Rằm Tháng 7. Tên tuổi 2 người được ghi lại trong cuộc băng Asia Cánh Hoa Thời Loạn.


Phải dùng với chữ "tuyệt" cho bài ca Con Bò này. Qúy vị nghe đi, để có thể đánh gía, bài ca mang âm hưởng của miền Nam, tiếng nhạc lúc hùng lúc bi, lúc êm dịu lúc mạnh bạo, có thể liệt vào thể loại "nhạc lạ". Chữ "lạ" ở đây không có nghĩa là Tàu phù đâu nhá, mà là thể loại chúng ta chưa từng nghe, thế thôi. Bài ca được bắt đầu như sau:

"Hóa ra như con bò kéo xe, hóa ra như con bò kéo xe. Mai mốt ta về, ta mua một con bò, rồi ta sẽ đi, đi lên trên núi cao. Mai mốt ta về, ta đóng cái quan tài, rồi ta sẽ nhờ con bò kéo theo đằng sau. Hóa ra như con bò kéo xe, hóa ra như con bò kéo xe....Ta không bắt bò phải làm việc gấp đôi, ta không bắt bò phải vượt chỉ tiêu..."  Các anh CS, các anh hãy tìm và lắng nghe bài hát này, để biết
tội ác của các anh đối với người dân Việt Nam nói chung và đối với gia đình anh Nguyễn Hữu Cầu nói riêng.  Anh Cầu ở tù đã trên 38 năm chỉ vì tấm lòng yêu nước của mình.  Khi nào những giọt nước mắt của các anh tự nhiên trổ ra từ khóe mắt, thì lúc đó các anh mới biết, các anh còn là con người, bằng không, các anh chỉ là những con thú mang hình bóng của con người. Đây là giờ phút giữa sự sống và sự chết đối với tất cả những ai còn trong hàng ngũ của Đảng Cộng Sản Việt Nam. Các anh hãy bước đồng hành cùng toàn dân, cùng dân tộc, sẽ mang đến sự sống cho cá nhân và gia đình của mình của các anh. Bằng không, chính cá nhân và gia đình của các anh, có thể sẽ nhận lấy hậu qủa khi toàn dân tức giận vào giờ thứ 25.

Hỡi những ai còn nhận mình là người Việt Nam, hãy từ bỏ ĐCSVN bán nước và phản quốc, đừng bắt bớ những người yêu nước nữa, hãy dừng tay khỏi tội ác ngay từ giờ phút này, để không phải hối hận mãi mãi về sau.

Ai đã từng đọc Papillon (Cánh Bướm), chuyện có thật, để hiểu được nỗi đau khổ của người tù nhân mang tên Papillion (Henri Cherrière) bị kết án tù ở Pháp và bị đày ra những hòn đảo. Nơi đây chưa từng có một cuộc vượt ngục nào thành công. Chính Papillon là người đã khám phá ra cách vượt thoát ly kỳ bằng cách mỗi ngày thả một trái dừa để xem sóng biển đưa trái dừa đi đâu, nhưng dừa chỉ ở quanh quẩn. Đến một ngày nào đó trái dừa đã vượt được ra khơi theo dòng nước, và Papillon đã dựa theo dòng nước ấy mà vượt ngục trong khoảnh khắc đó. Có lẽ ông là người tù nhân duy nhất nhét nhiều ống tiền vào vào hậu môn, và thật kỳ lạ, ống nào vào trước lại ra trước. Ông Papillion chỉ có ở tù 14 năm thôi, mà còn đau khổ tận cùng của một kiếp người. Chế độ Dũng-Sang lấy quyền gì để giam giữ anh Nguyễn Hữu Cầu, chỉ vì phải mang tội yêu nước, suốt 38 năm trời, nhiều hơn nửa kiếp người.



Hình ảnh ông Nguyễn Văn Trại

Có lẽ bọn hèn Dũng-Sang này, chúng cho rằng anh Cầu ra tù sẽ lật đổ được chúng nó, như chúng đã từng giam giữ tù nhân chính trị Nguyễn Văn Trại. Hình ảnh anh Trại, đang bận tả của con nít, chỉ thấy 2 ống xương da khẳng khiu. Đấy, một con người như thế đấy, mà chúng nó sợ rằng, có khả năng lật đổ chế độ của chúng nó, thô bỉ thật. Thế là chúng đã giam anh Trại suốt 15 năm trời. Đến lúc chết trong tù, chúng còn không cho gia đình mang xác về, trường hợp anh Trương Văn Sương cũng thế. 

Đâu phải Dũng-Sang là những tên đui, mù, câm, điếc mà không đọc được, không nghe được, không thấy được nỗi phẫn nộ của quần chúng. Chắc chắn chúng biết điều đó, nhưng rất tiếc, con người của chúng đã bị biến dạng thành những con ác quỉ rồi. 

Ngày 6/1/2013 
Mylinhng@aol.com  
http://freevietnamnow.blogspot.com

(http://freevietnamnow.blogspot.com/2014/01/che-o-man-ro-nguyen-tan-dung-truong-tan.html)

Thứ Bảy, 4 tháng 1, 2014

# Rô Bốt

# Rô Bốt

Mylinhng@aol.com



Sáng ngày 3/1/2013, từ Hoa Kỳ, tôi gọi về Việt Nam thăm chị Rết ở Tân Định, sau một hồi tâm sự những riêng tư, tôi hỏi:

- Chị có biết nhạc sĩ Việt Dũng ở HK không?
- Có biết chứ, VD tác giả "Một Chút Quà Cho Quê Hương" và làm MC cho những băng nhạc ASIA phải không?
- Nhạc sĩ VD đã chết rồi, chị biết không?
- Ủa, sao chết hồi nào vậy? Cái đó chị hoàn toàn không biết, chị nghe tin tức mỗi ngày trên truyền hình, đọc báo nữa, có nghe nói gì đâu.
- VD qua đời vào ngày 20/12/2013, và chị có biết, ngay ngày Tết Dương Lịch, hàng trăm dân oan biểu tình chung quanh khu vực Nhà Thờ Đức Bà, hô to những khẩu hiệu "đả đảo cộng sản", và có trương biểu ngữ "vô cùng thương tiếc nhạc sĩ Việt Dũng" ?
- Vậy mà mình ở Tân Định, có biết gì đâu.

Xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam là thế đấy, nó như một bộ máy, được điều khiển bởi những thằng ngu dốt nhất, điếm thúi nhất, tàn ác nhất. Bộ máy này, nó là sự kết hợp của những con rô bốt (robot) đực và cái, sản xuất ra những rô bốt con, để nối tiếp hành trình tiến lên xã hội chủ nghĩa. Người ta ví những tên CS như những con rô bốt vì chúng có bộ óc của con người, nhưng đã bị tuyên truyền, nhồi sọ từ nhỏ đến lớn, cho đến khi chúng trở thành những con rô bốt.

Để chứng minh với thế giới rằng, ở nước CHXHCNVN, người dân có quyền tự do ngôn luận, nhà cầm quyền Hà Nội cho rằng: "Tính đến năm 2008, cả nước có hơn 700 cơ quan báo chí in với 850 ấn phẩm, gần 15.000 nhà báo được cấp thẻ, 68 đài phát thanh và truyền hình, 80 báo điện tử và hàng nghìn trang tin điện tử trên mạng Internet, 55 nhà xuất bản."

Đã có hàng ngàn bản tin, bài viết nói về sự qua đời của nhạc sĩ Việt Dũng, với một đám tang vĩ đại chưa từng xảy ra trong cộng đồng người Việt hải ngoại, nhưng chẳng thấy một bản tin nào về cái chết của VD của hơn 700 cơ quan báo chí, phát thanh, truyền hình, trang điện tử nào của nhà cầm quyền Hà Nội. 15.000 "nhà báo" đang lòi cái đuôi rô bốt qua cái chết của nhạc sĩ VD. Quyền tự do ngôn luận là con người có thể nói lên, viết lên, bày tỏ những suy nghĩ cá biệt của mình mà không bị ngăn trở, hay cấm đoán. Dân oan có quyền bày tỏ lòng yêu mến nhạc sĩ VD qua biểu ngữ "vô cùng thương tiếc nhạc sĩ Việt Dũng", nhưng đã bị những rô bốt công an đánh đập chẳng nương tay:



Nhục nhã thay 15.000 con người được gọi là "nhà báo" lại cam tâm trở thành những con rô bốt chỉ biết tuân theo chỉ thị, mệnh lệnh. Con người có bộ óc để có thể suy nghĩ, phân tích, phán xét, những tên cộng sản cũng  có bộ óc, nhưng nhiệm vụ của nó giống như sự phản xạ. Thí dụ: bất cứ ai nói động đến Hồ Chí Minh, kẻ đó là phản động, cần phải bị tiêu diệt. Nếu để ý, chúng ta thấy rất rõ, ở những quốc gia bị cộng sản cướp chính quyền, đều có sự "tôn thờ những tên đồ tể giết người không gớm tay". Ở Liên Xô có Stalin, Lê Nin, ở Trung Quốc có Mao Trạch Đông, ở Bắc Hàn (Bắc Triều Tiên) có Kim Nhật Thành, ở Việt Nam có Hồ Chí Minh. Ở Bắc Hàn, bọn CS còn đưa cả tên Kim Nhật Thành vào bản hiến pháp và bắt buộc toàn dân phải tôn thờ. Mục đích của chúng, đào tạo ra những thế hệ CS sau này, tin tưởng mù quáng vào những tên đồ tể đó, coi những tên đồ tể là "cha già", là "thần tượng", là "vĩ nhân", và những tên cầm quyền CS, chỉ có việc núp sau lưng những "cha già" đó mà tồn tại muôn đời sau. Phải nói, bài bản nhồi sọ khi trẻ thơ mới lớn lên bằng những bài hát: "ai yêu bác HCM hơn các em nhi đồng", hay "đêm qua em mơ gặp bác Hồ"... là những thủ đoạn vô cùng tàn độc của CS. Tàn độc hơn nữa khi chúng ra rả đồng hóa Bác và Đảng, rồi Đảng và Nhà Nước ngày đêm trên báo chí, truyền thanh, truyền hình... Như một phản xạ tự nhiên, đứa trẻ khi lớn lên tự động trở thành những con rô bốt, ngày ngày săn bắt những tên phản động đang chống lại Bác, Đảng, và Nhà Nước. Nghệ thuật tuyên truyền, một đứa bé chỉ cần chứng kiến hình ảnh ông dượng Jang Song-thaek và 5 người thân tín của ông bị thảy vào chuồng, rồi Kim Jung-un thả 120 con chó săn đang bị bỏ đói 3 ngày, ăn thịt về tội "phản động"; thử hỏi, từ đó về sau, đứa trẻ này có dám "phản động" không? Chẳng những đứa bé không bao giờ dám phản động mà còn phải tuyệt đối trung thành và vâng theo mệnh lệnh và chỉ thị của Kim Jung-un và các cấp trên.

Bản chất của CS là láo và bịp. Trên tờ Tuổi Trẻ, mới đây đã tố cáo ông Hồ Xuân Mãn, nguyên bí thư tỉnh Thừa Thiên, Huế: "Kết luận của Ủy ban Kiểm tra trung ương cho biết ông Mãn thoát ly tham gia cách mạng từ năm 1967 chứ không phải năm 1964 (lúc 16 tuổi) như trong báo cáo thành tích của ông. Ông Mãn cũng không tổ chức, chỉ huy một số trận đánh tiêu diệt nhiều sinh lực địch như ông khai. Trong đó, các thành tích tham gia chiến dịch Mậu Thân 1968, tấn công TP Huế và dẫn đường cho Quân đoàn 2 tấn công từ phía bắc vào giải phóng Huế tháng 3-1975 đều không đúng sự thật. Kết luận này cũng khẳng định thành tích ông Mãn khai từ năm 1969 đến ngày 26-3-1975 tổ chức đánh gần 100 trận, tiêu diệt 150 tên địch, phá hủy một máy bay và 37 xe quân sự là không đúng sự thật. Tương tự, các thành tích như phá tan chiến dịch Phượng Hoàng, diệt ác ôn Nguyễn Công Đảng ở xã Phong Sơn đều không phải thành tích của ông Mãn."


Bốn cựu chiến binh đã viết đơn tố cáo ông Hồ Xuân Mãn khai man lý lịch

Chuyện láo cá, bịp bợm của Hồ Xuân Mãn nào có sánh gì đến chuyện của Lê Văn Tám. Chính báo chí VC cũng thừa nhận nhân vật Lê Văn Tám là hư cấu, ấy thế mà công viên Lê Văn Tám (nghĩa trang Mạc Đỉnh Chi) vẫn còn tồn tại. Cái vô liêm sỉ của những tên CS là thấy sai đấy nhưng chẳng bao giờ dám sửa cái sai. Đến cả tên nước CHXHCNVN, họ cũng biết là sai trái đấy, nhưng sửa lại tên nước, họ lại sợ tốn kém lắm. Trong khi đó, Nguyễn Tấn Dũng phung phí bạc tỉ USD tiền của dân, qua vụ tham nhũng Vinashin, Vinalines, vẫn tiếp tục tại vị chức thủ tướng. Lời hứa từ chức ngày nào Dũng mới lên nhậm chức đã bay theo mây rồi. Một thằng nó láo như thế, nó bịp dân như thế, ấy vậy mà, ngày hôm nay, nó viết cái gọi là "Thông Điệp Đầu Năm", vẫn lại có một khối kẻ tin vào nó như bà Phạm Chi Lan, ông Nguyễn Quang A, ông Tương Lai, ông Phạm Chí Dũng, ông Vũ Mão, ông Cao Sỹ Kiêm, ông Chu Hảo... Họ tin vào "tinh thần dân chủ", "nhà nước pháp quyền", "đổi mới thể chế", "phát huy quyền làm chủ của dân"...



Tên đại tham nhũng, tên đại bịp Nguyễn Tấn Dũng

Tôi mong rằng những ai thật sự đấu tranh cho một Việt Nam tự do, dân chủ, nhân quyền đừng bao giờ tin tưởng ở một sự thay đổi nào của những tên cầm quyền như Dũng, Sang, Trọng, Hùng. Lẽ dĩ nhiên, đã là con người, không ai tránh được một ít "lương tâm" còn sót lại của Dũng, Sang, Trọng, Hùng. "Lương tâm" của chúng tạm thời bị che khuất bởi quyền lực, lợi, danh, nhưng đến một lúc nào đó cũng sẽ trỗi dậy, bởi thế mới có những rô bốt Gorbachev, Yeltsin, Hoàng Minh Chính, Bùi Tín, Trần Độ, Trần Anh Kim, Lê Hiếu Đằng... được trở lại thành người. Nếu thật sự có thay đổi, tín hiệu đầu tiên phải là "tất cả tù nhân chính trị, tôn giáo được thả ra". Còn bằng không, tất cả chỉ là những màn bịp để làm giảm bớt sự bộc phát, phẫn nộ của quần chúng. Kể cả việc chúng vinh danh những anh hùng VNCH trong việc gìn giữ Hoàng Trường Sa, cũng là một màn bịp. Hãy nhìn xem, bọn chúng đang hung dữ đánh đập chị Lê Thị Công Nhân, anh Lê Quốc Quyết, và nhiều nhà dân chủ khác nữa, thì chúng thay đổi ở chỗ nào?



Ngày hôm nay, người ta đã tìm được bức thư thủ bút của bà Đặng Thị Kim Liêng, mẹ của chị Tạ Phong Tần đã tố cáo tội ác của những tên CS dẫn đến cái chết của bà, trước công luận như sau:
"Tại sao tôi phải chết?
Vì chính quyền trù dập. Dùng cơ sở gài bẫy, cột đủ thứ tội, vu khống để lấy nhà của tôi.
Những người tập trung hành sự gồm có cơ sở của An Ninh như:
- Bùi Thanh Đào - Nguyễn Thành Trí.
- Vương Thị Mỹ Dung - Lưu Văn Tháo
- Quách Văn Hiếu - Phan Trung Hiếu
- Bà Dự - cùng một số người khác.
Thừa nước đục thả câu. Mượn gió bẻ măng. Đưa tôi vào con đường chết.
Chúc các người sống vui vẻ hưởng thụ trên cái chết của tôi." (Đặng Thị Kim Liêng), để chúng ta thấy rằng, trước thời đại điện toán, thông tin siêu tốc, trước sau gì, những sự thật sẽ được phơi bày trước công luận. Một chế độ dối trá, bịp bợm, dù được bảo vệ bởi một đám rô bốt, trước sau gì cũng bị sụp đổ mà thôi.

Ngày 4/1/2013
Mylinhng@aol.com
http://freevietnamnow.blogspot.com
(http://freevietnamnow.blogspot.com/2014/01/ro-bot-mylinhngaol.html)