Thứ Sáu, 14 tháng 3, 2014

Phan Đình Thành - Đề nghị chính quyền tôn trọng quyền tự do đi lại và cư trú của công dân

Phan Đình Thành - Đề nghị chính quyền tôn trọng quyền tự do đi lại và cư trú của công dân



Tôi Phan Đình Thành.
Địa chỉ: TDP Loan Lý-Thị trấn Lăng Cô-Phú Lộc-TT Huế.
Kính thư qúy vị chính quyền!
Kính thưa toàn thế cộng đồng mạng và toàn thể quý vị thân mến!
Tôi gặp anh Nguyễn Văn Thạnh trong hoàn cành nhà cầm quyền Đà Nẵng không cho anh ta cư trú một cách trái pháp luật, anh phải lang thang “Con chim có tổ, con cáo có hang. Tại sao CA Tp Đà Nẵng không cho anh ấy có chỗ tựa đầu"???
Khi biết anh Thạnh bị CA xã Hòa Phước-huyện Hòa Vang Tp ĐN đánh tàn nhẫn tại nhà em ruột. Tôi có đến thị sát và về sau tôi biết được CA đã đến khủng bố người dân và buộc phải nói; “Người dân địa phương không thấy CA đánh người đêm 16-02-2014 và vợ chồng em ruột của Thạnh phải nói là không ai thấy CA đánh anh Thạnh”. (Qua lời anh Thạnh thuật lại trên face). Đã lỡ làm sao không dám nhận. Hèn quá và làm mất thanh danh, bôi bác ngành CA.
Thấy CA Đà Nẵng đã cướp đi quyền làm người, quyền được sống, quyền mưu cầu hạnh phúc, quyền tự do đi lại và cư trú v.v... Tôi thân mến mời anh Thạnh về nhà tôi, để thể hiện một chút tình thân giữa người với người và chia sẻ với anh trong lúc hoạn nạn. Anh Thạnh chuyển đến nhà tôi sáng 28-02-2014. Chiều hôm đó tôi đến CA Thị Trấn Lăng Cô trình báo và đăng ký tạm trú. Tối đến khoảng 23h25 1.3.2014 CA Thị Trấn Lăng Cô đến kiểm tra hộ khẩu và yêu cầu tôi cho biết anh Thạnh về đây để làm gì? Và sáng ngày 03-03-2014 tôi phải đến CA Thị Trấn để làm thủ tục tạm trú, sở dĩ phải cách ngày hôm sau vì tối hôm đó giáp ngày Chúa Nhật và buộc tôi phải có giấy tạm vắng của CA địa phương.
Tôi đáp: Việc anh Thạnh làm gì thì riêng tư của anh ấy và trách nhiệm của CA cần phải TỰ BIẾT. Nếu anh ấy làm gì trái pháp luật anh ấy phải chịu trách nhiệm trước pháp luật, và tôi sẵn sàng chịu trách nhiệm khi sự việc liên quan đến tôi về tạm trú. Còn về giấy tạm vắng tôi không thể cung cấp vì luật hiện hành không nhắc đến. Tôi cũng đề nghị phía CA thị trấn Lăng Cô phải tôn trọng pháp luật. Nếu ai đó, hay ở cấp bậc nào mà không tôn trọng pháp luật xúc phạm đến quyền bất khả xâm phạm về thân thể, tính mạng, danh dự và nhân phẩm v.v... của tôi và anh Thạnh thì tôi sẽ không khách sáo với họ dù nguy hiểm đến tính mạng hay sự nghiệp.
Vài lời bố cáo cho cộng đồng và những người có trách nhiệm trong chính quyền biết.
Lăng Cô 3/3/2014
Trân trọng
Phan Đình Thành
File ghi âm kiểm tra hành chính cư trú tối 1.3.2014
https://soundcloud.com/nguy-n-v-n-th-nh-4/kiem-tra-hanh-chinh-cu-tru

Thứ Năm, 13 tháng 3, 2014

Nhà nước CHXHCNVN vi phạm Điều 72 Hiến pháp, Nguyễn Tấn Dũng phải chịu trách nhiệm

Nhà nước CHXHCNVN vi phạm Điều 72 Hiến pháp, Nguyễn Tấn Dũng phải chịu trách nhiệm


Nguồn: Mylinhng@aol.com

Mới đây, người ta nghe vợ anh anh Điếu Cày Nguyễn Văn Hải nói anh Hải đã bị “mất tay” trong nhà tù cộng sản, mọi người không thể tránh nỗi được sự xúc động, bàng hoàng. Hôm nay, lại phải nghe thêm chị Đỗ Thị Minh Hạnh bị công an tra tấn trong tù đến bị điếc hết một bên tai, và anh Đoàn Huy Chương bị đánh đập xỉu nhiều lần. Bà Trần Thị Ngọc Minh, mẹ ruột của chị Hạnh đã lên tiếng về trường hợp anh Điếu Cày: “Tôi nghe tin này, như chính mình đã bị mất một tay”. Nhà nước CHXHCNVN không tuân thủ và thi hành luật pháp của nước CHXHCNVN, ai cũng biết điều đó. Có người cho rằng, nói chuyện luật pháp với Nhà nước CHXHCNVN cũng bằng thừa, thay vì nói với đầu gối vẫn còn có lý hơn, sự thật là vậy. Nhưng không, chúng ta vẫn cần phải vạch ra những sai trái này của Nhà nước CHXHCNVN. Chúng ta không cần Nhà nước này phải nghe, chúng ta cần nhân dân Việt Nam ý thức được những việc làm sai trái này, vì đã vi phạm Hiến Pháp của Nhà nước CHXHCNVN. Người hiện tại cầm quyền Nhà nước này là Nguyễn Tấn Dũng, phải chịu mọi trách nhiệm của những nhân viên thừa hành.
Luật pháp nước CHXHCNVN đã khẳng định qua Điều 72 Hiến Pháp:Không ai bị coi là có tội và phải chịu hình phạt khi chưa có bản án kết tội của Toà án đã có hiệu lực pháp luật.
Người bị bắt, bị giam giữ, bị truy tố, xét xử trái pháp luật có quyền được bồi thường thiệt hại về vật chất và phục hồi danh dự. Người làm trái pháp luật trong việc bắt, giam giữ, truy tố, xét xử gây thiệt hại cho người khác phải bị xử lý nghiêm minh.
Trên, việc tra tấn, đánh đập trong nhà tù CS không phải chỉ là những trường hợp cá thể của anh Điếu Cày, của anh Đoàn Huy Chương, của chị Đỗ Thị Minh Hạnh, thỉnh thoảng mới xảy ra đối với những nhân viên thừa hành vi phạm Hiến Pháp, mà đây là chủ trương của Nhà nước Nguyễn Tấn Dũng. Trước đó, có những vụ tra tấn, nhục hình bị tố giác ngay trong phiên tòa xử án như trường hợp anh Trần Anh Kim và anh Trần Huỳnh Duy Thức, vẫn không được tòa án cứu xét minh bạch. Riêng trường hợp luật sư Nguyễn Bắc Truyển đã kể lại, anh từng bị giam trong một căn hộp nhỏ, chỉ đục một lỗ nhỏ cho không khí vào, gây ra cho người tù nhân tình trạng lúc nào cũng thấy bị nghẹt thở. Đây cũng là một hình thức tra tấn man rợ của Nhà nước Nguyễn Tấn Dũng. Qúy vị chỉ cần tìm kiếm thông tin qua trang http://www.google.com, bằng tiếng Việt “Vi phạm điều 72 hiến pháp” sẽ thấy có 284,000 trang nhà đã nói lên sự kiện này. Qua biến cố Cồn Dầu mà qúy vị đã biết đến, có hàng chục người dân bị tra tấn, nhục hình, và có người đã từng bị thiệt mạng. Sau đây, điển hình là 4 nhân chứng đã kể lại những sự việc tra tấn dã man của bọn công an:
1) Công an đã tra tấn tàn bạo đối với anh Nguyễn Thành Năm và đã làm anh chết đi, với lỗ tai bị rỉ máu, miệng còn bùn và cỏ, máu lưng, máu tay, máu ngực đổ ra, và nạn nhân còn nhắn lại lời cuối cùng với vợ vì biết mình sắp chết. Chị Đào Thị Hồng Anh, vợ của anh Năm, tường thuật lại trong nỗi sợ hãi: “Không có đánh cho có, có đánh cho chừa”, qua đoạn video clip dưới đây: (http://www.youtube.com/watch?v=LSCHLi-Agd0).
2) Chúng ta hãy lắng nghe anh Trần Thanh Việt, đã tố cáo sự hành hạn vô cùng dã mang của bọn công an tại quận Cẫm Lệ, Đà Nẵng, chính nhân chứng tường trình lại sự việc: “Tôi đã bị bắt vào này 4 tháng 5 năm 2010…Công an đánh đập tôi, kéo tôi từ khi xảy ra vụ việc cho đến tới xe, người ta bỏ lên, kéo tôi khoảng 500 mét dưới đất và đánh tôi đến ngất xỉu, thân hình tôi coi như bị tan nát… Và khi đưa lên quận người ta tiếp tục đánh đập tôi… Trong lúc tra tấn, 2 người công an đứng 2 bên và một người ngồi phía trước mặt tôi để ghi cung… Người ta dùng gậy baton đánh vào đầu, toàn thân tôi và dùng giày đạp vào hông và bụng tôi tắt thở… Đến lúc tôi tỉnh dậy… người ta bắt tôi phải nhận những tội đó…” Tất cả những điều nhân chứng Trần Thanh Việt kể đã ghi lại trong đoạn video clip dưới đây: (http://www.youtube.com/watch?v=JXZtY7PeqG8).
3) Công an Đà Nẵng tại quận Cẫm Lệ cũng đã tra tấn tàn bạo đối với anh Lê Thanh Lâm, chính nhân chứng tường trình lại sự việc: “Tôi bị công an bắt thì đánh tôi toét đầu.. Khi về đến quận thì 2 người liên tục đánh, và dùng baton đánh vào đầu và lấy đế giày đánh vào lưng, đục vào hông, lấy tay đánh vào xương hông… đánh rất là nhiều… đánh mà tôi ho ra máu, và thân bầm tím hết”. Anh kể qua đoạn video clip làm bằng chứng như sau: (http://youtu.be/0srxa_Rxow4)
4) Cũng là một nạn nhân của biến cố Cồn Dầu, anh Nguyễn Hữu Liêm đã tường thuật lại như sau: “Trong thời gian bị giam giữ tại Cẩm Lệ là 3 tháng mười mấy ngày và đang ở biệt giam… Tôi bị chính quyền của công an quận Cẩm Lệ tra tấn rất nhiều, đánh đập rất nhiều, và có sự chứng kiến rất nhiều người bị giam giữ với tôi biết rõ sự việc đó… Tôi bị chảy máu mắt… hiện tại ngồi một lúc lâu là đứng dậy đi lại rất khó khăn… Họ bắt tôi chịu tội… Họ nói với tôi: “Nếu không nghĩ về tương lai 3 đứa con thì sau này về sẽ không bốc được cơm để mà ăn”. Tôi qúa sợ nên phải cúi đầu chịu tội… Khi hỏi cung, trả lời không kịp, hay không theo ý của họ thì sẽ bị đánh đập… coi như người ta viết và tôi ký nhận…” (http://youtu.be/l2ReUKR6mcU)
Ngoài những sự kiện, nhân chứng đã đưa ra ở trên, ngày hôm nay, chúng ta lại tiếp tục nghe những lời kể của gia đình 2 nạn nhân là chị Đỗ Thị Minh Hạnh và anh Đoàn Huy Chương qua cuộc phỏng vấn của phóng viên ChimQuốcQuốcVNCH với bà Trần Thị Ngọc Minh, mẹ của, chị Đỗ Thị Minh Hạnh và bà Chiêm Thị Tường Mạnh, vợ của anh Đoàn Huy Chương qua 2 đoạn audio clip trong phần attachment. Tưởng cũng nên nhắc lại vụ xử án 3 người bạn trẻ ở tỉnh Trà Vinh, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng bị án 9 năm tù, 2 người bạn trẻ khác là Đỗ Thị Minh Hạnh và anh Đoàn Huy Chương bị án 7 năm tù mỗi người. 3 bạn trẻ này dự định thành lập một công đoàn độc lập để đấu tranh bảo vệ cho quyền lợi của những người công nhân của một hãng giày. Đây là việc làm vô cùng chính đáng của 3 bạn trẻ khi người công nhân VN bị sỉ nhục, bị đánh đập bởi chủ nhân, bị bóc lột sức lao động tàn nhẫn, ấy thế mà Nhà nước Dũng đã đánh đập 3 người bạn trẻ này và bỏ tù vô cớ, cho rằng vi phạm Điều 79 (lật đổ chính quyền nhân dân). Chúng ta hãy lắng nghe bà Trần Thị Ngọc Minh đã kể lại như sau:http://giaithecongsan2011.multiply.com/photos/hi-res/1M/109 “Tôi xin trân trọng kính chào toàn thể qúy vị ạ…Tôi tên là Trần Thị Ngọc Minh, mẹ của Đỗ Thị Minh Hạnh, người đang bị giam giữ lại nhà tù Hàm Tân, Bình Thuận ạ…Tôi, hôm qua, vào lúc 7 giờ 15 phút tôi đã được đến trại giam Thủ Đức… thì được thăm em và … Sức khỏe Minh Hằng hôm nay đã xuống cấp vì em đang bị đau bao tử và thụt huyết áp…và em đang bị cái tai bên trái… Lúc ngày đầu tiên bị bắt, bị đánh đập suýt chết cho nên em cũng ngẩn ngơ… Khi phiên tòa phúc thẩm xử xong, em về trại giam Trà Vinh thì bị công an đánh đập vì em đặt một bài hát để nói lên sự bất công của công an và xã hội… Em hát được sự đồng tình của những phạm nhân, họ đánh nhịp theo, thì bị công an Trà Vinh cho người vào đánh em… lúc đó Hùng và Chương hô “đả đảo CS” rồi Hùng và Chương cũng bị lôi ra đánh cho một trận gần chết…sau đó không cho gia đình thăm gặp…em được chuyển về trại Long An… Đến trại Long An… em bị giam trong một nhà tối như nhà ma vậy… không thấy đường, em ra một bồn nước lớn, thế là nước trôi em đi, em tưởng em chết rồi… Em hỏi tại sao mà công an đối xử với em như vậy? Thì những người giám thị, quản giáo trại giam nói rằng “do lệnh của cấp trên” và cô cán bộ đó nói rằng: “Tại sao chị lại phản bội tổ quốc?”… Em cho là đã xúc phạm đến em… “hành vi nào của tôi là phản bội tổ quốc phải nói cho rõ… Các anh có thể giam cầm, trói tôi, nhưng không thể nào thay đổi được lý tưởng của tôi…”
Trong đoạn audio clip này còn nhiều điều đang ghi nhận, khi chị Hạnh giận với mẹ mình vì đã có thái độ thân thiện với công an trại giam. Chị Hạnh cho rằng công an trại giam cố tình thân thiện với mẹ chị để có thể chiêu dụ và làm nhục ý chí đấu tranh của chị và chị đã nói thẳng với mẹ chị đừng bao giờ tin vào bọn công an đó. Chị cho rằng chị chỉ mang “tội yêu nước” khi trả lời đối với một cán bộ VC. Khi bị bắt làm tờ tường trình, chị Hạnh đã viết 4 chữ thật to: “Tôi Không Có Tội”. Qúy vị hãy lắng nghe hết đoạn audio clip rất rất gía trị này đi, để nhận ra rằng 2 dòng nước mắt uất hận của qúy vị sẽ chảy ra lúc nào không hay đấy. Chính phóng viên CQQ cũng cho biết như thế, khi con người đối xử tàn nhẫn với con người ngay trong trại giam. Hãy lắng nghe những câu nói để đời của anh thư Đỗ Thị Minh Hạnh, 26 tuổi, rất đáng cho tất cả những cán bộ CS, những thanh niên, sinh viên, học sinh dưới mái trường xã hội chủ nghĩa, cùng suy ngẫm:
- Con không tin một người công an nào hết, má hãy nhìn thân thể con đi nè.
- Con không thể chịu nhục với những cô cán bộ nó không lịch sự tí nào… bước ra cửa thì nó không cho con ra mà phải xin phép đàng hoàng, rồi phải kêu to “chào cán bộ A, chào cán bộ B… con không làm được điều đó… tại sao con người với nhau phải đối xử như vậy ??? Con đến đây để thi hành án, chứ không phải cúi đầu chào người này người kia, tại sao làm nhục con người như vậy ???
- Má ơi, con rất là đau buồn, con không buồn thân thể con, ở tù bao nhiêu năm cũng được… Họ bảo con hãy nhận tội đi rồi sẽ được giảm xuống 4 năm, nhưng không, ở đời thì chết chỉ có một lần mà thôi… để cho họ thấy rằng, họ không được phép coi thường tinh thần bất khuất của dân tộc. Mỗi dân tộc, mỗi một con người, nhất là người lãnh đạo đất nước phải biết rằng “Đặt quyền lợi và danh dự của tổ quốc lên trên quyền lợi cá nhân của mình chứ”. Con đòi hỏi phải cho con đọc sách pháp luật, phải cho con tìm hiểu các lý luận chính trị, đồng thời là phải cho con lên thư viện, phải cho con nghe điện thoại… Tại sao phạm nhân ở đây cũng là phạm nhân, họ phân biệt đối xử vì con là phạm nhân an ninh nên không được cái này không được cái khác… Cán bộ nói thẳng, con không nhận tội là con phải bị y án.
- Tại sao con người ta cha mẹ sinh ra, có nhân cách, nhân phẩm đàng hoàng, lại phải bị phân biệt lý lịch xấu, lý lịch tốt ???
- Tại sao trong nhà trường lúc nào cũng được giáo dục Đảng với Bác hồ?
- Má lấy thành tích cách mạng của gia đình để được hưởng những quyền lợi, để được giảm án, chính là điều làm sỉ nhục đối với con, vô tình làm nhục con.
Bà Minh đã nói lại nguyện vọng của con mình như sau: “Làm sao để cho mọi người hiểu rằng, trước hết là phải bảo vệ danh dự của dân tộc… họ đánh đập công nhân, lấy giầy ném vào mặt công nhân, làm sao con có thể chịu đựng được, rồi sỉ nhục dân tộc, phụ nữ Việt Nam đi làm đĩ, họ có quyền gì để nói lên điều đó, mà tại sao Nhà nước không bảo vệ công nhân mà lại đi bảo vệ chủ ??? để cho họ có quyền đi chà đạp, bắt giam cầm những người công nhân đó… không để người Trung Quốc xúc phạm đến danh dự của mình.”
Đoạn audio clip kế tiếp cũng được thực hiện bởi phóng viên ChimQuốcQuốcVNCH với cô Chiêm Thị Tường Mạnh, vợ của anh Đoàn Huy Chương, người bị 7 năm tù giam trong vụ án thành lập công đoàn độc lập, trong vụ xử án 3 người tại Trà Vinh, chị Mạnh, bằng những lời nói rất mộc mạc, chân tình, cho biết như sau: “Từ lúc anh bị bắt đến giờ đã được chuyển đi 4 trại, anh bị đánh nhiều lắm… Từ lúc ở Trà Vinh cũng bị đánh, lúc ra tòa ảnh la hét, bị còng tay… nó xử ép, xiết tay ảnh, em thấy em đứng em khóc không… Thấy đau lòng qúa, xử án qúa oan ức… người 9 năm, người 7 năm… Em đi thăm thì ảnh nói bị uýnh rất nhiều, rất tàn nhẫn, nhìn người thấy tiều tụy lắm, dạ cả 3 người đều bị đánh tiều tụy luôn, nhìn thấy tội lắm… Mỗi khi chuyển trại, nó không bao giờ báo cho người nhà biết hết trơn…” Chị Mạnh còn cho biết: “Mỗi lần vô thăm, công an ngồi kế bên để nghe ngóng, nếu nói “bậy bạ” ngoài việc hỏi thăm sức khỏe, sẽ bị cắt phần thăm nuôi”, nó hăm dọa cả chị và anh Chương.
Ở Việt Nam hiện tại có 2 tổ quốc, một là Tổ Quốc Việt Nam, hai là Tổ Quốc Xã Hội Chủ Nghĩa, đây là cái đau đớn vô cùng cho dân tộc Việt Nam. Từ hàng ngàn năm đến giờ, tuy tên nước có nhiều lần thay đổi, nhưng tựu chung dân tộc Việt Nam chỉ có một tổ quốc Việt Nam do tổ tiên chúng ta tạo dựng nên và truyền đến ngày hôm nay. Tự nhiên có một nhóm người Việt Nam theo chủ nghĩa CS, bảo rằng phải xây dựng xã hội chủ nghĩa mà chẳng cần trưng cầu ý kiến của nhân dân. Họ lấy đâu từ ngoại bang rước về nước, họ có quyền đó, họ có quyền đem ông Mác, ông Stalin, ông Lê Nin, ông Mao đội lên đầu mà thờ, chẳng ai nói gì đến họ. Đằng này, họ bắt nhân dân phải tôn thờ theo ý họ, mới xảy ra cớ sự. Những ai thật sự yêu tổ quốc VN đều bị quy tội phản động hay bọn thế lực thù địch, bị bắt bớ giam cầm, bị đánh đập tàn nhẫn, bị đối xử phân biệt ngay trong trại giam, dù chưa đem ra tòa án xét xử. Cầm đầu nhóm người Việt theo chủ nghĩa CS này là Nguyễn Tấn Dũng. Cái bỉ ổi nhất của nhóm này là vi phạm ngay vào Điều 72 bản Hiến Pháp mà chúng tự viết ra.
Đơn giản, dân tộc Việt Nam chỉ có một Tổ Quốc Việt Nam, kẻ nào yêu Tổ Quốc XHCN, đấy là những kẻ phản bội tổ quốc. Nhân dân Việt Nam đang thấy bằng chứng phản quốc rõ rệt trước mắt là việc chúng đang dần dần dâng Ải Nam Quan, Thác Bản Giốc, Bãi Tục Lãm, Núi Đất, Đảo Bạch Long Vỹ cho bọn Tàu phù. Nhân dân ta đang xuống đường biểu tình đòi Hoàng Sa và Trường Sa do bọn Tàu cưỡng chiếm, cũng bị chúng ngăn cản, bắt bớ, đánh đập, và đạp vào mặt theo chỉ thị của tên Nguyễn Tấn Dũng. Nhân dân hãy mau giải thể cái chế độ Dũng tàn bạo thối nát này.
Nguồn: Mylinhng@aol.com

Thứ Ba, 11 tháng 3, 2014

# Thảm Sát Trường Sa 14/3/1988 và Hải Chiến Hoàng Sa, Lý Do Nào Các Anh Giờ Mới Lên Tiếng?

# Thảm Sát Trường Sa 14/3/1988 và Hải Chiến Hoàng Sa, Lý Do Nào Các Ông Giờ Mới Lên Tiếng?

Mylinhng@aol.com


http://www.youtube.com/watch?v=fVQOqJeDIcY

Trên đây là cuộn băng copy từ cuộn băng gốc của giặc Tàu Cộng, đã tung ra trên mạng nhiều năm trước đây. Người ta không biết lý do nào, cuộn băng này được tung ra, nhưng chỉ nghe tiếng Tàu "tả, tả, tả" và nhìn thấy tàu chiến của VN bị bốc cháy, làm mọi người biết đây là cuốn phim tài liệu sự thật lịch sử, đã từng xảy ra tại Trường Sa vào ngày 14/3/1988. Có người cho đây là cuộc "Hải Chiến Trường Sa", tương tự như cuộc "Hải Chiến Hoàng Sa" vào 19/1/1974. Qua đoạn clip video trên, đây là một "Cuộc Thảm Sát Trường Sa" mà giặc Tàu Cộng đã gây ra tội ác với dân tộc Việt Nam. Đầu năm, người ta nghe Nguyễn Tấn Dũng cũng đồng ý: "phải tổ chức Lễ Tưởng Niệm", nhưng "phải tính có lợi cho đất nước nhất". Rồi hôm nay, lại nghe tiếp, ông Đặng Ngọc Hùng, ủy viên Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng, viết một lá thư kêu gọi Ủng Hộ Chương Trình "Nghĩa Tình Hoàng Sa, Trường Sa" (*1), bằng cách chung góp tiền bạc để chăm sóc cho những gia đình của các chiến sĩ bảo vệ biển đảo HS và TS. Cho tôi được phép hỏi các ông một câu đơn giản: "Lý do nào, đợi đến giờ này, các ông mới lên tiếng?

Nhục nhã và thô bỉ biết bao, một tên thủ tướng mới nói đó, và gần 3 tuần lễ trước đó, đồng bào Đà Nẳng đã đứng dậy thực hiện lời của Dũng, tất cả đã lên chương trình vào ngày 19/1/2014, thì đùng một cái, phải hủy bỏ vào ngày 18/1/2014 vì một lý do rất khôi hài: "chưa chuẩn bị kịp". Vậy có phải Dũng đã bịp dân, không xem trọng lời nói của mình? Tổ chức bóng đá No-U bèn đứng ra nhận trọng trách tổ chức Lễ Tưởng Niệm 19/1/2014 tại tượng đài Lý Thái Tổ, thì Dũng cho người mang loa cực mạnh đến phá rối, rồi dùng máy cưa đá để bụi đá bay mù mịt cả khu vực tưởng niệm, thế là đồng bào phải giải tán. Một lần nữa, No-U tiếp tục tổ chức Lễ Tưởng Niệm ngày 17/2/2014, ngày quân dân ta hy sinh trên 60.000 để đánh đuổi cuộc xâm lăng của giặc Tàu ra khỏi 6 tỉnh miền Bắc, thì lần này, Dũng cho người tới với từng cặp trai gái nhảy đầm ồn ào bản nhạc Con Bướm Xuân, được dịch ra từ bản "Trung Quốc Chính Nghĩa" của Tàu. Chẳng lẽ đồng bào hội tụ để ghi ơn, tưởng niệm những đồng bào chiến sĩ hy sinh trong việc đuổi giặc Tàu xâm lăng ra khỏi bờ cõi là không có lợi cho đất nước? Câu thòng "phải tính có lợi cho đất nước nhất" của Dũng đã lộ ra bản chất bịp bợm của Dũng. Coi như chưa có lợi cho đất nước "nhất" thì đừng hòng được tưởng niệm.

Cuộc Hải Chiến Hoàng Sa, cách đây đã trên 40 năm rồi, trải qua biết bao đời thủ tướng, chủ tịch nước, tại sao chưa một lần được tưởng niệm? Có phải các ông cho rằng những anh lính hải quân quân lực VNCH là những tên "ngụy" nên chẳng biết yêu nước và bảo vệ đất nước? Chẳng lẽ 39 năm trước là "ngụy", nay năm thứ 40 lại là anh hùng yêu nước? Có phải các ông đã nhận thức được rằng, những người tiền nhiệm, thế hệ cộng sản đàn anh của các ông đã sai lầm, hay đã gây ra tội ác đối với dân tộc VN trong quá khứ? Nếu vậy, tại sao các ông vẫn chưa dám lên án, kết tội những thế hệ CS đàn anh này? Mâu thuẫn tiếp nối mâu thuẫn, rõ ràng các ông không có lối thoát.

Đáng lẽ ra, sau khi các ông may mắn cưỡng chiếm được VNCH năm 1975, nhìn thấy dân VNCH sống sung sướng ra sao, nền kinh tế tư bản phát triển ra sao, và các ông nhận thức được sự sai lầm của nền kinh tế tập trung công nông trường, nhận thức được sự sai lầm của chủ nghĩa CS mà thay đổi thể chế lúc đó, có lẽ VN mình giờ này, không thua kém bất cứ quốc gia lân cận nào ở Châu Á này, hoặc có thua kém cũng chỉ thua chút đỉnh, không phải mất 165 năm sau, với đà tăng trưởng hiện tại, mới sánh kịp với Singapore hiện tại, hoặc 50 năm sau mới bằng được Thái Lan hiện tại. Quản lý kinh tế tụt hậu như thế chính là tội ác của các ông và tội ác của những thế hệ CS đàn anh của các ông, đối với dân tộc VN.

Các ông có đủ can đảm để đọc hết Bức Thư Thứ Tư (*2) của cô bé 15 tuổi Nguyễn (Trần) Phan Yến Nhi gởi cho Chủ tịch Trương Tấn Sang? Tôi mong rằng, các anh hãy đọc hết bức thư và soi gương lại chính mình. Cô bé Yến Nhi này sẵn sàng chịu ở tù thay cho ông nội của cô ta, và cô cũng sẵn sàng chịu cho các ông cắt tuổi thọ của cô mà bù đắp qua cho ông nội của cô. Thử hỏi, anh đại úy sĩ quan quân lực VNCH Nguyễn Hữu Cầu này có tội tình gì mà các ông đã giam giữ trong suốt 38 năm trời? Anh Cầu cứ nhận tội đi thì các ông thả ra. Đừng hòng, danh dự và ý chí bất khuất của anh Cầu, cũng thường của đa số sĩ quan VNCH, các ông không thể nào lay chuyển nỗi đâu. Với thời đại siêu xa lộ tin tức này, Bức Tâm Thư rất cảm động và đầy tính nhân bản của cô bé Yến Nhi sẽ được phiên dịch ra nhiều thứ ngôn ngữ và phát tán khắp mọi nơi trên thế giới, thử hỏi các ông có chịu đựng được sự nhục nhã mà tiếp tục giam cầm anh Cầu nữa hay không? Lẽ dĩ nhiên, các ông đã từng hứng chịu những nhục nhã nhiều rồi, tôi biết, da mặt các ông dày lắm, nhưng lần này, e rằng da mặt của các ông sẽ bị thủng đấy, hãy chờ xem, bức thư thứ 5, rồi bức thư thứ 6..., mỗi bức thư sẽ được mài giũa ngày một bén nhọn hơn, và đến lúc, da mặt dày của các ông cỡ nào cũng bị lủng mà thôi, và tôi tin như thế. Tôi cảnh báo cho các ông trước để mà đề phòng nhá, cô bé Yến Nhi 15 tuổi này không phải bình thường đâu, cô ta là người sẽ đánh sập ĐCSVN của các ông, và chế độ CHXHCNVN của các ông đấy.

Ngày nào các ông còn chưa thả anh đại úy VNCH Nguyễn Hữu Cầu này, ngày đó đừng bao giờ nói đến việc xây đền tưởng niệm, hoặc thành lập quỹ cứu trợ gia đình của những chiến sĩ đã hy sinh bảo vệ Hoàng Sa, Trường Sa. Tuy tôi cho rằng "Thảm Sát Trường Sa 14/3/1988", nhưng tôi biết trân trọng sự hy sinh của 64 chiến sĩ này trong việc bảo vệ biển đảo. Họ chết thảm mà trong tay họ không có một cây súng để kháng cự lại với bọn cướp Tàu. Họ chết thảm mà chẳng biết thân mình đang làm bia cho giặc Tàu bắn. Họ chết thảm mà chẳng biết bọn cầm quyền lúc đó đang đâm sau lưng của họ. Họ đã âm thầm gục ngã đến trên 25 năm qua, mà chẳng một ai biết đến họ, cũng chẳng một sách sử nào ghi lại sự hy sinh của họ. Một thế hệ con cháu lớn lên sau này, hàng triệu người trẻ, cũng chẳng biết đến sự hy sinh của họ. Các ông phải nhận thức được, đây là tội ác của bọn cầm quyền vào thời đó. Vào năm 1988 là thời kỳ Đỗ Mười cầm quyền, làm Tổng Bí Thư ĐCSVN, Đỗ Mười đang còn sống đó, các ông có dám đủ can đảm bắt hắn ra trị tội không? Vậy thử hỏi, ngày hôm nay các ông quan tâm đến những chiến sĩ Trường Sa, đến gia đình của họ, có phải là hình thức bịp bợm, mị dân không?

Nhớ vụ máy bay 777-MH370 của Hàng Không Mã Lai Á bị mất tích từ 4 ngày qua, tôi muốn chửi Nguyễn Tấn Dũng ngay. Dũng sẵn sàng chịu tốn kém 1 triệu USD mỗi ngày, coi như đã mất toi 4 triệu USD để tìm kiếm xác chiếc máy bay và có thể cứu những hành khách đang lâm nạn. Đó là chưa kể đến sự tốn kém về nhân lực, thay vì phục vụ đất nước, lại làm chuyện đâu đâu. Phải chi, Dũng biết rõ máy bay nó rớt ngay vùng biển đó, mà ông ta cố ra sức tìm kiếm, thì đó là điều đáng quý, tôi không nói làm gì. Đằng này, Dũng chẳng hề biết gì cả, và chẳng một ai biết chiếc máy bay nó bị mất tích ở đâu? vào lúc nào? Vậy mà Dũng cũng chỉ huy việc cứu vớt ở một vùng biển rộng mênh mông, thử hỏi như vậy Dũng có phải là một thằng ngu, hay một  thằng khùng không? 4 triệu USD đó, xây được biết bao nhiêu trường học cho các em học sinh vùng sâu, vùng xa.

Sẵn đây, mình bàn thử về những việc nóng bỏng đang xảy ra tại Ukraine, quý vị vào trang nhà của nguyentandung.org, quí vị sẽ đọc được những bài viết đánh bóng Putin, với tựa đề đại loại như: "Làm thế nào để Việt Nam có nhiều Putin?", "Đất nước Ukraina đang rất cần một thủ lĩnh như Putin?", "Việt Nam có cần một nguyên thủ quốc gia như Putin?". Chúng đánh bóng Putin như một anh hùng, trong khi đó, đa số các quốc gia trên thế giới đều xem Putin như một thằng độc tài, hiếu chiến, và là một tên xâm lược. Sau khi Ukraine tách khỏi Liên Bang Nga để trở thành một quốc gia độc lập, có chủ quyền, vào năm 1994 Ukraine ký một Thỏa Ước với Nga và Hoa Kỳ để chuyển giao gần 2000 đầu đạn nguyên tử cho Nga để đổi lấy khí đốt, sự trợ giúp và sự bảo vệ độc lập và toàn vẹn lãnh thổ cho Ukraine, đặc biệt là Nga không được xâm lăng Ukraine. Hôm nay đây, chính Putin lại vi phạm trắng trợn vào Thỏa Ước 1994, khi đưa quân xâm lược vào chiếm đóng lãnh thổ Crimea của Ukraine, với một lý do khôi hài là Putin muốn bảo vệ những người biết nói tiếng Nga trong đó có người Nga chiếm đa số. Khôi hài là chính quyền lâm thời của Ukraine chưa đụng đến cọng lông chân nào của người Nga. Vậy rất rõ ràng, Putin muốn trở lại xâm lược Ukraine, muốn sát nhập Ukraine vào Nga như đã từng sát nhập trước kia. Tạm thời, Putin sẽ sát nhập Crimea vào Nga trước, bằng một cuộc trưng cầu dân ý vào 16/3/2014 này. Putin không thể chống lại cả thế giới. Hôm nay, ngoại trưởng Hoa Kỳ John Kerry đã từ chối gặp gỡ Putin. Diễn biến đang xảy ra vô cùng phức tạp. Không loại trừ chiến tranh thế giới thứ III có thể sẽ xảy ra nếu như Putin cứng đầu. Chỉ có một con đường mang lại yên bình cho thế giới là Putin phải rút quân. Nên nhớ Ukraine là quốc gia đã từng chế tạo những đầu đạn nguyên tử và hiểu rõ những kỹ thuật làm đầu đạn nguyên tử vẫn còn đó, nên chỉ trong vòng vài tháng, Ukraine có thể cho ra lò vài đầu đạn nguyên tử ngay. Nhưng theo tôi nghĩ, khi ký vào Thỏa Ước 1994, biết đâu Ukraine có thể ngụy trang, cất dấu một số đầu đạn nguyên tử mà không ai có thể kiểm tra được. Con đường thứ hai Putin có thể chọn là tiến quân thần tốc chiếm Kiev để thống lãnh toàn bộ Ukraine. Còn Tổng Thống lâm thời Ukraine có thể sẽ ra Tối Hậu Thư, buộc Putin phải rút quân trong vòng 48 tiếng, bằng không sẽ tuyên bố chiến tranh với khả năng sẵn sàng sử dụng nhiều đầu đạn nguyên tử (cần hù dọa, dù là không có) tấn công Nga. Chỉ có cách này Putin mới chịu rút quân thôi, và đây là cách tuyệt chiêu để tránh chiến tranh. So sánh giữa Ukraine với Nga và Việt Nam với Trung Cộng, chúng ta thấy rất giống nhau. Cả 2 nước nhỏ đều có cùng chung đường biên giới với nước lớn hơn nhiều lần về dân số. Thảo nào, Trung Cộng đã đứng về phía Nga, và trong tương lai, biết đâu TC cũng áp dụng y chiêu thức của Nga, xâm chiếm VN và lấy cớ là bảo vệ dân nói tiếng Tàu. Thành ra, việc trang Nguyentandung.org đánh bóng Putin là một thất sách, hoặc Dũng đã có ý định giao nộp Việt Nam cho Trung Cộng rồi.

Nghĩ thiệt buồn cho đất nước Việt Nam mình, tổng thống Thein Sein của Miến điện biết thương dân, chấp nhận dân chủ hóa đất nước, nên được Hoa Kỳ và khối tự do bảo vệ, thoát khỏi vòng kim cô của Trung Cộng. Còn Việt Nam mình, e rằng sẽ trở thành một Tây Tạng thứ hai.

Ngày 11/3/2014
Mylinhng@aol.com
http://freevietnamnow.blogspot.com
Xin phổ biến tự do

Đính kèm:
(*1)
Thư kêu gọi ủng hộ chương trình “Nghĩa tình Hoàng Sa, Trường Sa”
11/03/2014 06:19 (GMT + 7)
TT - Ngày 14-3-1988, Trung Quốc đánh chiếm đảo Gạc Ma thuộc quần đảo Trường Sa của VN. Trong cuộc chiến không cân sức, 64 cán bộ, chiến sĩ Quân đội nhân dân VN đã chiến đấu đến giọt máu cuối cùng và anh dũng hi sinh.
40 năm trước, ngày 19-1-1974, Trung Quốc dùng vũ lực cưỡng chiếm quần đảo Hoàng Sa của VN. 74 sĩ quan, thủy thủ quân lực VN Cộng hòa đã kiên cường chiến đấu bảo vệ đảo và hi sinh, vĩnh viễn nằm lại ở vùng biển Hoàng Sa.
Máu của những người con đất Việt dù trong các hoàn cảnh lịch sử khác nhau đã đổ xuống để bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc VN yêu dấu. Ghi nhận công ơn to lớn đó, chia sẻ nỗi đau của những người mẹ, người vợ, người con có người thân đã hi sinh bảo vệ Hoàng Sa (1974) và Trường Sa (1988) là việc làm rất cần thiết của cả cộng đồng và xã hội.
Tổng liên đoàn Lao động VN phát động chương trình “Nghĩa tình Hoàng Sa, Trường Sa” để tri ân các chiến sĩ đã ngã xuống vì Hoàng Sa, Trường Sa, để lịch sử không quên, tôn vinh những người con đất Việt đã anh dũng hi sinh bảo vệ Tổ quốc và thể hiện tinh thần đại đoàn kết dân tộc.
Chương trình sẽ vận động các cá nhân, tổ chức trong và ngoài nước ủng hộ các nguồn lực để xây dựng đền tưởng niệm 64 chiến sĩ Hải quân nhân dân VN anh dũng hi sinh trong trận Gạc Ma (huyện đảo Trường Sa, thuộc tỉnh Khánh Hòa) và hỗ trợ cha, mẹ, vợ, con, thân nhân của những người lính đã hi sinh trong hai trận chiến Hoàng Sa (1974) và Trường Sa (1988) đang gặp khó khăn.
ĐẶNG NGỌC TÙNG
(ủy viên Ban chấp hành Trung ương Đảng, chủ tịch Tổng liên đoàn Lao động VN)


**********************************************************
(*2)


Thư cầu xin cho ông nội cháu được tha tù

Trần Phan Yến Nhi - An Minh Bắc, ngày 09 tháng 3 năm 2014 

Thư cầu xin cho ông nội cháu được tha tù


Kính gửi: - Ông: Trương Tấn Sang; Chủ tịch nước.

Cháu tên là: Trần Phan Yến Nhi; sinh năm 1999 hiện cháu đang ở ấp An Hòa – xã An Minh Bắc – huyện U Minh Thượng - tỉnh Kiên Giang. Cháu là cháu nội của Ông Nguyễn Hữu Cầu; sinh năm 1947. Người đã ở tù tổng cộng lên đến 39 năm hiện Ông cháu đang ở tù và bị giam ở khu giam riêng, trại giam Z30A Xuân Lộc – Đồng Nai. 

Cháu thưa Ông Chủ tịch nước! Cháu gửi Ông bức thư cầu xin cho Ông cháu được thả này là bức thư thứ 4 khi cháu đi thăm Ông nội của cháu lần đầu tiên ngày 04/6/2013. Trước đó, Bà Cố; Ông Nội; Cô và Cha của cháu đã viết hơn 500 lá đơn cùng thư kêu oan gửi đi nhiều cơ quan xin được thả Ông Nội cháu, nhưng đơn cùng thư được gửi đi không bao giờ có kết quả.

Chỉ tội cho cho linh hồn người kêu oan cho Ông Nội cháu là Bà Cố của cháu đã ra đi mãi mãi nhưng Bà Cố cháu vẫn chưa biết được những lá đơn của Bà đã đi đến đâu? và có kết quả gì? Thật tội nghiệp cho Bà Cố. Cháu xin hứa trước linh hồn Bà là cháu sẽ tiếp tục viết thư gửi đến Ông Chủ tịch nước để kêu cứu cho người con trai duy nhất của Bà cũng là Ông Nội vô vàn kính mến của Cháu. Cháu cầu nguyện Bà độ cho cháu được như ý nguyện Ông Nội cháu: Người tù “thâm niên” sẽ được thả.

Cháu kính thưa Ông Chủ tịch nước! 

Ông Nội của cháu hiện mang rất nhiều bệnh tật, cụ thể như: Máu không lên não thường hay bị xỉu, đau dạ dày thường xuyên, mắt trái bị mù, mắt phải đã lòa, răng chỉ còn 1 cái lại bị suy tim khi nói chuyện phải dùng một tay đỡ lấy ngực. Với bao nhiêu bệnh tật như thế mà Ông nội cháu tuổi đã cao, sức đã kiệt cháu rất lo sợ là Ông của cháu sẽ để lại nắm xương tàn ở chốn lao tù.

Cháu không biết Ông Nội của cháu mang tội gì nhưng bản án của Ông cháu là rất nặng, nặng hơn chữ “nặng”. Cũng vì bản án này mà:

Bà nội của cháu đi lấy chồng khác làm cho gia đình ly tán vì không nuôi nổi 2 con là Cha và Cô cháu. Cũng vì bản án này mà Bà Cố cháu trông con mòn mỏi để rồi lại ra đi mãi mãi. Cũng vì bản án này mà Ông của cháu đánh mất tuổi thanh xuân. Cũng vì bản án này mà làm cho gia đình cội nguồn của cháu ly tán 30 năm. Đúng 30 năm Cha của cháu mới biết được Ông của cháu đang ở tù và Cô ruột của cháu đang sống ở xa do sự giấu diếm của Bà Nội cháu. Cũng vì bản án này mà làm cho những giọt máu của Ông lại mất đi cội nguồn. Ông Nội ruột họ Nguyễn, con trai ruột, hai cháu nội ruột lại mang họ Trần…đau và thật đau khi nghĩ đến cuộc đời Ông. Ông nội an tâm cháu rất tự hào về Ông Nội của Cháu.

Cháu thưa Ông Chủ tịch nước! Lúc cháu đi thăm Ông Nội của cháu, ông cháu có nói là: có mấy lần trại giam kêu Ông viết đơn nhận tội sẽ thả Ông nhưng Ông nói là Ông không có tội thì làm sao mà viết đơn nhận tội và kêu cháu về viết đơn kêu oan tiếp tục cho Ông Nội của cháu. Cháu xin Ông Chủ tịch nước xem xét việc này giúp cho Ông Nội cháu.

Lúc gần tết ngày 14/1/2014 có hai Bác công an gặp cháu và bảo Ông Nội cháu sẽ được thả trước tết ăn tết cùng gia đình, thế rồi cũng không.. và cháu cũng chẳng thấy Ông Nội cháu được thả.

Bao nhiêu thư kêu oan cùng đơn xin được thả Ông Nội của cháu trải qua nhiều thế hệ nhưng thư và đơn có đi nhưng không bao giờ có trở lại...

Vậy nay cháu viết thư này cầu xin Ông Chủ tịch nước xem xét và cứu giúp cho Ông Nội của cháu một người tù “thâm niên” lại mang rất nhiều bệnh tật được tự do trong khoảng thời gian còn lại ngắn ngủi của cuộc đời Ông Nội cháu.

Nếu cháu được quyền hoán đổi cháu sẽ thực hiện giúp cho Ông Nội cháu hai việc sau:

Thứ nhất: Ông thả Ông Nội của cháu, cháu sẽ ở tù thay cho Ông Nội cháu vì cháu còn trẻ làm được việc cho nhà tù chứ Ông của cháu già rồi không còn đủ sức lực để làm việc nữa.

Thứ hai: Ông thả ông nội của cháu. Ông Nội của cháu sống được bao nhiêu năm thì cháu sẽ chịu giảm tuổi thọ của cháu bấy nhiêu năm.

Cuối thư cháu chúc Ông Chủ tịch nước thật nhiều sức khỏe và cháu hy vọng là lá thư này sẽ được đến tận tay Ông Chủ tịch nước./.

Cháu chào Ông

Cháu
Trần Phan Yến Nhi

*
Và cũng bức thư này cháu cầu xin quý Ông/ Bà cộng đồng người Việt ở trong nước và ở nước ngoài cùng các quý Tổ Chức Nhân Quyền lên tiếng tiếp thêm cho cháu để cứu giúp cho Ông Nội của cháu thoát khỏi chốn lao tù. Cháu vạn lần cảm ơn quý Ông/ Bà.

Cháu chào Quý Ông/ Bà

Cháu

Thư cầu xin cho ông nội cháu được tha tù

 

Thư cầu xin cho ông nội cháu được tha tù


Trần Phan Yến Nhi - An Minh Bắc, ngày 09 tháng 3 năm 2014 

Thư cầu xin cho ông nội cháu được tha tù


Kính gửi: - Ông: Trương Tấn Sang; Chủ tịch nước.

Cháu tên là: Trần Phan Yến Nhi; sinh năm 1999 hiện cháu đang ở ấp An Hòa – xã An Minh Bắc – huyện U Minh Thượng - tỉnh Kiên Giang. Cháu là cháu nội của Ông Nguyễn Hữu Cầu; sinh năm 1947. Người đã ở tù tổng cộng lên đến 39 năm hiện Ông cháu đang ở tù và bị giam ở khu giam riêng, trại giam Z30A Xuân Lộc – Đồng Nai. 

Cháu thưa Ông Chủ tịch nước! Cháu gửi Ông bức thư cầu xin cho Ông cháu được thả này là bức thư thứ 4 khi cháu đi thăm Ông nội của cháu lần đầu tiên ngày 04/6/2013. Trước đó, Bà Cố; Ông Nội; Cô và Cha của cháu đã viết hơn 500 lá đơn cùng thư kêu oan gửi đi nhiều cơ quan xin được thả Ông Nội cháu, nhưng đơn cùng thư được gửi đi không bao giờ có kết quả.

Chỉ tội cho cho linh hồn người kêu oan cho Ông Nội cháu là Bà Cố của cháu đã ra đi mãi mãi nhưng Bà Cố cháu vẫn chưa biết được những lá đơn của Bà đã đi đến đâu? và có kết quả gì? Thật tội nghiệp cho Bà Cố. Cháu xin hứa trước linh hồn Bà là cháu sẽ tiếp tục viết thư gửi đến Ông Chủ tịch nước để kêu cứu cho người con trai duy nhất của Bà cũng là Ông Nội vô vàn kính mến của Cháu. Cháu cầu nguyện Bà độ cho cháu được như ý nguyện Ông Nội cháu: Người tù “thâm niên” sẽ được thả.

Cháu kính thưa Ông Chủ tịch nước! 

Ông Nội của cháu hiện mang rất nhiều bệnh tật, cụ thể như: Máu không lên não thường hay bị xỉu, đau dạ dày thường xuyên, mắt trái bị mù, mắt phải đã lòa, răng chỉ còn 1 cái lại bị suy tim khi nói chuyện phải dùng một tay đỡ lấy ngực. Với bao nhiêu bệnh tật như thế mà Ông nội cháu tuổi đã cao, sức đã kiệt cháu rất lo sợ là Ông của cháu sẽ để lại nắm xương tàn ở chốn lao tù.

Cháu không biết Ông Nội của cháu mang tội gì nhưng bản án của Ông cháu là rất nặng, nặng hơn chữ “nặng”. Cũng vì bản án này mà:

Bà nội của cháu đi lấy chồng khác làm cho gia đình ly tán vì không nuôi nổi 2 con là Cha và Cô cháu. Cũng vì bản án này mà Bà Cố cháu trông con mòn mỏi để rồi lại ra đi mãi mãi. Cũng vì bản án này mà Ông của cháu đánh mất tuổi thanh xuân. Cũng vì bản án này mà làm cho gia đình cội nguồn của cháu ly tán 30 năm. Đúng 30 năm Cha của cháu mới biết được Ông của cháu đang ở tù và Cô ruột của cháu đang sống ở xa do sự giấu diếm của Bà Nội cháu. Cũng vì bản án này mà làm cho những giọt máu của Ông lại mất đi cội nguồn. Ông Nội ruột họ Nguyễn, con trai ruột, hai cháu nội ruột lại mang họ Trần…đau và thật đau khi nghĩ đến cuộc đời Ông. Ông nội an tâm cháu rất tự hào về Ông Nội của Cháu.

Cháu thưa Ông Chủ tịch nước! Lúc cháu đi thăm Ông Nội của cháu, ông cháu có nói là: có mấy lần trại giam kêu Ông viết đơn nhận tội sẽ thả Ông nhưng Ông nói là Ông không có tội thì làm sao mà viết đơn nhận tội và kêu cháu về viết đơn kêu oan tiếp tục cho Ông Nội của cháu. Cháu xin Ông Chủ tịch nước xem xét việc này giúp cho Ông Nội cháu.

Lúc gần tết ngày 14/1/2014 có hai Bác công an gặp cháu và bảo Ông Nội cháu sẽ được thả trước tết ăn tết cùng gia đình, thế rồi cũng không.. và cháu cũng chẳng thấy Ông Nội cháu được thả.

Bao nhiêu thư kêu oan cùng đơn xin được thả Ông Nội của cháu trải qua nhiều thế hệ nhưng thư và đơn có đi nhưng không bao giờ có trở lại...

Vậy nay cháu viết thư này cầu xin Ông Chủ tịch nước xem xét và cứu giúp cho Ông Nội của cháu một người tù “thâm niên” lại mang rất nhiều bệnh tật được tự do trong khoảng thời gian còn lại ngắn ngủi của cuộc đời Ông Nội cháu.

Nếu cháu được quyền hoán đổi cháu sẽ thực hiện giúp cho Ông Nội cháu hai việc sau:

Thứ nhất: Ông thả Ông Nội của cháu, cháu sẽ ở tù thay cho Ông Nội cháu vì cháu còn trẻ làm được việc cho nhà tù chứ Ông của cháu già rồi không còn đủ sức lực để làm việc nữa.

Thứ hai: Ông thả ông nội của cháu. Ông Nội của cháu sống được bao nhiêu năm thì cháu sẽ chịu giảm tuổi thọ của cháu bấy nhiêu năm.

Cuối thư cháu chúc Ông Chủ tịch nước thật nhiều sức khỏe và cháu hy vọng là lá thư này sẽ được đến tận tay Ông Chủ tịch nước./.

Cháu chào Ông

Cháu
Trần Phan Yến Nhi

*
Và cũng bức thư này cháu cầu xin quý Ông/ Bà cộng đồng người Việt ở trong nước và ở nước ngoài cùng các quý Tổ Chức Nhân Quyền lên tiếng tiếp thêm cho cháu để cứu giúp cho Ông Nội của cháu thoát khỏi chốn lao tù. Cháu vạn lần cảm ơn quý Ông/ Bà.

Cháu chào Quý Ông/ Bà

Cháu

(Địa chỉ email của cha cháu: demlangthang20071973@gmail.com)

Chủ Nhật, 9 tháng 3, 2014

# Những Bà Mẹ VN Biểu Tình Ngày 8/3/14 Tại Sài Gòn

# Những Bà Mẹ VN Biểu Tình Ngày 8/3/14 Tại Sài Gòn

Mylinhng@aol.com




Dưới chế độ cộng sản công an trị, phải hiểu những bà mẹ VN biểu tình như thế này rất can trường. Họ có thể mất mạng vì bị đánh đập, họ có thể bị tù đày không ngày ra, họ có thể bị mất việc làm và gia đình của họ cũng bị liên lụy. Cho tôi gởi lời kính phục đến những bà mẹ VN này.

Những bà mẹ VN này như đang đứng đầu một cơn sóng, như chỉ là mặt nổi lăn tăn của một cơn sóng gợn, nhưng dưới cơn sóng gợn đó là một lớp sóng ngầm uy dũng của một cơn sóng thần (tsunami) gồm tất cả những thanh niên, thiếu nữ, đàn ông, nói chung là toàn dân VN không khuất phục sự cai trị của CS.

Ngày 9 tháng 3 năm 2014
Mylinhng@aol.com
http://freevietnamnow.blogspot.com
Xin phổ biến tự do

(http://freevietnamnow.blogspot.com/2014/03/nhung-ba-me-vn-bieu-tinh-ngay-83-tai.html)

# Chẳng Lẽ Dân Tôi Phải Sử Dụng Bom Xăng Như Người Ukraine?

# Chẳng Lẽ Dân Tôi Phải Sử Dụng Bom Xăng Như Người Ukraine?

Mylinhng@aol.com

Tụi chó má VC này nó vô luật pháp đến như thế, không chửi không được. Chúng bắt chị Hằng, chị Quỳnh, và anh Minh đã 27 ngày rồi, mà còn chưa cho gia đình vào thăm. Chúng ta ở ngoài này đến giờ, cũng chẳng biết chị sống chết như thế nào khi chị tuyệt thực. Đây là thời đại siêu xa lộ tin tức, đâu phải chúng muốn làm gì thì làm. 

Mỗi một ngày đi qua, y như rằng mình đang ngồi trên đống lửa, lẽ nào mình ngồi yên để chúng mặc tình hủy hoại những anh chị em yêu mến của mình? Bài này tôi viết ra đây với lòng vô cùng căm phẫn.

Ai cũng rõ chị Hằng vô tội. Chúng bắt chị Hằng để hòng bịt miệng chị vì chị thường hô đả đảo CS bán nước. Chúng bắt chị Hằng vì chị đang bày tỏ thái độ chính trị, trong khi đó, chúng luôn khẳng định "không có tù chính trị". Chính chúng là người đã gây ra việc cản trở lưu thông, chứ không phải người phụ nữ nhỏ bé, yếu đuối này. Chúng ở đây là những tên đã ra chị thị trực tiếp, như từ Nguyễn Tấn Dũng, Trần Đại Quang, hay Nguyễn Phú Trọng. Dũng nó bắt người đấu tranh từ trước khi Trương Tấn Sang lên làm chủ tịch nước, nên tôi không để tên ở đây. Lẽ ra tên Sang này vẫn phải chịu trách nhiệm vì nó làm Chủ tịch nước. Những tên này phải chịu trách nhiệm việc giam giữ chị Hằng và các bạn của chị.

3 tên Dũng, Quang, Trọng này phải chịu trách nhiệm nếu làm dân nổi giận vì chị Hằng là biểu tượng của cuộc đấu tranh chống giặc Tàu xâm lược và cũng là biểu tượng chống CS bán nước, hèn với giặc ác với dân. Giam giữ chị Hằng y như rằng giam giữ một phần thân thể của chính tất cả chúng ta, ai còn tự hào mình là người Việt Nam.

Một khi dân nổi giận, Dũng Quang Trọng phải chịu trách nhiệm khi xảy ra những vụ đánh bom xăng khắp cả nước nhắm vào tất cả những cở sở của giặc CS Tàu như Đông Đô Đại Phố, những nhà máy bauxide ở Tây Nguyên chẳng hạn...

Chọc dân nổi giận, Dũng Quang Trọng phải chịu trách nhiệm một khi xảy ra những vụ đánh bom xăng khắp cả nước, nhắm vào tất cả những trụ sở công an, những UBND, bưu điện, tòa án, ngân hàng, và nhà ở của những cán bộ cao cấp... như chúng ta đã thấy những gì đã xảy ra tại Ukraine.
Bom xăng là việc rất dễ làm, vào google.com rồi đánh tiếng Việt "cách làm bom xăng" thì sẽ được hướng dẫn ngay. Chỉ một chai xăng và ngòi vải nhúng xăng rồi được bịt bằng nút ve thật kín, đơn giản chỉ có thế.

Tôi chủ trương bất bạo động, tôi chủ trương tốn mực chứ không tốn máu, tôi yêu quê hương tôi, tôi muốn quê hương tôi luôn được thanh bình, ai nấy cũng được sống hạnh phúc vui vẻ như tất cả các dân tộc khác trên thế giới. Nhưng dưới chế độ CS này, hàng triệu dân tôi phải khổ sở vì mất nhà, mất đất, hàng triệu dân tôi phải bán vợ, chồng, con cái đi làm lao nô để trở thành người rơm, người rừng sống rải rác khắp thế giới, hoặc làm dâu, làm nô lệ tình dục nơi xứ người. Hàng ngàn phụ nữ VN như món đồ chơi bị rao bán khắp nhiều nơi ở Tàu, ở Ebay trước kia, hoặc ở trong những lồng kính ở những khu đèn đỏ ở Singapore. Tôi cũng không muốn thấy hàng trăm ngàn người già, trẻ em phải lang thang trên khắp 63 tỉnh thành để bán những tờ vé số, hay bản đồ, bánh, kẹo... Tôi cũng không muốn thấy hàng chục triệu công nhân bị bóc lột sức lao động một cách khủng khiếp. Họ có làm việc suốt cả cuộc đời cũng chẳng mua nổi một căn nhà để ở, dù đó là căn nhà tồi tàn. Tôi cũng không muốn thấy hàng chục triệu nông dân làm việc cực nhọc mỗi ngày vẫn không đủ ăn vì bị vay vốn tiền lời cao, hoặc vì bị ém giá nông phẩm. Tôi cũng không muốn thấy hàng triệu người dân tộc thiểu số không đủ điều kiện để cắp sách đến trường, một khi miếng ăn họ còn kiếm không ra. Và tôi biết chỉ có một con đường duy nhất, tránh đổ máu là phải thay đổi thể chế, vứt bỏ chế độ độc tài CS, như tổng thống Thein Sein của nước Miến Điện đã đang thực hiện. Chúng ta đang cần một thể chế dân chủ với tam quyền phân lập để mang lại cơm no, áo ấm cho toàn dân và phát triển đất nước như tất cả các quốc gia dân chủ khác.

Dân Ukraine tốn máu không tới 100 nhân mạng để giải phóng đất nước của họ bằng những trái bom xăng, và tôi nghĩ rằng dân Việt Nam cũng sẽ làm như thế nếu bọn cầm quyền như Dũng Quang Trọng là những tên cứng đầu. Những tên này phải chịu trách nhiệm khi lửa nổi lên khắp mọi nơi, và máu sẽ đổ.

Riêng linh mục Nguyễn Văn Lý, anh LS Lê Quốc Quân, anh Điếu Cày, chị Tạ Phong Tần, chị Đỗ Thị Minh Hạnh, anh Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, anh Đoàn Huy Chương và hàng trăm nạn nhân nữa cũng thế, tất cả những tù nhân này đang bị giam cầm là những "tù nhân lương tâm", gọi là "tù chính trị". Họ là những người vô tội, chẳng qua chỉ vì họ chống lại chủ nghĩa CS. Tại sao tôi dám khẳng định như thế, vì chẳng có một quốc gia nào có 90 triệu dân mà tất cả đều đồng ý với sự cai trị của Đảng Cộng Sản VN, trong khi đó, cả thế giới như rằng đã vứt bỏ chủ nghĩa CS vào sọt rác. Quốc gia CS nào cũng phải có "tù chính trị" là một sự khẳng định. Nước CHXHCNVN khẳng định rằng "không có tù nhân chính trị" là một sự bịp bợm trơ trẽn không thể chấp nhận được.

Chúng ta không thể nào chấp nhận một lũ dốt, một lũ ngu cầm quyền:
- Nguyễn Tấn Dũng: "Tôi noi gương theo đồng chí Phạm Văn Đồng, 30 năm chưa từng cách chức ai," thế mà nó cũng làm thủ tướng.

- Nguyễn Phú Trọng: "Đến cuối thế kỷ này, cũng chưa chắc hoàn thiện được xã hội chủ nghĩa," thế mà nó lại là Tổng Bí Thư Đản CS đang dẫn đầu để đi tìm cái XHCN.

- Nguyễn Sinh Hùng: "Nếu cách chức hết quan chức tham nhũng lấy ai làm việc, bầu không kịp," thế mà nó làm Chủ tịch Quốc Hội.

- Nguyễn Minh Triết: "Việt Nam Cuba như là trời đất sinh ra. Một anh ở phía đông, một anh ở phía tây. Chúng ta thay nhau canh giữ hòa bình cho thế giới. Cuba thức thì Việt Nam ngủ, Việt Nam gác thì Cuba nghỉ", vậy mà nó làm chủ tịch nước, Hoàng Sa, Trường Sa mất về tay giặc Tàu, mà nó đòi canh giữ hòa bình thế giới, TC nó.

- Trương Tấn Sang: "Đồng bào hãy tố giác tham nhũng, đừng sợ bị trù úm", ấy thế mà nó hổng dám tố thẳng mà chỉ dám nói "đồng chí X", nó lại là thằng sợ bị trù úm mới chết chứ.

Thử hỏi một lũ cầm quyền hành xử như thế này thì đất nước VN của chúng ta sẽ đi về đâu?????

Ngày 9 tháng 3 năm 2014
Mylinhng@aol.com
http://freevietnamnow.blogspot.com

Thứ Sáu, 7 tháng 3, 2014

Thứ Tư, 5 tháng 3, 2014

Những Bàn Tay Ðen Trong Vụ Án Lê Quốc Quân

Ngày 25 tháng 2 năm 2014

H,

Ngày 18/2/2014 Luật sư Lê Quốc Quân vừa bị tòa phúc thẩm giữ nguyên 30 tháng tù giam về tội danh ‘trốn thuế’. Bản án bị giới bảo vệ nhân quyền quốc tế và các nước dân chủ trên thế giới xem là mang động cơ chính trị nhắm vào các hoạt động ôn hòa của ông đòi thực thi nhân quyền cho dân tộc Việt Nam. Phần Luật sư Quân, dù tình trạng thể lực suy kiệt, do 17 ngày tuyệt thực để phản đối, anh vẫn cứng cỏi đối đáp, không chấp nhận lời cáo buộc của viện kiểm sát và tòa án.

Ngay sau khi bản án được công bố, phát ngôn nhân Bộ Ngoại giao Mỹ, Jen Psaki, nói rằng bản án dành cho luật sư Quân không phù hợp với quyền tự do bày tỏ quan điểm, các nghĩa vụ của Việt Nam theo Công ước Quốc tế về Các Quyền Dân sự và Chính trị, cũng như nhũng cam kết thể hiện trong Tuyên ngôn Quốc tế về Nhân quyền. Ðồng thời, Hoa Kỳ cũng kêu gọi nhà cầm quyền Việt Nam phóng thích các tù nhân lương tâm và cho phép người dân Việt Nam được thể hiện quan điểm chính trị ôn hòa.

Cùng ngày, Ủy ban Bảo vệ Ký giả CPJ có trụ sở tại Mỹ cũng lên án Cộng sản Việt Nam rằng phiên tòa phúc thẩm của Luật sư Quân chứng tỏ những giới hạn nghiêm trọng về một nền tư pháp độc lập tại Việt Nam. Ông Bob Dietz [xem hình], điều phối viên chương trình Châu Á thuộc CPJ, nói với VOA Việt ngữ:

“Chúng tôi xem bản án này là một bước nữa trong chiến dịch đàn áp các blogger và nhà báo độc lập tại Việt Nam. Trong nhiều năm qua, CPJ chúng tôi đã theo dõi sát và phản ảnh thường xuyên về tình hình tự do báo chí tại Việt Nam. Chúng tôi sẽ tiếp tục phổ biến các trường hợp vi phạm nhân quyền kiểu này của Việt Nam ra công luận thế giới. Việt Nam trở thành nhà tù lớn hàng nhì ở Châu Á, chỉ sau Trung Quốc. Chúng tôi đã làm việc với Bộ Ngoại giao Mỹ để yêu cầu đặt vấn đề nhân quyền Việt Nam trong các cuộc thương lượng về Hiệp định Ðối tác Tự do Thương mại Xuyên Thái Bình Dương TPP. Bộ trả lời rằng họ đang thực hiện yêu cầu này. Dù chúng tôi chưa thấy có bằng chứng nào cho lời cam kết của Bộ, nhưng sớm muộn gì các nước phương Tây giao thương với Việt Nam bằng cách này hay cách khác cũng phải đề cập đến thành tích nhân quyền tồi tệ của Hà Nội.”

Cũng trong ngày 18/2, tổ chức Phóng viên Không biên giới RSF ở Pháp cũng tố cáo bản án của Luật sư Quân nhằm răn đe những người cung cấp tin tức độc lập trong cuộc chiến chống kiểm duyệt thông tin tại Việt Nam.

Còn nhớ, Luật sư Lê Quốc Quân bị bắt vào ngày 27/12/2012 về tội bị cáo buộc trốn thuế vô căn cứ. Sau khi bị bắt, ông bị giam biệt tăm và không được phép gặp luật sư trong hai tháng. Lời yêu cầu của gia đình đi thăm bị liên tiếp từ chối. Ông Quân lần đầu tiên gặp người nhà trong phiên xử 2/10/2013. Phiên xử này kết tội ông trốn thuế lợi tức công ty và kết án 30 tháng tù giam và nộp phạt 1.2 tỷ đồng (khoảng USD 59,000). Ông Quân đã kháng án lên tòa phúc thẩm.

Ủy Ban Ðiều Tra về Bắt giữ Tùy tiện của Liên Hiệp Quốc, do Cao Ủy Nhân Quyền LHQ thành lập, đã đưa ra phán quyết rằng Lê Quốc Quân trở thành mục tiêu tấn công vì việc hoạt động và viết blog. Ủy Ban kêu gọi trả tự do cho ông ngay lập tức, hoặc bản ản phải được xem xét lại bởi một tòa án độc lập. Ủy Ban còn đề nghị Việt Nam phải bồi thường thiệt hại cho ông Lê Quốc Quân vì việc bắt giữ tùy tiện này.

Phán quyết của Ủy Ban Ðiều Tra về Bắt giữ Tùy tiện là để trả lời cho kiến nghị đệ đơn từ các tổ chức Media Legal Defence Initiative, Media Defence-Southeast Asia, Lawyers for Lawyers, Avocats Sans Frontières, Front Line Defenders, Access, English PEN, Reporters Without Borders, the Electronic Frontier Foundation, ARTICLE 19, Index on Censorship and Lawyers’ Rights Watch Canada. Các tổ chức này kêu gọi chính quyền Việt Nam tuân theo quyết định của Ủy Ban Ðiều Tra về Bắt giữ Tùy tiện và trả tự do cho ông Lê Quốc Quân ngay lập tức. Họ lập lại nhận định là việc kết án và giam giữ ông Lê Quốc Quân là tùy tiện và vi phạm quyền tự do ngôn luận, quyền tự do hội họp, quyền xét xử công bằng và những quyền hạn của một nhà hoạt động nhân quyền.

Luật sư Hà Huy Sơn
Ngoài ra, trao đổi với ban Việt ngữ của đài VOA về các khía cạnh pháp lý của vụ án, Luật sư Hà Huy Sơn [xem hình], đại diện pháp lý của Luật sư Lê Quốc Quân cho biết:

“Thứ nhất, truy tố và xét xử ông Quân về tội ‘trốn thuế’ là không xác đáng, không khách quan. Vì cứ cho là ‘trốn thuế’ đi nữa thì đây là doanh nghiệp do ông Quân làm giám đốc ‘trốn thuế’ chứ không phải cá nhân ông ‘trốn thuế’. Còn trách nhiệm của ông Quân thế nào thì là một việc khác, không phải là tội ‘trốn thuế’ đối với cá nhân ông. Cáo trạng cũng nói là doanh nghiệp do ông Quân làm giám đốc ‘trốn thuế’ doanh nghiệp, chứ không phải cá nhân ông Quân ‘trốn thuế’. Thứ hai, các chứng cứ-chứng từ hợp pháp sau này không được người ta thừa nhận mà họ lại dựa vào lời khai của những người liên quan để bác bỏ. Kế tiếp, vị giám định viên để dựa vào đó kết luận là doanh nghiệp ‘trốn thuế’ lại không có thẻ Giám định viên. Nghĩa là bản kết luận giám định không hợp pháp vì người giám định không có thẻ Giám định viên...”

Mặt khác, tại kết luận điều tra, cơ quan điều tra (CQÐT) cho rằng Công ty TNHH Giải pháp Việt Nam “trốn thuế” là dựa chủ yếu vào lời khai của bà Phạm Thị Phương, người làm kế toán ngoài giờ cho Công ty TNHH Giải pháp Việt Nam, ông Lê Quốc Quân không có lời khai. Nếu theo logic thì bà Phạm Thị Phương phải bị khởi tố trước bị can, rồi sau đó mới dùng lời khai của bà Phương làm căn cứ để khởi tố bị can đối với ông Lê Quốc Quân. Nên nhớ Quân bị bắt ngày 27/12/2012, CQÐT không lấy được lời khai, không đủ chứng cứ để đề nghị truy tố; trong khi đó, phải gần 02 tháng sau, tức ngày 20/02/2013, CQÐT mới ra quyết định khởi tố bị can đối với bà Phương, nhằm tìm kiếm chứng cứ để truy tố ông Quân; như vậy là không hợp lý [Dù vậy tòa vẫn buộc tội bà Phương, bà bị xử 8 tháng tù giam.  Xem hình Phạm Thị Phương (bên trái) Ảnh: Doan Tan/TTXVN].

Bà Phạm Thị Phương (bên trái) Ảnh: Doan Tan/TTXVN.
Do vậy, theo lời tường thuật của phóng viên Chris Brummitt của Thông tấn xã AP, trước tòa Luật sư Lê Quốc Quân đã tuyên bố rằng:

“Tôi là nạn nhân của những hành động chính trị. Ðã từ lâu tôi là người tố cáo và chiến đấu với vấn nạn tham nhũng, bộ máy quan liêu, và sự trì trệ đang làm nguy hại đất nước này. Nói thật, tôi bị tuyên án chỉ vì tôi yêu đất nước tôi.”

Cũng được biết thêm là phản ứng trước án quyết dành cho Luật sư Lê Quốc Quân về tội gọi là “trốn thuế” này, giáo sư Jonathan London, thuộc Ðại học TP Hong Kong, từng làm việc và nghiên cứu tại VN trong nhiều thập niên, đã lưu ý:

“Tòa án thành phố Hà Nội tuyên án 30 tháng tù giam cùng với 1,2 tỉ tiền phạt, truy thu 600 triệu đồng đối với Luật sư, nhà đấu tranh nhân quyền Lê Quốc Quân với tội danh “trốn thuế.” Trong khi đó, cách đây vài ngày một người khác ở Bắc Ninh trốn thuế 11 tỉ đồng nhưng chỉ bị tù treo. Thấy lạ chưa?”


Mặc khác, blogger Nhật Ký Yêu Nước cũng đưa ra so sánh trường hợp “Ca sĩ Ðàm Vĩnh Hưng trốn 700 triệu đồng tiền thuế nhưng chỉ bị truy thu và không phải ngồi tù.”

Hơn nữa, qua bài “Luật sư Lê Quốc Quân trốn thuế ư ?”, blogger Nguyễn Ngọc Già nhắc tới tình trạng nhiều doanh nghiệp nước ngoài tại VN trốn thuế mà những vụ như vậy, nói chung, hiện “vẫn chưa biết đi về đâu”, hay “vụ việc trôi như nước mùa mưa lũ”, vẫn bình an vô sự, từ “nghi án trốn thuế” của Coca-Cola, Keangnam-Vina trong hơn 5 năm đầu tư liên tục báo lỗ mỗi năm vài chục tỷ đồng..., đến dự án Landmark Tower của công ty, hồi năm 2011 đạt hơn 5.200 tỷ đồng nhưng vẫn báo lỗ hơn 140 tỷ đồng..., cho tới doanh nghiệp TQ cũng trốn thuế khỏang 40 tỷ đồng... Trong khi đó các doanh nghiệp, cá nhân trong nước, như tập đoàn EVN trốn thuế và bị truy thu 1,2 tỷ đồng nhưng chỉ bị “xử lý hành chánh”..., đại gia Nguyễn Thạc Thanh ở Bắc Ninh trốn thuế hàng chục tỷ đồng mà chỉ bị án tù treo 36 tháng...  Tác giả Nguyễn Ngọc Già chiết tính ra rằng: Một khi với hơn 600 triệu tiền thuế mà gán cho Luật sư Quân 30 tháng tù giam, thì cỡ như Ðinh La Thăng cùng bộ sậu “xăng dầu”, cho đến các doanh nghiệp FDI đầy... ‘tiếng tăm’, các ‘đại gia’, các ‘siêu sao’ v.v... cứ thế mà ‘đổ đồng’, rồi lấy số đó tính ra tháng tù giam cho bảo đảm ‘công bằng’ và ‘công khai’ (!).Nghĩa là 600 triệu/30 tháng tù giam, vị chi 20 triệu/tháng tù giam. Theo đó, tính ‘rợ’ 1.400 tỉ đồng của cơ quan gọi là ‘Chi cục thuế’ quận 1 TP.HCM, cứ thế mà ra 70.000 tháng tù, tương đương 5.800 năm tù giam... v.v...

Trở lại thời gian trước khi Luật sư Lê Quốc Quân bị khép tội trốn thuế, người ta được biết:

“Sáng 3/10, lực lượng công an xông vào hai trụ sở của Công Ty Báo Cáo Tín Nhiệm-Xếp Hạng Doanh Nghiệp Việt Nam (VietnamCredit) ở Hà Nội và Sài Gòn tiến hành lục soát, bắt người, và tịch thu tài sản, dữ liệu của công ty do em trai luật sư bất đồng chính kiến Lê Quốc Quân làm chủ.”

Ngay sau đó, nói chuyện với ban Việt ngữ đài VOA, tối ngày 3/10, luật sư Quân cho biết:

“Hiện tại các em của Quân (ông Lê Ðình Quản) đã được trả tự do rồi, nhưng họ tiếp tục giữ một người kế toán của công ty VietnamCredit. Họ lấy đi ở Hà Nội 8 bì tải toàn bộ tài liệu, ở Sài Gòn 15 bì tải và 8 thùng các-tông tài liệu cộng với 20 máy tính. Nhân viên đang làm việc, họ xông vào khống chế bắt đứng yên, cúp điện, rồi lấy đi toàn bộ máy tính. Hầu hết là các hồ sơ của công ty, của doanh nghiệp. VietnamCredit là công ty thông tin tín nhiệm và xếp hạng doanh nghiệp Việt Nam, theo dõi, đánh giá rất nhiều các doanh nghiệp ở Việt Nam để xếp hạng, nên hồ sơ nhiều lắm. Họ lấy các hồ sơ đấy đi, nhưng không cho biết lý do.”

Nên nhớ, Công Ty Báo Cáo Tín Nhiệm-Xếp Hạng Doanh Nghiệp Việt Nam và công việc của Luật sư Quân cực kỳ ảnh hưởng tới một số doanh nghiệp lớn. Ðó là việc xếp hạng tín nhiệm các công ty lớn trong nước. Luật sư Quân có đầy đủ số liệu để đánh giá năng lực của các doanh nghiệp lớn trong nước; trong đó có một vài ngân hàng lớn bị đánh giá kém, như trường hợp của Viettinbank...

Trong vấn nạn này, điều rất đáng lưu ý là chuyện Nhà nước đang có kế hoạch cổ phần hóa doanh nghiệp nhà nước mà thủ tướng đang thúc đẩy. Nó sẽ ra sao khi các đối tác tìm hiểu để đánh giá tài sản, giá trị doanh nghiệp... để mua cổ phần doanh nghiệp; bằng cách tham khảo tài liệu từ Công Ty Báo Cáo Tín Nhiệm-Xếp Hạng Doanh Nghiệp Việt Nam của Luật sư Quân. Ðây là việc làm cả bên mua lẫn bên bán đều cần biết để khỏi bị hớ. Nó đòi hỏi sự minh bạch, mà Nhà nước thì lúc nào cũng muốn giấu giếm để việc cổ phần hóa có lợi cho chúng và đồng bọn gian thương.

Chính vì vậy mà khi khám xét các văn phòng của Quân và em trai Lê Ðình Quản, Nhà nước đã thu sạch máy móc, giấy tờ..., tất cả những gì có thể thu được, trong đó có rất nhiều dữ liệu đánh giá tín nhiệm các doanh nghiệp lớn.

Ðó là mặt nổi mọi người có thể dễ dàng nhìn thấy. Bên cạnh đó còn có mặt chìm khiến các gian thương Trung Quốc và Nhà nước Bắc Kinh rất sợ bị nhìn thấy. Ðó là một số doanh nghiệp gian thương Trung Quốc cùng nhà cầm quyền đang đô hộ Việt Nam đang tận dụng lòng tham của lãnh đạo và gian thương Việt cộng để lừa đảo bảo hiểm quốc tế.

Bọn này đã ký các hợp đồng xuất khẩu nhiều lượng hàng lớn (kể cả có thật và không có thật, chỉ có trên giấy tờ) sang cho các công ty ở Việt Nam (kể cả có thật và không có thật, chỉ có trên giấy tờ). Sau đó, mang hợp đồng mua bán này đi mua bảo hiểm rủi ro quốc tế. Ðến khi công ty ở VN không thanh toán tiền thì họ sẽ nhận được tiền bảo hiểm. Vấn nạn này đã khiến các công ty bảo hiểm quốc tế thuê Công Ty Báo Cáo Tín Nhiệm-Xếp Hạng Doanh Nghiệp Việt Nam của Luật sư Quân tìm hiểu, xác minh hai bên mua bán có thật không; hàng hóa đã được bên bán giao, và bên mua có thật là không trả tiền? Thực tế xảy diễn khiến độ tín nhiệm doanh nghiệp của Việt Nam trên thương trường bị ảnh hưởng trầm trọng.

Chúng rất sợ Luật sư Lê Quốc Quân được tự do và Công Ty Báo Cáo Tín Nhiệm-Xếp Hạng Doanh Nghiệp Việt Nam của ông được hoạt động dưới sự giám sát của nhiều tổ chức nhân quyền quốc tế. Chúng cũng rất lo ngại ông, với sự mến mộ của quần chúng và uy tín tràn ngập khối người Thiên Chúa giáo, mà mọi người đều thấy trong các buổi cầu nguyện trước các phiên tòa Sơ thẩm và Phúc thẩm vừa qua. Nó khiến ông có thể trở thành một thủ lĩnh nào đó của phong trào dân chủ, nếu ông được trả tự do vào thời gian này.

Do vậy, sự chờ đợi bản án dành cho ông có thể như bản án treo dành cho Nguyễn Phương Uyên và Ðinh Nhật Uy đã không thành. Tất cả đều thất vọng khi thế lực của những bàn tay đen từ Trung quốc và Cộng sản Việt Nam vẫn còn đè nặng tương lai ông cũng như tương lai dân tộc Việt Nam.

Nhưng, bài học êm thắm của Aung San Suu Kyi và chính quyền Thein Sein ở Miến Ðiện; cùng sự tháo chạy của Tổng thống Viktor Yanukovych của xứ Ukraina, rời bỏ dinh thự riêng cực kỳ xa hoa của mình, sau ba tháng kéo dài tranh đấu trong băng giá của dân chúng chống độc tài. Nó hiện rõ qua bản tin được đưa lên Danlambao ngày 24/2/2014 cho thấy nhiều cảnh sát chống bạo động Ukraina mặc quần áo dân thường tập trung tại thành phố Lviv để quỳ gối, công khai xin lỗi nhân dân vì sự liên quan của họ trong các cuộc đàn áp nhắm vào người biểu tình. Mặc dù khẳng định không trực tiếp tham gia đánh đập người dân, nhưng dường như tự bản thân những cảnh sát này thấy có trách nhiệm trước cái chết của hàng chục người vô tội sau các vụ giao tranh đẫm máu tại quảng trưởng Ðộc Lập (thủ đô Kiev), như hình ảnh được hãng thông tấn quốc tế Reuters ghi lại truyền đi khắp thế giới [xem hình đính kèm]. Cuộc cờ giữa dân chúng và chính phủ coi như kết thúc.
Cảnh sát Ukraina quỳ gối xin lỗi dân về tội đàn áp biểu tình.
Trước sự kiện đặc biệt này Tiến sĩ Hà Sĩ Phu đã có nhận xét: “Người ta bảo nhân dân là một dãy số 0 nhưng khi nó đứng sau một con số có nghĩa thì những số 0 ấy trở thành có nghĩa...”. Nó khiến những thế lực và những bàn tay đen núp sau vụ án Luật sư Lê Quốc Quân có thể như bàn tay không che được mặt trời đang rạng rỡ sáng sau đêm đen, báo hiệu bình minh tự do dân chủ trên quê hương Việt Nam.

Hẹn con thư sau,
Giáo Già