Thứ Bảy, 27 tháng 12, 2014

Về Tượng Đài Bà Mẹ Việt Nam Anh Hùng


Trần Vũ Mai Phương

Vừa rồi, báo chí trong nước phát động rầm rộ Dự Án Tượng Đài Bà Mẹ Việt Nam Anh Hùng, lấy nguyên mẫu từ bà mẹ VN anh hùng Nguyễn Thị Thứ, được xây dựng với tổng số diện tích 15 hecta trên đỉnh núi Cấm, thuộc thôn Phú Thạch, xã Tam Phú, thành phố Tam Kỳ, tỉnh Quảng Nam, với tổng chi phí 410 tỉ (khoảng 20 triệu đô). Tượng Đài này được xem như lớn nhất nhì vùng Đông Nam Á, trong khi đó có nhiều nơi, học sinh không đủ trường lớp để học. Có nơi học sinh còn phải lội sông với 2 tay cầm cặp giơ cao khỏi đầu. Cũng có nhiều nơi, bệnh viện không đủ chỗ cho bệnh nhân. Một phòng có thể nhét hàng chục bệnh nhân, nằm lềnh khênh. Chính những tình trạng thiếu thốn này, việc xây Tượng Đài đã gây nên những nỗi căm phẫn trong quần chúng, chưa kể đến những mẫu thuẫn, những bịp bợm, mị dân, chia rẽ dân tộc của nhà cầm quyền, vì công trình xây dựng Tượng Đài này mang cấp quốc gia.
Nhắc tới những bà mẹ Việt Nam anh hùng đã làm tôi nhớ lại, từ lâu lắm rồi, tôi có xem phim Giải Cứu Binh Nhì Ryan (Saving Private Ryan), một câu chuyện có thật, được đạo diễn bởi Steven Spielberg. Đây là một phim chiến tranh nói về cuộc đổ bộ của quân nhân Hoa Kỳ vào Normandy, trong cuộc thế chiến thứ II. Lồng trong phim là hình ảnh của một bà mẹ Hoa Kỳ Bixby có 4 đứa con trai đều đi lính. Cùng một ngày, bà mẹ Bixby nhận cùng một lúc 3 giấy báo tử của 3 người con. Được tin này, Đại tướng George Marshall, bằng mọi cách phải giải cứu Ryan, người con độc nhất còn lại của bà mẹ Bixby, đã ra lệnh khẩn cấp cho Miller, cầm đầu một tiểu đội để đi tìm Ryan, người em út đang bị mất tích trong một vùng chiến vô cùng nguy hiểm. Rốt cuộc, mọi người trong tiểu đội đều tử trận, chỉ còn lại Reiben, nhưng rất may mắn đã tìm được Ryan. Đấy, bà mẹ ở Mỹ là thế đấy, còn bà mẹ Cộng Sản Việt Nam Nguyễn Thị Thứ này, chồng, 9 người con, 1 rể, và hai cháu ngoại đều bị tử trậnCâu hỏi được đặt ra, Bộ Chính Trị ĐCSVN có tìm cách giải cứu một người con nào của bà mẹ Nguyễn Thị Thứ này hay không ? Đây là bằng chứng bịp bợm, mị dân của một bọn cầm quyền gian ác, vì chúng có thương tiếc gì cho bà mẹ Việt Nam. Những bà mẹ Việt Nam đâu cần phải được nặn tượng, những bà mẹ Việt Nam chỉ cần những đứa con của mình được sống sót mà thôi.
Tương tự trong hoàn cảnh chia đôi đất nước như ở Việt Nam có Đông Đức và Tây Đức, không một bà mẹ nào có con phải chết vì 2 miền nước Đức đã thống nhất với nhau vào năm 1990. Còn nước ta, hàng triệu bà mẹ Việt Nam có con đều phải bị đau khổ vì những đứa con của mình tử trận trong cuộc chiến tranh khốc liệt Nam Bắc. Đây là tội ác của tên tội đồ Hồ Chí Minh và Bộ Chính Trị lúc đó. Tự chúng ký tên vào bản Hiệp Định Geneve 1954 chia đôi đất nước. Rồi cũng tự chúng vi phạm Hiệp Định bằng cách lén lút đưa quân vào miền Nam để thành lập Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam vào năm 1960, gây ra một cuộc chiến nồi da xáo thịt, anh em chung giòng máu bắn giết lẫn nhau. Vài triệu bà mẹ Việt Nam phải rớt biết bao nhiêu nước mắt khi hay tin con mình tử trận. Vậy chúng có yêu thương gì hàng triệu bà mẹ Việt Nam ở hai miền Nam Bắc ? Ngày hôm nay, bộ mặt gian ác, nham hiểm của Nguyễn Tấn Dũng và Bộ Chính Trị đã phơi bày trước công luận khi chúng bày ra trò bịp bợm xây dựng Tượng Đài Bà Mẹ Việt Nam Anh Hùng. Những bà mẹ Việt Nam chỉ cần những đàn con của mình sống sót, đâu cần hai chữ "anh hùng" vô nghĩa này.
Đấy là chưa kể đến những bà mẹ có con tử trận tại chiến trường xâm lược Campuchia vào năm 1978, nghe theo lời của Liên Xô, thi hành cái gọi là Nghĩa Vụ Quốc Tế. Đây cũng là một tội ác của Bộ Chính Trị thời đó đối với hàng chục ngàn bà mẹ Việt Nam có con tử trận tại Campuchia. Chính cuộc chiến tranh xâm lược Campuchia này, đã làm tức giận đàn anh Trung Cộng, nên đã xua quân tràn vào các tỉnh giáp ranh biên giới vào ngày 17/02/1979. Đau đớn thay, hàng trăm ngàn bà mẹ Việt Nam có con tử trận trong cuộc chiến chống Trung Cộng xâm lược này, lại không được kỷ niệm vinh danh những đứa con vào đúng ngày 17/02 hàng năm. Trong khi đó bọn lính Tàu Cộng chết trong cuộc chiến xâm lược, đã được Đảng và Nhà nước, đến đúng ngày 17/02, mang những vòng hoa đẹp đến nghĩa trang, mang dòng chữ: "Đời Đời Nhớ Ơn Các Liệt Sĩ Trung Quốc". Toàn là những bịp bợm và mị dân của Nguyễn Tấn Dũng và Bộ Chính Trị, qúa rõ ràng rồi, chẳng có tưởng nhớ, thương yêu gì đến những bà mẹ Việt Nam anh hùng, mà là làm nhục thì đúng hơn.


Ngoài việc bịp bợm và mị dân, Nguyễn Tấn Dũng và Bộ Chính Trị bỏ ra những 410 tỷ đồng, xây dựng Tượng Đài Bà Mẹ Việt Nam Anh Hùng để làm gì nữa ? Câu trả lời khẳng định là rút ruột công trình, lấy những đồng tiền của mẹ Việt Nam. Chúng bán đất, bán rừng, bán đảo, bán biển, giờ chúng còn bịp luôn cả nước để chia chát những đồng tiền bẩn thỉu.
Với bà mẹ Thứ hay bất kỳ người phụ nữ nào, chẳng còn nỗi bất hạnh nào lớn hơn khi mất chồng, 9 người con, 1 rể, hai cháu ngoại. Chắc chắn bà là một trong số những bà mẹ bất hạnh nhất trong số hàng triệu bà mẹ Việt Nam đã mất người thân của mình trong những cuộc chiến tranh. Tất cả những bà mẹ này, chính là nạn nhân của những chế độ cộng sản tàn độc kể từ khi Hồ Chí Minh cướp chính quyền vào 1945 cho đến nay. Bà mẹ Thứ đã chết oan, nay còn bị dựng Tượng Đài, như nhằm che dấu những nỗi oan ức của bà. Tôi đã được nghe kể lại, trường hợp của một bà mẹ Việt Nam ở tỉnh Hà Nam, có 3 người con gia nhập bộ đội, đi B vào Nam. Thế rồi, một trong 3 người con bị tử trận. Sau tháng 4/1975, bà vào Nam để thăm 2 người con, chứng kiến cảnh phồn thịnh của miền Nam, bà phát bịnh rồi mất đi như thương tiếc người con đã tử trận vì luôn trách mình mê muội, tin lầm để con mình phải chịu cảnh chết oan.
Tượng Đài Bà Mẹ Việt Nam Anh Hùng được dựng lên như một hàng rào cản cho tình đoàn kết dân tộc. Nó hoành tráng, nó to lớn nhất nhì ở Đông Nam Á để làm gì, trong khi Nghĩa Trang Quân Đội tại Biên Hòa, nơi mà chồng, con của hàng ngàn bà mẹ bị bỏ hoang phế, mộ bia bị đập phá, cây mọc tùm lum mất trật tự. Làm sao những bà mẹ này có thể đoàn kết dân tộc được khi nhìn thấy Tượng Đài Bà Mẹ Việt Nam Anh Hùng, trong khi mình lại là mẹ của những "thằng lính ngụy" ? Những người lính hai miền Nam Bắc chém giết lẫn nhau, huynh đệ tương tàn chỉ vì tên tội đồ Hồ Chí Minh muốn bành trướng chủ nghĩa cộng sản và hàng triệu bà mẹ đã mất con. Bây giờ Nguyễn Tấn Dũng và Bộ Chính Trị muốn xây Tượng Đài Bà Mẹ Việt Nam Anh Hùng này để toàn dân luôn luôn tưởng nhớ đến cuộc chiến cốt nhục tương tàn này ư ? Cuộc chiến đã chấm dứt từ lâu rồi, Dũng và Bộ Chính Trị lại muốn chia đường ranh giữ bà mẹ cộng sản và cộng hòa, thô bỉ thật. Đây cũng là việc làm tội ác nhằm mục đích chia rẽ những bà mẹ Việt Nam, chia rẽ tình đoàn kết dân tộc.
10/21/2011
Trần Vũ Mai Phương

Thứ Tư, 24 tháng 12, 2014

# Nạn Cướp Giật Hoành Hành Tại Sài Gòn, Giải Pháp?

Mylinhng@aol.com

Tôi đi khắp nơi trên thế giới, có thấy quốc gia nào cướp giật kinh hoàng như ở Việt Nam đâu, người ta có thể giết nhau chỉ vì muốn cướp một chỉ vàng. Cái này không phải lỗi ở người dân, cũng chẳng phải lỗi ở bọn cướp. Đã là con người ai cũng có lòng "nhân từ", nhưng tại sao bọn cướp kia lại gây ra những đau khổ kinh hoàng cho những nạn nhân, chỉ vì một ít tiền?

Dân VN đang bị cai trị bởi một chế độ tham nhũng và độc tài CS. Chế độ CS này tạo ra sự chênh lệch giàu nghèo quá lớn. Người thì ở không xài tiền không hết, người thì lao động vất vả kiếm tiền đỏ con mắt với chỉ 2 đô la một ngày. Như Đảng CS đã nói, dân ta Lao Động là vinh quang hay bị đè đầu cỡi cổ. làm nô lệ? Những tên cướp cũng từ dân mà ra. Không cướp thì lấy tiền đâu để cho con mừng Giáng Sinh hay để lì xì cho con trong 3 này Tết này? Không cướp có khi cả gia đình bị đói đấy? Dân VN Không cướp mới là chuyện lạ đấy.

Chuyện cướp bóc, xã hội nào cũng có xảy ra, ở Hoa Kỳ cũng có chứ, nhưng ở vào mức độ vừa phải, chung chung như những quốc gia dân chủ khác, tại sao thế? Vì Hoa Kỳ có những cơ sở chăm sóc cho dân nghèo như welfare, foodstamp, medicare, medicad, housing..., HK phải chi nhiều lắm, để dân có thể sống, mà không nghĩ đến cướp giật, hoặc ít ra cũng làm giảm thiểu. VN cũng có những chương trình, nhưng đa số bị tham nhũng bòn rút hết, tiền đến dân chẳng còn bao nhiêu. Có bà mẹ tự tử, để lại lá thư, mong sau khi chết gia đình có tiền phúng điếu để lo cho đàn con ăn học, và để gia đình được xếp vào diện nghèo, cần được giúp đỡ.

Chế độ CS này rất ích kỷ, bọn cầm quyền đa số đều chạy theo chủ nghĩa MặcKệNó, chỉ lo cho cái ghế quyền lực của nó, bất kể dân tình đói khổ và mất tự do, mất hạnh phúc như thế nào.

Trong đoạn video trên, tôi thấy dân dùng còng đánh vào miệng kẻ cướp, là  dân chưa hiểu rõ cội rễ của vấn đề. Thật ra, tên cướp đấy, nhiều khi cũng chỉ là nạn nhân của chế độ CS.

Cội rễ của cướp bóc nằm ở chế độ CS cầm quyền, mà đại diện chính là những tên công an. Những tên công an này suốt ngày chỉ lo canh me, đàn áp những nhà đấu tranh dân chủ, thì giờ đâu mà chúng bắt cướp.

Thứ Tư, 10 tháng 12, 2014

# Dân Oan Trương Minh Hưởng Bị Công An Giả Côn Đồ Đánh Kinh Hoàng Quá



Thứ Ba, 9 tháng 12, 2014

# Tôi Là Đứa Con Gái Lai Mỹ


Mylinhng@aol.com
http://freevietnamnow.blogspot.com/2014/12/toi-la-ua-con-gai-lai-my-m-ylinhngaol.html



Vào tháng 4 năm 1975, lúc đó tôi được 4 tuổi, có hiểu gì đâu cuộc chiến tranh tàn khốc, và cũng chẳng hiểu những sự đổi đời sắp đến đối với những đứa con lai như tôi. Tôi chỉ nhớ, mỗi khi có người lạ đến nhà, mẹ và mấy anh chị bắt tôi phải lên giường trùm mền, gỉa như bị bệnh, mặc dù tôi chẳng có bịnh gì. Tôi chẳng hiểu người lính Mỹ và người lính Việt Nam Cộng Hòa ra sao, cũng chẳng nhìn thấy chiếc xe tăng. Có lẽ chỉ cần biết được những chú công an, kể cả người lính bộ đội cầm súng ra sao, tôi cũng chẳng biết. Bởi lẽ đơn giản, thân thể tôi khác biệt hơn tất cả mọi người chung quanh, vì nó đã mang hai giòng máu Mỹ Việt.

Tôi có lỗ mũi tẹt của người Việt Nam, nhưng những thứ khác như nước da trắng trẻo, tóc màu vàng nâu để đến vai, đôi mắt to, tròn, màu nâu, đó là những thứ khác biệt nhất để mọi người có thể nhận diện được tôi là một đứa con gái lai Mỹ. Vì những sự khác biệt này, tôi bị cấm đoán, không cho ra ngoài đường. Trẻ nít như tôi có tội tình gì, nhưng vào thời điểm đó, tui cứ nghĩ mình là một tội nhân vì những sự khác biệt đó. Tôi là một đứa bé rất ngoan, rất biết vâng lời mẹ, nhưng khổ nỗi tôi mê để tóc dài, để được giống như những đứa bạn cùng lứa. Ấy thế mà đau đớn thay, mẹ lại ép tôi phải cắt tóc ngắn, rồi lấy thun tém lại. Có lẽ nhờ thế mà tóc tôi nâu đậm, nhưng vẫn là cái đầu dễ nhận diện ra ngay giữa những cái đầu đen.

Ngày tháng trôi qua, tôi bắt đầu nhập học lớp một. Cô giáo phát cho tấm giấy ghi danh, có phần đề tên cha, tôi bỏ trống, để đem về hỏi anh tôi. Lúc này, tôi cũng không biết mình là một đứa con gái lai Mỹ và cũng không biết một con người phải được sinh ra bởi cha và mẹ. Hồi nhỏ tôi hay thắc mắc đủ điều. Tôi có tất cả 9 anh chị cùng mẹ khác cha. Gia đình tôi rất khá gỉa, 9 anh chị tôi đều được đi học đàng hoàng. Kể từ khi cha của mấy anh chị tôi qua đời, gia đình tôi lâm vào cảnh túng thiếu. Một gà mái nuôi 9 đứa con, thật là khó khăn, vất vả vô cùng. Vì lý do đó, má tôi đã bước thêm bước nữa, lập gia đình với ba tôi. Hiện tại, tôi chẳng biết nhiều về ba, kể cả hình ảnh cũng không, chỉ nghe mẹ kể lại, ba tôi tên là Dan. Tôi chỉ biết ba tôi là một người Mỹ, chuyên về sửa chữa máy bay, ông rất thương mẹ tôi, khi biết mẹ có bầu 2 tháng. Rồi đau đớn thay, súng đạn vô tình đã cướp đi người cha yêu qúy của tôi. Chỉ biết từ lúc nhỏ cho tới khi khôn lớn, tôi rất thèm gọi lên hai tiếng "Ba Ơi". Không biết sao, mỗi lần ai nhắc tới ba, những giọt nước mắt cứ lăn tròn trên má. Mẹ tôi khi sanh ra, không có cha bên cạnh, tôi phải mang họ mẹ. Đó là điều rắc rồi về thân thế của tôi khi nhập học. 9 anh chị tôi mang họ cha, riêng tôi mang họ mẹ, tôi thắc mắc với anh tư:

- Anh tư ơi, ba của em tên gì?
- Anh không biết, em cứ đề tên ba của anh.
- Tại sao em và mẹ cùng họ, mà các anh chị lại khác họ?
Hồi còn nhỏ, tôi thắc mắc đủ điều, đến nỗi mẹ tôi vì trả lời không được cũng đã nói dối với tôi:
- Con mang họ mẹ vì mẹ thương con nhất nhà, và vì con là út mà.
- Tại sao mấy anh chị con lại mang họ ba?
- Tại vì ba thương mấy anh chị con.

Sau này khi học đến lớp 3 lớp 4, tụi bạn cùng lớp nó chọc là Mỹ Lai, lúc đó tôi mới nhận biết trong thân thể tôi có mang 2 dòng máu Mỹ Việt. Và bắt đầu thấm thía khi nghe được những câu châm chọc: "Mỹ lai, Mỹ lai, mười hai lỗ đít". Tuy tôi có nhiều anh chị, mọi người đều yêu qúy tôi, xem tôi như cục vàng, nhưng không hiểu sao, tâm trạng của tôi lúc nào cũng thấy cô đơn. Có lẽ vì sự khác biệt với mọi người. Cũng có lẽ tôi bị kỳ thị một cách bất công và vô lý khi sống trong môi trường bạo lực, hận thù của nước CHXHCNVN. Những tên công an thường hay đến nhà tôi, mỗi khi mẹ tôi nhận qùa từ 2 bà chị đang ở Mỹ. Chủ tâm của họ là đến để kiếm chút cháo, vì họ biết gia đình tôi có một cô con gái lai Mỹ. Làm như rằng, gia đình của tôi phải mang tội vì nuôi một đứa con lai.

Khi tôi bắt đầu có sự hiểu biết, hôm đó, tôi mang một bộ đồ, giống như màu xanh lá cây đậm của áo bộ đội. Ông hàng xóm của tôi, gọi là ông Tư, cũng đã lớn tuổi, đa phần là những cán bộ đảng viên của ĐCSVN, bất chợt nắm chặt lấy tay, tôi lễ phép:

- Chào bác Tư, con đi học mới về.
- Ê, mày là con Mỹ, tại sao mày lại bận đồ bộ đội?

Cái mặt ông Tư vừa như giận dữ, vừa soi mói, dường như ông ta đã uống rượu. Bình thường ông Tư rất thương, và hay nựng tôi, nhưng qua câu hỏi này đã làm cho tôi lo sợ vô cùng, và hiểu rằng làm con lai Mỹ là có tội. Tôi tường thuật lại cho mẹ và tôi không thích bận bộ quần áo đó nữa. Phải nói, càng lớn lên, các nét lai càng rõ. Da tôi dầu đi nắng cách mấy cũng không ăn nắng, nó vẫn trắng trẻo, cùng lắm là ửng hồng thôi. Những điều này làm mẹ tôi vô cùng sợ hãi, buộc phải cạo đầu tôi trọc lóc. Tôi là một cô gái xí xọn, lúc đó cũng đang xỏ 2 lỗ tai, với 2 cọng chỉ. Đã xỏ xong 2, 3 ngày chưa lành, ấy thế mà tôi giận qúa, khóc lóc bù lu và giật luôn 2 cọng chỉ, làm máu rớt xuống từng giọt ở 2 lỗ tai. Đơn giản, tôi nghĩ, đầu trọc thì đeo bông tai làm gì. Về sau, mẹ chìu ý của tôi, không còn cạo đầu nữa, cho tôi để ngắn, nhưng tóc phải tém lại, dài tới cổ là cùng lắm. Thành ra tôi trở thành một nữ hoàng tóc tém, nếu tóc bị bung ra, màu nâu vàng sẽ thể hiện rõ ràng, tôi là một đứa con gái lai Mỹ. Coi như đó là điều cấm kỵ ở nước CHXHCNVN.

Thế rồi, thời gian sau này, mọi việc đổi ngược trở lại, con lai được qúy như vàng, người ta mua bán cả con lai để có thể được đi định cư bên Mỹ. Thế là tôi và mẹ được đi Mỹ. Có một điều kỳ diệu xảy ra đối với tôi, sẵn đây muốn kể luôn cho qúy vị nghe. Dù rằng tôi chẳng biết mặt ba, chẳng thấy hình, nhưng có lẽ ba tôi lúc nào cũng ở cạnh tôi. Ông linh lắm, mỗi khi tôi có vấn đề, ông điều giải quyết hết mọi việc cho tôi. Có thể nói, trong suốt cuộc đời của tôi, đều toàn gặp những điều may mắn. Tôi hãnh diện về đời sống của tôi. Qua Mỹ tôi học trung học, rồi lên đại học, giờ đã ra trường và có việc làm vững chắc cho cuộc sống. Sống qua đời sống bên Mỹ, tôi thấy thương vô cùng nhũng anh em cùng chung số phận 2 dòng máu như tôi. Một xã hội vô cùng tráo trở, mới hôm qua con lai là những kẻ có tội, hôm nay lại biến thành cục vàng. Chẳng biết chừng nào sẽ biến trở lại thành kẻ có tội. Có lẽ người Việt hải ngoại cũng cùng tình cảnh này, khi vượt biên vượt biển ra đi, bị gọi là thành phần cặn bã xã hội, bọn đĩ điếm, bọn phản bội tổ quốc, rồi hôm nay mang ít tiền trở về, lại được gọi là "Việt kiều yêu nước", "khúc ruột ngàn dậm".

Trên là một câu truyện hoàn toàn có thật, được viết ra theo lời kể chuyện của một người con gái Việt lai Mỹ tên V.

Ngày 23 tháng 5 năm 2010
Mylinhng@aol.com
Xin phổ biến tự do, cám ơn

Thứ Bảy, 6 tháng 12, 2014

# Phản Biện "Lá Cờ" Của Tác Giả Vũ Ngọc Tấn

Mylinhng@aol.com
http://freevietnamnow.blogspot.com/2014/12/phan-bien-la-co-cua-tac-gia-vu-ngoc-tan.html

Đọc qua bài viết "Lá Cờ", tự nhiên tôi nhận thấy tôi có ý kiến nghịch chiều với tác giả Vũ Ngọc Tấn. Và tôi muốn viết ra đây để có thể trình bày những sự suy nghĩ khác biệt của mình. Lẽ dĩ nhiên, sẽ có những cuộc va chạm ngoài ý muốn, nên tôi xin lỗi trước.  Tôi cũng xin quý độc giả cùng góp thêm những ý kiến để cuộc thảo luận mang lại lợi ích chung của tất cả chúng ta.

Tôi xin phép được bắt đầu phản biện bằng cách viết xen vào giữa bài bằng màu xanh, để quý vị có thể phân biệt rõ ràng.

LÁ CỜ

VŨ NGỌC TẤN

Cách đây vài năm, anh Nguyễn Gia Kiểng có gởi cho các thân hữu- trong đó có tôi- một mail đề nghị bỏ lá cờ vàng ba sọc đỏ vì lá cờ này, theo anh Kiểng, thì ngày nay không còn là biểu tượng của toàn dân nữa, và cấu trúc của người Việt trong nước nay đã khác xưa.

Tôi có biên thư trả lời anh Kiểng và các thân hữu của anh là " đừng có đụng tới lá cờ" :cả triệu người đã chiến đấu, đã chết cho lá cờ này, và ngày nay, đối với chúng ta ( xin nhắc lại hai chữ: chúng ta), nó là biểu tượng cho tự do dân chủ. Nay ta chưa làm được gì cho công cuộc giải trừ cộng sản, mà lại đưa lên một đề tài gây chia rẽ: ta làm cho những người đã từng chiến đấu, đã đổ máu cho lá cờ,những thân nhân của người đã chết cho lá cờ ... thành kẻ thù của ta? để làm gì vậy? có lợi gì cho công cuộc chung?

Sau đó không thấy anh Kiểng nhắc lại đề tài này nữa. Tuy nhiên, ta tôn kính lá cờ của ta, không có nghĩa là ta cũng có quyền bắt những người chưa hề nhìn thấy lá cờ này, hay chưa hề chiến đấu dưới lá cờ này, cũng phải thần phục lá cờ như ta. Và đây là một chuyện khác hẳn.

Vậy thì ai là những người chưa hề nhìn thấy lá cờ vàng hay chưa hề chiến đấu dưới lá cờ này? Xin thưa là toàn thể dân miền Bắc (trừ những người nay đã già gần kề miệng lỗ) và một nửa đân Miền Nam: những người sanh ra sau năm 75 - tức là những người từ 39 tuổi trở xuống - cùng với một số rất lớn những người đã tranh đấu cho dân chủ và nhân quyền cho VN, nay đang mai một trong lao tù CS. Như vậy là khoảng 3/4 dân tộc không hềbiết hay nhìn thấy lá cờ vàng. Nay ta tự hỏi; ta tranh đấu với CSVN để đòi tự do dân chủ hay là ta tranh đấu cho lá cờ? Nếu ta tranhđấu vì tự do, dân chủ và

Thưa tác giả Vũ Ngọc Tấn, tôi đồng ý, lá cờ chỉ là biểu tưởng, tự do dân chủ là thực chất chúng ta đòi hỏi, và là mục đích của chúng ta. Nhưng, muốn đạt được mục đích này, chúng ta phải cần biểu tượng chung, đó là lá cờ vàng 3 sọc đỏ, lá cờ tổ quốc. Có biểu tượng chung, chúng ta mới tập hợp được sức mạnh, sự đoàn kết, để có thể giải thể được chế độ CS độc tài, thưa anh. 

Mỗi người Việt Nam đều có một tổ quốc ở trong lòng, tuy không nói ra, ai cũng hiểu và biết đích xác biểu tượng mà mình đã chọn. Có trên 3 triệu người Việt hải ngoại đã chọn biểu tượng lá cờ vàng này, và tại từng địa phương, NVHN đã ra sức tranh đấu với các nghị viên thành phố, dân biểu tiểu bang để được gọi là lá cờ truyền thống (heritage flag) đại diện cho cộng đồng Việt Nam. Gọi là truyền thống vì nó được hun đúc, truyền lại từ lịch sử ngàn năm của tiền nhân ta thời dựng nước và giữ nước. Lá cờ, tuy có nhiều lúc thay đổi, nhưng tựu chung vẫn giữ được nền tảng màu vàng, tức màu truyền thống có từ thời Hai Bà Trưng (đầu voi phất ngọn cờ vàng), Đinh Bộ Lĩnh (cờ lau tập trận) nhà Lý... rồi sau này Gia Long (màu vàng có mặt trời đỏ), Thành Thái (cờ vàng 3 sọc đỏ) tiếp nối... cho đến ngày hôm nay.

Tôi hiểu anh Tấn nói về 3/4 dân tộc không hề biết hay nhìn thấy lá cờ vàng. Lẽ dĩ nhiên chỉ còn 1/4 nhận thức được lá cờ vàng, và tôi muốn phản biện điều này. 

Thưa anh Tấn, có lẽ anh đồng ý với tôi, chúng ta cần lý lẽ phân tích đúng vs sai , sự thật vs sự giả dối của một sự việc chứ không phải lấy đa số để dè bẹp thiểu số, dành phần thắng về mình. Trước thời đại siêu xa lộ tin tức, internet, tôi không đồng ý với anh rằng: "3/4 dân tộc không hề biết hay nhìn thấy lá cờ vàng". Bất cứ ai, quan tâm đến những vấn đề quê hương, tổ quốc, chính trị đều biết rõ lá cờ vàng. Ngay cả báo chí CS trong nước cũng nhiều lần có in hình lá cờ vàng để nhục mạ những người bị gọi là "phản động, thế lực thù địch" sử dụng "cờ 3 que". Đúng hơn, anh Tấn phải nói như thế này mới chính xác: "3/4 dân tộc chưa hề chào cờ vàng, nên không hề yêu mến nó". Câu này nói nghe được, dễ chấp nhận hơn.

Lẽ dĩ nhiên, ai cũng hiểu một điều, sống dưới chế độ CS độc tài, độc ác, người dân đều bị nhồi sọ bằng những điều tuyên truyền dối trá. Và những sự dối trá này được lập đi lập lại trong suốt cuộc đời dễ trở thành một thói quen, như một phản xạ tự nhiên. Ít nhiều gì, chế độ CS đã thành công trong việc đầu độc người dân như: hình tượng Hồ Chí Minh, biểu tượng lá cờ đỏ sao vàng, tên ĐCSVN. Thói quen nó đi vào tiềm thức của dân, Hễ bất cứ ai chống HCM, bất cứ ai phất cờ vàng, bất cứ ai chống ĐCSVN, bất cứ ai chống Nhà nước CHXHCNVN đều là bọn "phản động, thế lực thù định" cần phải bị tiêu diệt. 


Nhưng rất may mắn, chúng ta có được internet, FaceBook, Blogspot, Paltalk, Twitter..., những tin tức, bài vỡ được chuyển đi trong tíc tắc. Mọi sự giả dối bị phơi bày, những cái sai trái bị lật tẩy và những ai bị đầu độc, nhồi sọ đã từng bước, từng bước gột bỏ, gọi là "phản tỉnh". Những thành phần phản tỉnh này họ nhận thức ra ngay, phải có tự do, dân chủ, nhân quyền cho VN, đất nước mới tiến bộ, thịnh vượng, và hạnh phúc. Và đây là trách nhiệm của tất cả chúng ta ở hải ngoại, trong đó có Linh, có anh Tấn, cần tiếp tục chuyển lửa Sự Thật vể trong nước, để lật tẩy những sự sai trái, giả dối của ĐCSVN, chứ không phải chạy theo những sự sai trái đó.

Sử dụng lá cờ của tỉnh Phúc Kiến bên Tàu (*1) làm cờ tổ quốc là một sự sai trái cần phải vạch ra cho mọi người dân cùng biết. Hồ Chí Minh là một tên gián điệp Tàu (*2) cũng cần phải vạch ra cho mọi người cùng biết tội ác của hắn. Bất cứ ai, khi hiểu ra sự thật, tự động họ sẽ đứng chung hàng ngũ với chúng ta vì trong con người, ai cũng có lương tâm, thiện thắng ác, sự thật thằng giả dối. Nếu ai từng theo dõi cuộc đấu tranh tư tưởng này, đều thấy rõ, càng ngày, càng có nhiều người ngã về phía tự do dân chủ như cấp số nhân kể từ ngày có thêm nhiều kỹ thuật truyền tin bằng điện toán. Và khi toàn dân biết sự thật, chúng ta sẽ đạt được đa số.

Chẳng lẽ nào, chúng ta chạy theo số đông 3/4 để đi theo sự sai trái?

Tóm lại, chúng ta tôn trọng nguyên tắc dân chủ, đa số thắng thiểu số, của một cuộc trưng cầu ý dân, nếu có xảy ra. Nhưng phải nên nhớ rằng muốn có một cuộc trưng cầu, chúng ta phải có tự do báo chí, để có những sự tranh luận, thảo luận rốt ráo về lá cờ, để xem lá cờ nào sẽ được dân tộc ta chọn làm cờ tổ quốc.

Đính kèm:
(*1) http://freevietnamnow.blogspot.com/2014/02/tu-huyet-cua-csvn-co-video-clip-chung.html
(*2) http://freevietnamnow.blogspot.com/2012/09/ho-chi-minh-co-phai-gian-iep-trung-quoc.html

nhân quyền cho VN, thì ta đã gồm thâu cả một dân tộc về phía chúng ta. Còn nếu ta tranh đấu cho lá cờ, thì như đã nêu trên: ta đã loại 3/4 dân tộc ra khỏi hàng ngũ chúng ta vì 3/4 dân tộc chưa hề nhìn

Như trên tôi đã khẳng định, chúng ta đấu tranh không phải cho lá cờ, mà là Tự Do, Dân Chủ, và Nhân Quyền cho VN và dùng lá cờ làm biểu tượng mới tập trung được sức mạnh, và sự đoàn kết của toàn dân.

thấy hay là chiến đấu cho lá cờ này. Ngày CS chiếm miền Nam anh Điếu Cày mới 18 tuổi. Có nghĩa

Tôi có xem và nghe qua những cuộc hội luận với anh ĐC, tôi hiểu anh ấy rất ái ngại cầm lá cờ vàng, anh ấy còn không dám chạm vào lá cờ vàng mà chị nào đó đã choàng vào cổ anh, đơn giản vì anh không có được những thông tin như chúng ta đã có. Làm sao anh có thể yêu mến lá cờ vàng trong một sớm một chiều được. Tất cả chỉ là thời gian, khi mọi sự thật được phơi bày, những sự giả dối dần dần sẽ bị tan biến.

là trong suốt tuổi thơ cuả anh ta (ở miền Bắc) và sau này, sau khi CS chiếm miền Nam, anh ta chưa hề nhìn thấy lá cờ vàng. Chuyện anh ĐC đi lính bộ đội theo tôi, chẳng có gì đáng nói: nếu ta sống tại Miền Bắc lúc đó và ta 18 tuổi, ta có thể từ chối quân dịch ( hay là nghĩa vụ- như CS nói ) hay không? chắc là không. Chuyện đáng nói là : anh đã nhìn ra cái xấu xa của chế độ và anh tranh đấu đòi tự do, dân chủ, nhân quyền cho VN, nhất là quyền tự do thông tin và tự do tư tưởng . Vì chuyện này, anh đã bị bỏ tù 6 năm 6 tháng. Xin nhắc lại: anh đã bị CS bỏ tù vì đã tranh đấu cho tự do dân chủ tại VN (và không phải là vìđã tranh đấu cho lá cờ vàng ) - thì nay anh sang đây ( Mỹ) - ta đẩy vào tay anh lá cờ vàng và đòi hỏi anh cũng phải thần phục lá cờ như chúng ta. Đây là một điều phi lý và rất lố vì cả

Chị phụ nữ đó, có quyền cá nhân của chị để choàng vào cổ anh ĐC lá cờ vàng, chứ chị không phải đại diện cho tất cả chúng ta và chị cũng đã khẳng định chị không đại diện cho ai. Chúng ta hoàn toàn không ép buộc anh ĐC phải thuần phục lá cờ vàng, cũng như không ai ép chúng ta phải yêu mến lá cờ vàng.

đời anh chưa hề nhình thấy lá cờ này.

Sau đó vì chuyện này, ta lại gán cho anh ta danh từ " CS nằm vùng" thì điều này lại càng..lố hơn nữa.

Dừng nói chữ "ta" ở đây và trong suốt bài viết, không đúng. Phải nói chỉ có một số rất ít gán cho anh ĐC là "CS nằm vùng", đó cũng vẫn là những ý kiến cá nhân riêng rẽ, không phải của tập thể. 

Nay giả sử anh Điếu Cày nhận lấy lá cờ và ấpủ lá cờ như chúng ta, thì đây cũng chỉ là một sự gượng ép cuả anh để làm vừa lòng ta, và tức nhiên ta sẽ cho anh ta là một kẻ không thành thực - vậy tai sao ta phải làm như vậy? Nay xin trở về với những ngườiđang tranh đấu cho tự do, dân chủ và nhân quyền ở VN và đang bị CSVN bỏtù - những tù nhân lương tâm tại VN. Xin nhắc là họ là những người lính tiền phương chiến đấu cho tự do dân chủ, ta ( hải ngoại) chỉ đóng vai trò hỗ trợ mà thôi. Họ đã mang mạng sống và cuộc đời tù tội của họ hy sinh cho tự do dân chủ. Và họ mong muốn gì: họ muốn là chúng ta, ở hải ngoại hỗ trợ họ, đưa những tiếng nói và đòi hỏi của họ cho thế giới - nhất là Hoa kỳ- biết, và từ đó áp lực nhà cầm quyền CSVN phải thay đổi. Hầu hết những người này : từ Huỳnh Thục Vy, tới Tạ Phong Tần.v.v đều là những người tranh đấu cho dân chủ và nhân quyền cho VN- và không phải cho lá cờ vàng.

Đúng vậy, chúng ta không cần họ phải theo cờ vàng, tất cả những người này, chúng ta đang hỗ trợ cho họ, dù họ có bận áo có cờ đỏ sao vàng như bác sĩ Phạm Hồng Sơn, chúng ta cũng vẫn hỗ trợ cho họ.

Nay chuyện ta đối xử với Điếu Cày như thế nào, thì nhờ truyền thông, Internet - họ có thể đã biết là ta (hải ngoại) chỉ chú ý tới lá cờ- còn việc tranh đấu cho tư do dân chủ là...không đáng nói tới. Họ

Chúng ta đấu tranh để mong đạt được mục tiêu Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền cho VN, xin anh đừng cứ gán ghép "chỉ chú ý tới lá cờ". 

hiểu là họ đã mất hỗ trợ từ hải ngoại và từ đó tiếng nói cuả họ khó được quốc tế(nhất là Mỹ) biết. Ta

Cũng chữ "ta", không đúng, chỉ một số ít người thôi, họ đang đào cái hố chia rẽ khi chụp mũ anh ĐC là CS nằm vùng.

đãđào một cái hố chia rẽ giữa những người tù nhân lương tâm ở VN và ta-và ta đã làm giảm lòng kỳ vọng, sức đấu tranh của họ cho tự do dân chủ. Tại sao ta phải làm như vậy?

Giấc mơ cờ vàng tung bay tại Sài gòn: Đây là giấc mơ của nhiều người, trong đó có tôi - nhưng đây chỉ là giấc mơ. Đã 39 năm qua, ta làm không được. Làm không được mà cứ nói hoài, hóa ra ta thành một thứ người buôn bán ảo tưởng: mới đầu người ta lắng nghe ta, nhưng rồi rốt cuộc người ta phải

ĐCSVN có thể bị sụp đổ trong chỉ một ngày, như từng xảy ra ở Liên Xô, không phải cứ kéo dài 39 năm vậy là ảo tưởng. Chẳng lẽ chúng ta chống giặc Pháp đúng 39 năm, thấy dài quá, rồi cho là ảo tưởng, rồi dừng lại?

quay đi, không muốn nhìn thấy ta nữa. Chính vì việc này mà những tổ chức chủ trương giải phóng, quang phục VN ( nghĩa là thay cờ ) nay đã chuyển hướng và đổi tên, đổi mục tiêu để có thể tồn tại và

Tổ chức nào đã thay cờ vàng, xin anh vui lòng chứng minh, còn không có thì đừng nên viết như thế, dễ gây ra hiểu lầm không tốt.

khi nói ra, còn có người muốn lắng nghe.

 Riêng về Mỹ: Mỹ có muốn cờvàng tung bay tại Sài gòn chăng? chắc chắn là có, nhưng Mỹ đã làm không được. Mỹ đã đổ cả nửa triệu quân vào VN, hy sinh mạng sống của 50,000 lính Mỹ để giữvững cờ vàng tại Miền Nam VN, và nếu có thể, để dựng cờ vàng trên đất Bắc. nhưng Mỹ đã thất bại. Ngày nay, Mỹ không còn chủ trương lật đổ VN, dựng lại cờvàng nữa - mà Mỹ cũng chỉ chủ trương ( giống như những tù nhân lương tâmở VN hiện tại) là thay đổi VN, đưa VN về hướng tự do, dân chủ và nhân quyền và nhất là đưa VN trở về với qũy đạo của Mỹ. Và về những điểm này, hình nhưMỹ đang thắng mà không cần phải.. bắn một phát đạn.

Hãy lấy sức mạnh dân tộc làm căn bản cho cuộc đấu tranh, đừng nói Mỹ gì ở đây. Chỉ nói đến Mỹ khi chúng ta vận động quốc tế yếm trợ cho chúng ta mà thôi.

Điều khó có thể tưởng tượng được là một nước khổng lồ và đầy quyền năng như nước Mỹ, cũng chỉ chủ trương như vậyđối với VN mà thôi, nhưng nay có những người trong chúng ta: tay không có một miếng sắt, thân thì gần kề miệng lỗ, nhưng lại miên man đòi lật đổ CSVN, đòi nhìn thấy cờ vàng tung bay tại Sài gòn.

Trước khi nói thế, anh nên nhìn qua Liên Xô kìa, trước đó vài ngày của năm 1991, hàng trăm triệu người đều vẫy mừng lá cờ búa liềm, nhưng chỉ vài ngày sau, những lá cờ đó đã bị vất vào sọt rác lịch sử, và cờ Nga hoàng đã được giương lên cho đến hôm nay. Đấu tranh tư tưởng là thay đổi sự suy nghĩ của con người, là một chiến thắng, chúng ta không cần một miếng sắt, mà cần một bài viết, thưa anh.

Tất nhiên ai củng có quyền có một giấc mơ đẹp và ta không nên đụng tới giấc mơ của ai- nhưng có giấc mơ là một chuyện- mà đổ cho những người không chia xẻ giấc mơ cùng ta là nằm vùng, là phản bội.. thì đây là một chuyện khác hẳn.

Câu chuyện này cũng giống nhưchuyện ta chưa bắt được con chim bay trên trời - nhưng ta đã..cấu xé nhau vềchuyện làm lồng nhốt chim như thế nào !

Chỉ sợ chúng ta đang bỏ mồi để bẫy chim, nhưng có một kẻ gian (cứ tự xưng là chúng ta) đã đánh cắp miếng mồi, và con chim CS sẽ không bao giờ vào bẫy được. Không tập trung sức mạnh, không đoàn kết đứng dưới một lá cờ, thì làm cái gì cũng chỉ là sự viễn vong, không tưởng. Con số 1/4 của 90 triệu dân cũng là một con số lớn chứ đâu phải nhỏ.

Xin hợp sức mọi người từtrong nước ra tới hải ngoại làm sao để VN có tự do, dân chủ, nhân quyền đã- Rồi khi đã có những điều này, ta bàn về lá cờ cũng chưa muộn. Vũ Ngọc Tấn 03/12/ 14
https://www.facebook.com/dinh.hoang.165/posts/10205154944930401
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Ngày 6 tháng 12 năm 2014
Mylinhng@aol.com
http://freevietnamnow.blogspot.com
Xin phổ biến tự do

Thứ Năm, 4 tháng 12, 2014

# Đây Là Thời Điểm Thích Hợp Cho Chúng Ta Xuống Đường Biểu Tình Chống Giặc Tàu Xâm Lược

Mylinhng@aol.com
http://freevietnamnow.blogspot.com/2014/12/ay-la-thoi-iem-cho-chung-ta-xuong-uong.html

Sau khi giặc Tàu cắm móc, tàu Hải Dương 981 nằm trong thềm lục địa của nước ta, dư luận trong nước bùng nổ rất mạnh, có thể nói toàn dân trong nước đã rõ ĐCSVN cầm quyền từ nhiều thế hệ đang bán nước.

Nhiều sự thật đã được phơi bày trước công luận: Ải Nam Quan mất, Thác Bản Giốc mất, Bãi Tục Lãm mất, Núi Đất (Lão Sơn) mất, Hang Pắc Bó mất, gần 1000 cây số biên giới phía bắc mất, quần đảo Hoàng Sa mất (19/1/1974), phim ảnh giặc Tàu thảm sát 64 chiến sĩ bộ đội ta tại đảo Gạc Ma ngày 14/3/1988, rồi lần lượt tiến chiếm Đá Chữ Thập, đá Châu Viên, đá Ga Ven, đá Tư Nghĩa, đá Su Bi , thuộc quần đảo Trường Sa cũng mất. Cũng như giặc Tàu đã từng sát hại 9 ngư dân Thanh Hóa tại Vịnh Bắc Bộ (8/1/2005) và cùng lúc truy sát một ghe đánh cá của chúng ta với trên 400 vết đạn...Tất cả những sự việc này đã làm cho toàn dân ta vô cùng phẫn nộ.


Quần Đảo Hoàng Sa

Quần Đảo Trường Sa

Trước Hội Nghị Thượng Đỉnh An Ninh Á Châu (Đối thoại Shangri-La lần thứ 13), một hội nghị quốc tế về sự kiện Tàu Hải Dương 981, Bộ trưởng quốc phòng Phùng Quang Thanh lại lên tiếng, nguyên văn: "Trên thực tế, ngay ở trong quốc gia, hay mỗi gia đình cũng còn có những mâu thuẫn, bất đồng, huống chi là các nước láng giềng với nhau còn tồn tại tranh chấp về biên giới, lãnh thổ, hoặc va chạm là điều khó tránh khỏi." Điều này rất trùng hợp với lý do đến Hà Nội của Ủy viên quốc vụ viện Tàu Dương Khiết Trì đã đến Việt Nam theo lời tường thật của Hoàn Cầu Thời Báo Tàu, là "đôn đốc đứa con hoang đàng trở về nhà”. Vô cùng trịch thượng, vô cùng hỗn xược trong ngoại giao, Việt Nam là con cái của giặc Tàu ư? Những lời tuyên bố này, chẳng khác gì đổ thêm dầu vào ngọn lửa đang phẫn nộ của toàn dân.

Trong khi giặc Tàu đang tiệm tiến chiếm đất ta như thế, 3 tên cầm quyền Dũng Sang Trọng hành xử ra sao:

Trọng gọi điện thoại cho Tập Cận Bình, nhưng bị từ chối trả lời, Trọng phải cử đặc sứ Lê Hồng Anh sang cầu hòa. Nhục nhã thay, anh hùng tiền nhân của ta đã dặn kỹ, đừng để một tấc đất nào bị mất vào tay giặc, nay giặc chiếm đất, biển, đảo thế kia mà xin cầu hòa, hòa là nghĩa làm sao? Đâu phải tiền nhân mình tiếc một tấc đất. Môt tấc đất không nghĩa lý gì, nhưng từ một tấc đất đi đến mất cả một đất nước sẽ không xa. Lý do nào Trọng lại hèn nhát như thế?

Còn Sang lên tiếng: "Đời này đòi không được, để đến đời con đời cháu sẽ đòi". Chủ tịch nước mà dám ăn nói như thế sao? Trách nhiệm của Sang, Sang không lo, cấn lại cho con cháu đời sau. Chẳng lẽ Sang không rõ nghĩa "cứt trâu hóa bùn". Thử hỏi Sang, con cháu đời sau có đòi được Lưỡng Quảng (tức Quảng Đông và Quảng Tây của nước ta khi xưa). Lý do nào Sang lại hèn nhát như thế?

Còn Dũng khẳng định: "không liên minh quân sự với bất kỳ quốc gia nào". Thế là đất nước VN này sẽ đi về đâu, khi một Việt Nam nhỏ bé phải đối đầu với một tên Tàu khổng lồ độc ác và nham hiểm? Quốc gia nào cũng hiểu, đâu thể sống một mình riêng rẽ để các quốc gia lớn hơn có thể xâm chiếm dễ dàng được, vì thế bắt buộc phải liên minh quân sự với nhiều quốc gia khác là việc đương nhiên. Chẳng lẽ Dũng là một tên đại ngu? Vừa đây Dũng còn tuyên bố; "hai bên phải giữ nguyên hiện trạng Biển Đông." Thế giới thay đổi mỗi ngày, bất cứ vật chất nào cũng thay đổi mỗi ngày, chẳng có đất nào giữ nguyên hiện trạng được. Giặc Tàu bồi đất thành lập phi trường tại Đảo Chữ Thập tại Biển Đông là chuyện đương nhiên. Giữ nguyên trạng có nghĩa chấp nhận Hoàng Sa, và nhiều đảo ở Trường Sa phải là sở hữu của Tàu hay sao? Chúng ta cũng không thể "vừa hợp tác vừa đấu tranh" với tên giặc đang cướp đất, biển, đảo của chúng ta được, như Dũng đã đề nghị. Lý do nào Dũng lại đại ngu như thế?

Tất cả những lý do của Trọng Sang Dũng không ngoài mục đích giữ vững cái ghế ngồi quyền lực của mình. Chúng ta không còn nghi ngờ gì nữa. Bọn chúng sẵn sàng bán nước để được ngồi trên ghế quyền lực cai trị dân.

Nhục nhã thay, chuyện dàn khoan HD 981 cùng hàng trăm tàu chiến xâm phạm chủ quyền nước ta, Hạ Viện Hoa Kỳ đã thông qua Nghị Quyết HR714 ngày 3/12/2014 với đa số tuyệt đối, nhằm giải quyết những tranh chấp tại Biển Đông bằng hòa bình dựa trên cơ sở của luật pháp quốc tế. Trong đó có nội dung lên án các hành động khiêu khích của Tàu. Nhục nhã thay, phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Lê Hải Bình đã ra tuyên bố "hoan nghênh" Nghị Quyết này; trong khi đó, Quốc Hội nước CHXHCNVN, trải qua nhiều kỳ họp, vẫn làm thinh, gục đầu, giữ im lặng, xem như chưa từng biết giặc Tàu đang xâm lăng vùng biển của nước ta. Sự thật, dân ta đã biết quá rõ, Quốc Hội này chính là
Đảng Hội thì đúng hơn, với gần 500 đảng biểu vì 97% là đảng viên của ĐCSVN.

Trong khi đó, trong nội địa VN ta, ĐCSVN đã bán những điểm trọng yếu chiến lược như Cao Nguyên Trung Phần nằm ở sát dải Trường Sơn, Đèo Hải Vân, những rừng đầu nguồn cho thuê dài hạn ở biên giới phía bắc, ở những vùng cao, qua những hình thức gọi là "đầu tư, khai thác quặng, mỏ". Đường biên giới bỏ ngỏ, Tàu vào VN không cần visa. Thử hỏi, chúng ngụy trang thường dân, mang cả sư đoàn lính vào, chúng ta cũng không hay biết. Chúng ta hãy nhớ tới lời nói tiên tri của tiền nhân Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm: "Hoành Sơn nhất đái, vạn đại dung thân", có ý cho chúng ta biết những ai chiếm cứ vùng địa lý hiểm trở trên cao của dải Trường Sơn sẽ có thể dung thân hàng ngàn năm sau. Làm sao chúng ta có thể tấn công khi giặc Tàu chiếm những vùng cao nguyên, rồi ẩn núp trong những hốc núi như thế. Nhờ vào lợi thế điểm cao chiến lược, giặc Tàu sẽ cắt đôi nước VN ta một cách dễ dàng để chận đường tiếp liệu. Ngoài ra, chúng còn luồng những hàng hóa dỏm, những thực phẩm độc hại bán cho dân ta, hoặc luồng những đồng tiền giả, để lũng đoạn nền kinh tế nước ta.

Thử hỏi, với truyền thống chống giặc ngoại xâm của dân ta từ ngàn xưa đễ lại, để giữ còn một nước Việt Nam trên bản đồ thế giới, nay lại bị bọn cầm quyền bán nước, hèn nhát gọi chung là ĐCSVN cai trị như thế, thử hỏi toàn dân ta còn một niềm tin nào ở chúng.

Tóm lại, trong việc chống quân Tàu xâm lược, chúng ta cần khẳng định lên án những tên Việt gian:
- Sử dụng lá cờ đỏ sao vàng của tỉnh Phúc Kiến làm cờ tổ quốc. (*1)
- Đang tôn thờ tên gián điệp Tàu Hồ Chí Minh. (*2)


- Sử dụng hình ảnh của những lính TQ để kỷ niệm ngày lễ thành lập quân đội nhân dân.


- Đã sử dụng lá cờ 6 ngôi sao, và phải truy tố ngay đài Truyền hình TVT1 và những nhân vật đã cung cấp lá cờ 6 ngôi sao này cho các em bé trong việc đón tiếp Phó chủ tịch Tập Cận Bình.


- Đã xây dựng mô hình Vạn Lý Trường Thành tại thành phố Đà Lạt.

- Đã soạn thảo những sách luật tại Quốc Hội, nhưng sử dụng ngôn ngữ Tàu rồi được dịch ra ngôn ngữ Việt.

- Đã cử những phụ nữ Việt Nam đóng vai Hai Bà Trưng để đi bái lạy tên giặc Tàu Mã Viện.

- Đã viết sách sử cho học sinh Việt Nam, nói về Hai Bà Trưng đánh giặc, mà không được phép nói giặc Tàu.
- Đã viết sách địa lý cho học sinh Việt Nam học mà có in hình bản đồ của Tàu ngay trang bìa.
- Đã cấm làm lễ tưởng niệm vào ngày 17/2 mỗi năm, cho những bộ đội đã hy sinh trong cuộc chiến xâm lược chống giặc Tàu vào năm 1979.
- Đã viết tại những nghĩa trang của bọn Tàu: "Đời đời nhớ ơn liệt sỹ Trung Quốc"đã tử vong trong chiến tranh xâm lược biên giới.
- Đang chiếu phim Tàu trên các đài truyền hình trong nước mỗi ngày.
- Ép dân mua lồng đèn Tàu vào dịp Tết.
- Đã hợp thức hóa một số con đường tại VN mang chữ Tàu.

- Đang thay mặt thái thú Tàu đàn áp, bắt bớ tất cả những ai biểu tình xuống đường chống giặc Tàu xâm lược.
- Đang tiếp tục giam giữ chị Bùi Thị Minh Hằng, chị Tạ Phong Tần, anh trung tá Trần Anh Kim, anh nhạc sĩ Việt Khang, anh nhạc sĩ Trần Vũ Anh Bình. Đây phải hiểu là những công dân yêu nước chống giặc Tàu xâm lược.



Dựa theo hình ảnh Youtube trên, ai nói dân sợ hãi, theo chủ nghĩa vô cảm MacKeNo, tôi không tin điều đó là sự thật, vì tôi đã từng chứng kiến những cảnh xảy ra như thế này ở chợ trời thuốc tây Nguyễn Huệ vào năm 1976-1977. Theo hình ảnh, rất may cho bọn công an, dân phòng, nó có số đông khoảng 10 tên, nếu chỉ khoảng 4,5 tên dân, dân sẽ dám tấn công tụi nó ngay. Mỗi người dân hô to một tiếng và cứ lấn tới, chỉ cần 1 người can đảm, đánh một cái thôi, dân sẽ xung phong vào đập hội đồng tụi nó ngay lập tức. Tôi dám chắc tụi công an đã biết rõ điều này, nên thường tụi nó đi đông lắm.

Tôi nghĩ thời 2014 cũng thế, vì trước đó đã có biết bao nhiêu vụ đốt đồn công an, đánh công an, đốt xe công an, lật xe công an, bắt công an nữa… đăng đầy trên báo, chứng tỏ đa số dân không bao giờ đứng về phía bọn công an. Phải nói, dân rất căm thù bọn công an này.

Đừng sợ khi biểu tình xuống đường đồng bào không tham dự. Đồng bào sẽ tham dự đông đảo nếu chúng ta BIẾT CÁCH VẬN ĐỘNG biểu tình. Biết cách vận động, đồng bào đang tò mò đứng nhìn ta, sẽ đi theo chúng ta, đồng bào đang chạy xe, sẽ xuống dắt xe đi theo ủng hộ cuộc đấu tranh của chúng ta. Phải hiểu một điều, đồng bào chúng ta hay có bản tánh rất đa nghi vì đã bị bọn CS lừa bịp biết bao lâu nay, hoặc không hiểu câu chuyện, nên không bao giờ họ tham gia. Thành ra phải có vận động miệng, hay chuyền một tấm truyền đơn nhỏ, vận động từng người một, họ mới tham gia thôi.

Một lần nữa, tôi không tin dân tộc Việt Nam bị bịnh vô cảm đâu. Những vụ hôi bắp, hôi bia, hôi xăng… gần đây, không thể gọi là vô cảm, mà chứng tỏ dân ta bị CS bóc lột, nghèo đến tận cùng vực thẫm rồi, bất cứ một biến động nào, dân ta sẽ đứng lên rất dễ dàng.

Tôi nghĩ đây là thời điểm thích hợp nhất để toàn dân cùng xuống đường chống giặc Tàu, bắt đầu từ các trường học, các chợ, các hãng xưởng, các tổ chức tôn giáo trên toàn cõi Việt Nam vì dân đã mất hẳn niềm tin vào ĐCSVN, vì nền kinh tế đang bị sụp đổ, khánh tận với ngưỡng nợ 65% GDP, vì thượng tầng chính trị rối ben đang đấu đá lẫn nhau trong nội bộ ĐCSVN, vì dầu thô đang xuống giá làm thất thoát lớn ngân quỹ quốc gia, vì công an VC đang bị trói tay bởi công ước quốc tế Chống Tra Tấn vừa được ký kết, và vì mọi manh động gì của ĐCSVN đều đang bị thế giới theo dõi rất sát. Đồng bào hải ngoại cũng biểu tình khắp các tòa đại sứ, lãnh sự của giặc Tàu và CSVN. Xin quý vị hãy tiếp nối cuộc biểu tình của dân Hồng Kông, thế giới đang ủng hộ chúng ta, không nên chần chờ nữa.

Ngày 5 tháng 12 năm 2014
Mylinhng@aol.com
http://freevietnamnow.blogspot.com
Xin phổ biến tự do

Đính kèm:
(*1) http://freevietnamnow.blogspot.com/2014/02/tu-huyet-cua-csvn-co-video-clip-chung.html
(*2) http://freevietnamnow.blogspot.com/2012/09/ho-chi-minh-co-phai-gian-iep-trung-quoc.html