Thứ Ba, 24 tháng 11, 2015

# Cẩn Trọng

# Cẩn Trọng

Mylinhng@aol.com

Tôi là người tham gia cuộc đấu tranh đòi tự do và dân chủ cho VN từ lúc còn rất trẻ, lúc đó vừa trên 20 tuổi. Sau 75, tôi tưởng đất nước mình được hòa bình, không còn chiến tranh nữa, và tôi đã lầm. Tôi quen sống được tự do, thích nói những gì mình nghĩ, nhưng dưới chế độ mới này, tôi bị cấm nói, muốn nói phải vào tù. Từ đó tôi tham gia đấu tranh vì không chấp nhận CS. Đến nay đã hơn 40 năm tôi tham gia vào cuộc đấu tranh này. Tôi là người theo dõi cuộc đấu tranh này từng giờ, từng ngày, nên đã kinh nghiệm được những thủ đoạn gian manh của bọn CS phản quốc, tấn công vào những thành phần yêu nước.

Tôi hiểu rõ những thành phần tổ chức và cá nhân như Việt Weekly, Phố Bolsa, Hồn Việt UK, Cái Đình Làng, Văn Nghệ Tiền Phong, trang ChinhKhiviet.net, trang BaCayTruc, trang Chinhnghia, Phạm Hoàng Tùng, Phạm Văn Thành, LS Hoàng Duy Hùng, Nguyễn Phương Hùng KBC, Nguyễn Ngọc Lập, Ngô Kỷ, Trương Minh Hòa, ... Tôi không chụp mũ họ là CS, nhưng quý vị cần cẩn trọng.

Những ai không tham gia thường trực cuộc đấu tranh này, rất dễ dàng bị lường gạt, vì những người lường gạt cũng hiện diện dưới lá cờ vàng 3 sọc đỏ.


Hàng triệu người tị nạn tại Mỹ, hàng trăm ngàn thân nhân của chúng tôi chết trên biển đông, làm sao chúng tôi có thể quên được tội ác của CS. Đa số chúng tôi đến Mỹ này bằng 2 bàn tay trắng, với di sản cuối cùng còn lại là lá cờ vàng 3 sọc đỏ. Chúng tôi không bao giờ chấp nhận CS và lá cờ đỏ sao vàng tỉnh Phúc Kiến đâu. Vì thế quý bạn thấy có lúc biểu tình lên đến 50 ngàn người như biểu tình ông Trần Trường đã treo cờ máu và hình Hồ. Những tờ báo như Văn Nghệ Tiền Phong đã từng nhục mạ những người đấu tranh như đại tá VNCH Võ Đại Tôn, là Võ Đại Bịp qua bài viết của ký giả Lê Triết (Tú Rua), làm sao hàng triệu người tị nạn chịu đựng nỗi lòng căm phẫn khi xem đoạn phim anh hùng Võ Đại Tôn dõng dạc tuyên bố ngay khi còn trong tù, đứng trước những cử tọa là báo chí ngoại quốc: "tôi vẫn tiếp tục chiến đấu giải trừ CS cho dân tộc VN". Sau lời tuyên bố này, có lẽ ông sẽ bị đập cho mềm xương. Rồi cũng chính ký giả Lê Triết lại viết tiếp, cho rằng nhà văn kháng chiến quân Võ Hoàng ở trong chiến khu bị ông Hoàng Cơ Minh đánh cho què cặp giò. Rồi chỉ 6 tháng sau, anh Võ Hoàng xuất hiện bằng xương bằng thịt trước cộng đồng hải ngoại. Thử hỏi những bài báo của ký giả Lê Triết viết sai sự thật như thế. Có lẽ không phải chỉ có tôi, mà hàng triệu người tị nạn đã căm ghét tờ Văn Nghệ Tiền Phong vào lúc đó. Rồi 5 đến 7 năm sau, người ta mới nghe tin vợ chồng ký giả Lê Triết bị giết chết, có lẽ 1990 hay 1991 gì đó. Có người thắc mắc, tại sao cộng đồng VN không dám đăng cáo phó, phúng điếu cho những ký giả bị sát hại, chắc là vì sợ hãi Mặt Trận HCM, tôi nghĩ điều này không đúng đâu. Người ta đối diện với sinh tử trong hành trình vượt biển còn chẳng sợ, nói gì phải sợ MT Hoàng Cơ Minh. 

Tôi viết bài rất độc lập, ngòi bút của tôi không bị ảnh hưởng của bất kỳ thế lực nào vì hiện tại cá nhân của tôi chẳng nằm trong bất kỳ tổ chức hay đảng phái nào. Tôi mong ước rằng sau này sẽ có một nhóm người có ngòi viết độc lập như tôi. Đất nước rất cần một số ngòi bút trung thực, không thiên kiến, không phe phái.


Ngày 24 tháng 11 năm 2015
Mylinhng@aol.com
http://freevietnamnow.blogspot.com 

Xin phổ biến tự do

Thứ Hai, 23 tháng 11, 2015

Một chính quyền hẹp hòi và vô nhân đạo

Một chính quyền hẹp hòi và vô nhân đạo
Bà Elizabeth Phu, phụ tá TT Obama, phụ trách về chính sách Đông Nam Á. 
Ảnh: báo LA TImes

Sáng nay đọc thấy một bản tin hay, và nhân dịp này, tôi muốn chia sẻ vài cảm nghĩ cá nhân về tình cảnh của người tị nạn. Ít ai biết rằng trong đoàn tuỳ tùng của Tổng thống Obama trong cuộc họp thượng đỉnh tại Mã Lai có một người là cựu “thuyền nhân” Việt Nam: Elizabeth Phú. Câu chuyện của Elizabeth (1) làm cho chúng ta phải suy nghĩ đến thái độ xua đuổi người tị nạn Bắc Hàn của chính quyền Việt Nam, mà theo tôi, là một thể hiện của sự hẹp hòi và có phần vô nhân đạo.

Câu chuyện Elizabeth Phú

Ba năm sau ngày “giải phóng”, Elizabeth cùng ba má cô vượt biên và đến Mã Lai. Trước 1975, ba cô từng làm việc cho sở Mĩ và sau đó bị đi tù cải tạo một thời gian. Ra tù cải tạo, gia đình lâm vào tình cảnh bế tắc, thế là gia đình quyết định vượt biên. Trong một chuyến hải hành đầy gian nan trên một chiếc thuyền với 253 người, nhưng cuối cùng thì cũng đến trại tị nạn Mã Lai. Lúc đó, Elizabeth kể, cô chỉ mới biết đi chập chững nhưng cũng có nhiều kỉ niệm trong trại tị nạn. Nhưng cô nói rằng cô rất cám ơn chính phủ Mã Lai đã cưu mang người tị nạn trong thời gian khó khăn nhất.

Đến Mĩ, cả gia đình làm lại cuộc đời và thành công. Ba cô làm cho một công ti tài chính, mẹ thì làm y tá và nuôi con. Còn Elizabeth thì sau này theo học ở UC Berkeley về khoa học chính trị, rồi tiếp tục theo học Masters về ngành quốc tế học tại UC San Diego, và Trường Eisenhower thuộc National Defense University. Sau khi ra trường, Elizabeth làm việc cho Hội đồng An ninh Quốc gia (National Security Council hay NSC), và từng trải qua chức vụ Giám đốc về Đông Nam Á vụ, Giám đốc về Đe doạ Toàn cầu, và từ 2013 làm Giám đốc về Đông Nam Á – Đại dương sự vụ (Southeast Asia and Oceania Affairs). Do đó, có thể nói rằng trong chuyến tháp tùng Tổng thống Obama về Mã Lai dự hội nghị, Elizabeth như là một cõi đi về, nhưng đi về với tư cách — nói theo tiếng Anh là — triumphant.

Thật ra, ông Obama cũng là người xuất phát từ Đông Nam Á. Có lẽ nhiều người biết rằng má ông Obama (tên là Ann Dunham) sau khi li dị người chồng cũ người Kenya, bà thành hôn với một cựu du học sinh người Nam Dương tên là Lolo Soetoro. Do đó, Obama theo má về sống ở Nam Dương từ năm 6 đến 10 tuổi, trước khi được gửi về Mĩ theo học trung học và đại học. Ông Obama vẫn có thể nói vài chữ Nam Dương! Thành ra, có thể nói rằng trong chuyến đi này, cả hai người — Obama và Elizabeth Phú — như là một chuyến đi về nguồn.

Người tị nạn Bắc Hàn và chính quyền VN

Câu chuyện đời và nghiệp của Elizabeth Phú làm cho tôi suy nghĩ về thái độ của chính quyền Việt Nam đối với người tị nạn. Nói một cách ngắn gọn: Chính quyền Việt Nam đã rất vô nhân đạo và thô bạo với người tị nạn. Hai ngày trước, báo chí cho biết rằng có 9 người Bắc Hàn tìm cách vượt biên từ Tàu sang Việt Nam để xin tị nạn, thế nhưng họ bị phát hiện và công an Móng Cái đã trục xuất họ về Tàu (2). Bài báo trên VOA còn cho biết rằng trước đây, một nhà ngoại giao Bắc Hàn ở VN tìm cách xin tị nạn, nhưng mất tin. Rất có thể VN đã bắt và trao trả nhà ngoại giao này cho Bắc Hàn theo yêu cầu của Bắc Hàn. Xa hơn nữa, chính quyền VN cũng bắt và trả người tị nạn Duy Ngô Nhĩ về Tàu, làm cho họ nổi giận và gây thương tích cho phía VN (3). Những sự iện trên là chứng từ để nói rằng chính quyền VN là rất vô nhân đạo, chẳng tỏ ra có nghĩa vụ gì với quốc tế cả.

Thật vậy, Bảng xếp hạng gọi là “Good Country Index” (GCI) cho thấy VN đội sổ trong số các nước tử tế trên thế giới. Bảng xếp hạng này cho thấy VN đứng hạng 103 (trong số 124 nước) về đóng góp cho hoà bình và an ninh thế giới. Còn về đóng góp vào các quĩ từ thiện và cung cấp nơi nương tựa cho người tị nạn thì VN đứng hạng 123, tức áp chót (4)! Tính chung, thứ hạng về tử tế của Việt Nam trên thế giới đứng hạng áp chót (124/125). Điều đáng nói hay cũng có thể xem là nhục là thứ hạng tử tế của VN chỉ đứng chung bảng với mấy nước “đầu trâu mặt ngựa” như Lybia, Iraq, Zimbabwe, Yemen!

Thật ra, chính quyền VN xưa kia cũng chẳng tốt lành gì với chính công dân Việt tị nạn. Sau 1975, khi làn sóng người Việt tìm đường tị nạn, thì chính quyền tìm cách ngăn chận, thậm chí bắn bỏ. Đã có biết bao trường hợp người tị nạn ở miền Tây bị công an và bộ đội bắn chết trên đường vượt biển, dù trước đó những người này đã nộp tiền và vàng cho chính quyền. Đã có nhiều quan chức làm giàu từ các thương vụ người tị nạn. Chuyện đã xưa, nhưng tưởng cần nhắc lại rằng hành động của chính quyền VN thậm chí làm cho ông Lý Quang Diệu còn thốt lên rằng đó là chính quyền “bỉ ổi” với chính công dân mình (5).

Tôi cũng là một cựu “thuyền nhân”. Và, không như có người cố tình che đậy cái gốc tị nạn của mình, tôi thì chẳng dấu giếm gì điều đó, ngay cả trong trang web cá nhân tôi của Trường UNSW tôi vào đề là nói ngay mình là “refugee” (6) như là một phát biểu lập trường với chính quyền Úc. Do đó, như là mặc định, tôi chống lại việc xua đuổi người tị nạn của Việt Nam hay bất cứ nước nào (kể cả Úc). Những người tị nạn đó, những người mà ông Phạm Văn Đồng từng nói là “ma cô đĩ điếm” đó, đang là những Elizabeth Phú, tướng Lương Xuân Việt, Đại tá Lê Bá Hùng, Giáo sư Trương Nguyện Thành (và hàng trăm giáo sư khác). Những người Bắc Hàn tìm đường sang Việt Nam có thể một ngày nào đó là Elizabeth Phú của Mĩ hiện nay.

Tại sao chính quyền VN không mở rộng vòng tay đón họ và cho họ cơ hội làm lại cuộc đời? Tại sao Mã Lai, Thái Lan, Nam Dương, Singapore, Hồng Kông đã từng đón người tị nạn, mà Việt Nam thì không? Nếu không muốn chứa họ thì tạo điều kiện tạm thời (như các nước Đông Nam Á đã làm) để họ đi tị nạn ở Hàn Quốc, chứ sao lại trả về cho cái chính quyền tàn ác là Tàu cộng? Tôi thực tình không hiểu nổi hành động của chính quyền VN đối với người tị nạn. Ở mức độ cá nhân, sống phải tử tế với nhau; ở mức độ quốc gia, nếu muốn là một thành viên có trách nhiệm của cộng đồng quốc tế, VN cũng phải tỏ ra là một nước văn minh và nhân đạo chứ. Do đó, hành động của chính quyền VN đối với người tị nạn Bắc Hàn chỉ có thể nói là vô nhân đạo. Hi vọng rằng câu chuyện và sự trở về của Elizabeth Phú (7) là một bài học nhãn tiền để chính quyền VN suy nghĩ lại hành động của họ đối với người tị nạn Bắc Hàn.
___

(1) Obama aide tells of her own childhood flight from government detention camp (LA Times).
(2) Công an Việt Nam giao người Bắc Hàn cho Trung Quốc? (VOA).
(3) ‘VN quá vội vàng khi trao trả nghi phạm’ (BBC).
(4) www.goodcountry.org
(5) Thư Lý Quang Diệu gửi Margaret Thatcher về vấn đề thuyền nhân Việt Nam (Trẻ).
(6) Professor Tuan Van Nguyen (UNSW).
(7) (1) Obama aide tells of her own childhood flight from government detention camp (LA Times).
________


Tin liên quan:

Nguyễn Anh TuấnLHQ đang đòi hỏi chính phủ Việt Nam phải làm rõ số phận 9 người Bắc Hàn (gồm 1 trẻ sơ sinh mới 1 tuổi và 1 thiếu niên) mà họ đã tạm giữ hồi tháng 10 và mới trả về Bắc Hàn qua ngả Trung Quốc. Một báo cáo toàn diện của LHQ ấn hành năm ngoái cho biết đa số các trường hợp vượt biên bị trả về Bắc Hàn bị tra tấn, hành hình, cưỡng hiếp...

Khốn nạn quá. Biết bao nhiêu khổ nạn họ mới trốn được qua đến đây. Đã sợ không dám giúp thì ngó lơ cũng được, rồi họ qua Lào, Cam, Thái gì đó để sứ quán Hàn ở đó cứu giúp không được sao. Trả họ về thế này khác nào kết án tử họ?

Ai là kẻ đã ký quyết định trả họ về? Bộ Ngoại giao hay Bộ Công an? Kẻ đó nhất định là đồng phạm giết người.

Cho tôi cúi đầu tạ lỗi các bạn Nam Hàn, Bắc Hàn, chúng tôi đã chưa làm được gì để ngăn cản chính phủ Việt Nam tham gia đường dây giết người này.

Thứ Sáu, 13 tháng 11, 2015

# Thư Gởi Nhà Báo AC Thompson Của Front Line Và Propublica

# Thư Gởi Nhà Báo AC Thompson Của Front Line Và Propublica

Mylinhng@aol.com


Chào bạn AC Thompson,
Tôi thích công việc của bạn, để tìm ra người đứng đằng sau những sự khủng bố, nhưng hãy nhìn vào một suy nghĩ khác, ông AC Thompson, 40 năm đã qua, kể từ năm 1975, chỉ có năm người chết vì khủng bố tại Little Saigon, nhưng chỉ có ba năm (từ 10/2011 đến 9 / 2014), đã có 226 người chết vì tra tấn, chủ yếu là tự tử, hoặc bị khủng bố tại các trạm cảnh sát ở Việt Nam (thực tế này xuất phát từ báo cáo của cán bộ cộng sản, trung tướng Trần Trọng Lượng của Sở cảnh sát đến Quốc Hội nước Cộng Hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam). (http://www.thanhnien.com.vn/…/ba-nam-co-toi-226-nguoi-chet-…)
Cảnh sát tại các trạm công cộng, mọi người đều biết, nhưng cảnh sát không bao giờ lo lắng, vẫn tiếp tục giết người, 226 mạng người, bởi vì chẳng ai, chẳng luật pháp nào trừng trị họ. Ngoài đồn cảnh sát, bất cứ nơi nào trên các đường phố của VN, cảnh sát mặc thường phục có thể giết chết hàng ngàn người và họ có thể đổ lỗi cho tai nạn xe, bất cẩn, ... mà không ai biết được thủ phạm. Xin vui lòng, ông AC Thompson, hãy làm những cuộc điều tra tất cả các trạm cảnh sát ở Việt Nam hiện nay, chúng tôi đang rất cần làm điều đó, mới là hình ảnh của khủng bố.
Ở Việt Nam, sau năm 1975, cộng sản nắm quyền đất nước, tôi có thể ước tính 500.000 người đã thiệt mạng trong biển hoặc trong rừng rậm để vượt thoát khỏi cộng sản. 200.000 dân của Việt Nam Cộng hòa, đã chết trong cái gọi là "Trại Cải Tạo" hay chính xác hơn, Nhà Tù Khổ Sai. Thiếu Tướng Lê Minh Đảo, đã ở trong nhà tù này suốt 17 năm mà không qua xét xử. Đại Úy Nguyễn Hữu Cầu đã mới được thả năm ngoái, sau khi đã bị giam giữ 37 năm tù.
5 người, bạn đề cập đến trong đoạn clip này, tôi biết họ qua đọc sách, 4 trong số đó là những người có thiện cảm với cộng sản: Dương Trọng Lâm, Lê Triết, Nguyễn Trọng Nhân, và Đạm Phong. Vào thời điểm đó, 35-40 năm trước đây, tôi ghét họ, bởi vì họ không biết gì về cộng sản đã hủy hoại đất nước Việt Nam, để trở thành một trong những quốc gia nghèo nhất trên thế giới.
Người thứ năm là ông Phạm Văn Tập, tác giả của "Trên Đầu Sóng", tôi biết anh ta ở Việt Nam, tại chợ trời ở đường Nguyễn Huệ, Sài Gòn. Tôi gọi anh ta và vợ là "anh Hoài" và "chị Hoài" . Sau này tôi biết bút danh của anh, Hoài Điệp Tử, cho các bài hát mà anh sáng tác. Một lần, tôi đến thăm ông bà tại nhà riêng ở Thủ Thiêm. Họ rất đẹp đôi với 2 hoặc 3 đứa con thơ tại thời điểm đó (1976). Có một ao lớn cá tra để đi vệ sinh trước cửa của ngôi nhà mình. Sau này, bà Hoài làm chủ nhiệm của tạp chí Mai ở California.
Tôi ghét cái tên "Khủng Bố Ở Little Saigon". Đây là một sự nhầm lẫn, như rằng bạn muốn để tiêu diệt cộng đồng Việt Nam mang tên Little Saigon. Thay vào đó, tôi đề nghị bạn có thể thay đổi đề tựa "Ai Giết 5 nhà báo Vietnam ở nước Mỹ?" để phù hợp hơn và chính xác hơn cho bộ phim của bạn. Một điều nữa, không ai muốn bắt đầu một cuộc chiến mới trên đất Mỹ, bạn đã không có bằng chứng đó. Những gì tôi, hoặc chúng tôi có thể làm là để giúp Việt Nam được tự do, và quốc gia Vietnam sẽ trở thành một quốc gia dân chủ như Hoa Kỳ. Phim của bạn đã xúc phạm đến tôi, tuy rằng tôi cũng mong ước tìm ra thủ phạm giết 5 ký giả đó, tuy rằng tôi không có thiện cảm với 4 ký giả thân cộng này. Vì tôi nghĩ rằng thủ phạm của những khủng bố này lại chính là những tên cộng sản, họ thanh toán nhau, giết người xong, còn đổ tội cho VNCH.
13/11/2015
Mylinhng@aol.com
http://freevietnamnow.blogspot.com
Xin phổ biến tự do

************************************************************************
# Letter To Journalist AC Thompson Of Front Line And Propublica

Mylinhng@aol.com

https://www.youtube.com/watch?v=i7QtqrP99N8
Dear jounalist AC Thompson:
I love your works to find out who are behind the terror, but look at this way Mr. AC Thompson, It has been 40 years since 1975, only five people die from terrorism, but there are only three years (from 10/2011 to 9/2014) alone, 226 people die from tortures, mostly suicides, or terrorism in the police stations (this fact comes from the report of 2 star general officer Trần Trọng Lượng from Police Department to the Congress of the Socialist of Vietnam). (http://www.thanhnien.com.vn/…/ba-nam-co-toi-226-nguoi-chet-…).
Police are in public stations, everyone knows, but police don't ever care. They keep killing people, 226 lives, in public like this, because they are against no punishment. Out there, anywhere in the streets of VN, police, in plain clothes can kill thousands of people and they can blame for car accidents, crash, ...and nobody knows who are the culprits. Please, Mr. AC Thompson, please do the investigation all police stations in VietNam now, we need that too, and that can be a picture of terror.
In Vietnam, after 1975, the communists took over the country, I can estimate 500,000 people who have died in the ocean or in the jungle to escape from communists. 200,000 people of Republic of VN who have died in so called "Re-education camps" prisons, General Lê Minh Đảo, who has been in prison for 17 years without a trial. Captain Nguyễn Hữu Cầu, who was just released last year, after 37 years in prison.
5 persons whom you mention in the above clip, I know thru reading, 4 of them are communist sympathisers: Dương Trọng Lâm, Lê Triết, Nguyễn Trọng Nhân, and Đạm Phong. At the time, 35-40 years ago, I hate them, they know nothing about communists who ruin Vietnam to be one of the poorest countries in the world.
The fifth person is Phạm Văn Tập, he is the writer of "Trên Đầu Sóng", I know him in Vietnam, at black market in Nguyễn Huệ St, Saigon, I call him and his wife "anh Hoài", "chị Hoài". Later, I know his nick, Hoài Điệp Tử, which is used when he composes songs. One time, I come to visit him at the house in Thủ Thiêm, Sài Gòn. They are very nice couple with 2 or 3 children at that time (1976). There is a big fish pond to go restroom in front of their house. Lately, as I know, Mrs. Hoài runs Mai Magazine in California.
I hate the title "Terror In Little Saigon", this is misled, seeming as you want to destroy the name Little Saigon or Vietnamese community. Instead, I propose you can change to "Who Kill 5 Vietnamese Journalists in USA?" to be more suitable and more acurate with your film. One more thing, no one wants to start a new war in American soils, you have no proof of that. What I, or we can do, is to help Vietnam to be free, and turned to be a democratic country as USA. Your film has been very offensive to me, but I also wish to find out the culprits that killed five journalists, although I have no sympathy with 4 pro-communist journalists. Because I think the culprits of this terror are communists, they kill each other, murders are done, and blame on the Republic of VN.

Thứ Sáu, 19 tháng 6, 2015

# Giới Thiệu Bài Viết Của Đặng Chí Hùng

# Giới Thiệu Bài Viết Của Đặng Chí Hùng

Son Nguyen Tôi xin giới thiệu với các bạn trẻ ở quê nhà có thể không biết Đặng Chí Hùng là ai. Anh sinh trưởng tại Hà-nội, sau 1975. Vì để tâm tới những sai trái trong xã-hội, nên anh tìm cho ra sự thật, và viết 2 loạt bài: “Những sự thật không thể chối bỏ” để vạch rõ những sai trái mà CSVN đã phạm đối với dân tôc Việt-Nam; và loạt bài “Những sự thật cần phải biết” để trang bị cho các bạn bè cùng lứa những điều cần phải biết để hành sử ở đời.Các bạn có thể tới đường dẫn sau để đọc loạt bàt đò:
http://danlambaovn.blogspot.com/.../thu-ang-chi-hung-gui...
http://danlambaovn.blogspot.com/.../nhung-su-that-can...
Còn bài gốc sau đây ở:
http://ngaycu.blogspot.be/.../nhung-cau-hoi-khong-giai-ap...
Vì vạch trần sự giả dối của Cộng Sản nên anh phải dào thoát qua Thái Lan năm 2014, and đả được tỵ nạn tại Canada.
NHỮNG CÂU HỎI KHÔNG THỂ GIẢI ĐÁP (Đặng Chí Hùng)
Những câu hỏi này thật thường tình, nó chẳng có gì cao xa cả. Nhưng nếu mà các Dư Luận Viên hoặc những ai còn ca tụng Hồ Chí Minh và CSVN là những người yêu nước có thể trả lời chính xác được 1/3 số câu hỏi này thôi thì tôi sẽ tự nguyện không viết bài về sự thật CSVN nữa. Sở dĩ tôi gọi là “Những câu hỏi không thể giải đáp” là vì tôi biết nó bất khả thi với sự ngụy biện và thực tế không thể chối cãi của CSVN.
Ngoài ra bài viết này tôi cũng xin giành tặng anh Nguyễn Ngọc Già bởi vì trước khi bị bắt, anh đã có những thách thức mà không Dư Luận Viên, đảng viên nào có thể giải thích được. Nay anh đang ở tù, với lòng cảm mến của mình đối với anh. Tôi xin gửi đến Dư Luận Viên, đảng viên CSVN những câu hỏi của tôi với cam kết như đã nêu trên.

Câu hỏi 1: Vì sao Hồ Chí Minh và CSVN yêu nước lại dùng công hàm Phạm Văn Đồng dâng Hoàng Sa Trường Sa cho Tàu cộng ?
Nếu coi HS-TS chỉ là của VNCH theo cách biện luận của CSVN vậy thì công cuộc thống nhất đất nước mà đảng CSVN vẫn đang tự kể công làm gì ? Thống nhất đất nước lại không bao gồm HS- TS hay sao?
Nếu coi HS-TS là của Việt Nam thì tại sao lại công nhận nó là của Tàu ?
Tại sao không cho phép tri ân các anh hùng đã ngã xuống trong trận chiến 1974 và sau đó cả những người lính CSVN chết năm 1988 ?

Câu hỏi 2: Vì sao trên thế giới chỉ còn vài nước theo chủ nghĩa cộng sản và những nước này đều nghèo nàn, lạc hậu. Vậy thứ chủ nghĩa “vô địch thiên hạ, bách chiến bách thắng” mà đảng CSVN tuyên truyền đã đi đâu và làm gì cho dân tộc Việt Nam này ?.
Nếu thật sự chủ nghĩa CS đem lại vinh quang cho dân tộc Việt và Việt Nam vẫn đang trên đà “phát triển” như nhiều người đảng viên, DLV ca tụng thì tại sao các cán bộ cao cấp CSVN từ Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Xuân Phúc… đều mua nhà cửa, gửi con cái chạy ra nước ngoài mà không sống dưới chế độ CS tốt đẹp ?

Câu hỏi 3: Tại sao CSVN nói rằng bảo vệ đất nước nhưng lại đàn áp các cuộc biểu tình yêu nước và chưa hề bảo vệ được bất cứ 1 tàu cá, một ngư dân nào bị giặc Tàu bắt đòi tiền chuộc cả. Vậy đảng CSVN và quân đội, Cảnh sát biển đã “bảo vệ” nhân dân chỗ nào ?

Câu hỏi 4: Tại sao CSVN nói ở VN có nhân quyền, tự do ngôn luận lại không cho báo chí tư nhân và công đoàn độc lập hoạt động như các nước khác ?

Câu hỏi 5: Ai đã cấp giấy phép hoạt động cho đảng CSVN ? Xin mời trưng ra giấy phép đó ?. Một đảng phái muốn hoạt động hợp pháp phải có giấy phép hoạt động.

Câu hỏi 6: Đảng CSVN nói điều 4 HP để bảo vệ quyền lãnh đạo của đảng. Nhưng mà đảng CSVN lại nói “Đất nước của dân, do dân, vì dân”. Vậy Đảng CSVN đã trưng cầu dân ý công khai về điều 4 HP hay chưa?. Tại sao đảng CSVN lại tuyên bố “Hiến Pháp không bằng cương lĩnh đảng “ ?

Câu hỏi 7: Ở những nươc tự do người ta không cần ai định hướng dư luận cả. Tại sao ở Việt Nam đảng CSVN lại sinh ra DLV để định hướng suy nghĩ người khác. Những người này ăn tiền thuế của dân mà không thông qua ý dân thì giải thích ra sao ?

Câu hỏi 8: Quân đội và công an của nhà cầm quyền CSVN đều có tên là “Quân đội nhân dân” và “Công an nhân dân” thì tại sao Quân đội và Công An lại không bảo vệ người dân mà chỉ biết “còn đảng còn mình”.

Câu hỏi 9: Đảng CSVN nói VNCH là “ngụy”. Mà ngụy tức là bán nước. Vậy xin trưng ra bằng chứng VNCH đã bán phần đất nào của tổ quốc ?

Câu hỏi 10: CSVN nói họ không bán nước. Vậy CSVN hãy chứng minh vì sao thác Bản Giốc vào thời Pháp còn nằm trong lãnh thổ Việt Nam và tính từ thác đến Biên giới Việt – Trung là 5km. Mà nay thác chỉ còn 1 nữa là của Việt Nam ?.

Câu hỏi 11: Vì sao đảng CSVN lại “xuất khẩu lao động” rồi sau đó cho công nhân Tàu có trình độ thấp vào lao động tại Việt Nam nếu không phải là bán nước ?.

Thật ra thì còn có hàng ngàn cái “tại sao” mà đảng CSVN không thể trả lời. Nhưng tạm thời tôi chỉ gửi đến DLV và đảng CSVN 11 câu hỏi đó mà thôi. Bởi vì tôi tin chắc để trả lời nó có tình, có lý thì đã là bất khả thi đối với đảng CSVN !. Tôi đang chờ những câu trả lời đó !
Đặng Chí Hùng
18/03/2015

Thứ Ba, 2 tháng 6, 2015

Lệnh Quản Chế Lư Văn Bảy

# Lệnh Quản Chế Lư Văn Bảy

Mylinhng@aol.com
http://freevietnamnow.blogspot.com/2015/06/lenh-quan-che.html


Bị đi tù gần 10 năm, anh Lư Văn Bảy còn phải gánh thêm 3 năm lệnh quản chế. Gần như ít ai tìm hiểu về những lệnh quản chế này, nhiều lúc tưởng như không có gì, nhưng thật ra, nó vô cùng thâm độc, nó cách ly những người tù chính trị với xã hội, để trở thành những người rất cô đơn. Cô đơn vì không còn bạn bè, hàng xóm đến thăm viếng, dù là bạn bè từ Mỹ, cô đơn ngay cả với những người thân trong gia đình vì những người thân này cũng bị ảnh hưởng của lệnh quản chế. Đối với chế độ cộng sản, họ luôn áp dụng chính sách khủng bố, khủng bố thường trực lên những tù nhân chính trị, để răn đe toàn dân, hãy trông thấy đó mà tránh, đừng hòng mà có những ý kiến khác với nhà cầm quyền.

Ở những xã hội văn minh, giàu có như Hoa Kỳ, người ta rất tôn trọng những chính kiến khác biệt. Dân có quyền phê bình, chỉ trích, thóa mạ những chính sách của chính phủ. Họ phản đối lên mặt báo, họ phản đối trên truyền thanh, truyền hình những chính sách nào họ thấy sai trái. Nhiều khi, những người phản đối này lại trở thành những anh hùng của Hoa Kỳ. Bà Rosa Parks là một trong những người phản đối này. Vào ngày 1 tháng 12 năm 1955, bà Rosa Parks đã từ chối nhường chỗ ngồi cho một người da trắng theo luật định, thế là bà bị cảnh sát bắt tống giam với số tù 7053. Có lẽ, nếu không có sự đấu tranh đòi bình đẳng màu da của bà Rosa Parks, Hoa Kỳ sẽ không bao giờ có một tổng thống người da đen như Barack
Obama. Sau này, Hoa Kỳ đã chọn ngày sinh nhật của bà vào ngày 4 tháng 2 để vinh danh bà, gọi là Rosa Parks Day.

Bất cứ quốc gia nào, muốn phát triển nhanh chóng, muốn giàu có, muốn hạnh phúc đều phải tôn trọng những chính kiến, ý kiến khác biệt. Những sự chỉ trích, phê bình, phản đối những chính sách của nhà cầm quyền là những dịp may, những cơ hội cho nhà cầm quyền thấy những khiếm khuyết, sai trái của mình để có thể sửa đổi cho phù hợp với nguyện vọng của dân. Những ý kiến khác biệt cũng giống như một nền kinh tế thị trường, cần có sự cạnh tranh, những gì xấu, dở, từ từ sẽ bị đào thải.

Nói nôm na, tù nhân chính trị là những người bất đồng chính kiến, ý kiến với những chính sách của nhà cầm quyền. Tù nhân chính trị như là một nỗi ám ảnh đối với nhà cầm quyền trong suốt nhiều triều đại cộng sản đã đi qua. Cho đến hôm nay, từ Nguyễn Tấn Dũng, Trương Tấn Sang, đến Nguyễn Phú Trọng đều vẫn khẳng định: "không có tù nhân chính trị". Trong khi đó, cả thế giới đã rõ về những điều luật mơ hồ của nhà cầm quyền để giam giữ những tù nhân chính trị:

- Điều 4 hiếp pháp (ĐCSVN lãnh đạo)
- Điều 79 (âm mưu lật đổ chính quyền nhân dân)
- Điều 88 (nói xấu nhà nước XHCN)
- Điều 258 (lợi dụng quyền tự do dân chủ)
- Điều 245 (gây rối trật tự công cộng)
- Điều 87 (phá hoại chính sách đoàn kết)

Thật là vô cùng bỉ ổi dành cho nhà cầm quyền nếu cứ tiếp tục duy trì những điều luật trên. Có lẽ không cần cắt nghĩa dài dòng, mọi người đều thấy rõ những sự bỉ ổi. Điều 4 mang tính độc tài, mất sự cạnh tranh, cộng thêm tính lưu manh vì bỏ những danh từ riêng như Mác, Lênin, ĐCSVN, Hồ Chí Minh, vào trong hiến pháp. Chẳng lẽ mai mốt đổi tên Đảng lại phải đổi hiến pháp? Anh muốn yêu Mác, Lê Nin, HCM kệ cha các anh, tại sao bắt toàn dân phải yêu theo? Cộng thêm tính bịp bợm vì ĐCSVN chẳng còn là đại diện cho giai cấp công nông nữa, và 2 giai cấp này đang bị bóc lột tàn bạo nhất. Đơn giản ở Điều 79, muốn bắt giam ai có "âm mưu lật đổ", nhà cầm quyền hay tòa án phải chứng minh được người đó có khả năng lật đổ. Tôi có quyền nói: "Tôi muốn lật đổ nhà cầm quyền này", đó là quyền tự do ngôn luận, vô tội. Tôi muốn là một chuyện, tôi không có khả năng lật đổ là một chuyện khác. Việc bắt giam anh Trần Huỳnh Duy Thức 16 năm tù về Điều 79 là một việc làm vô cùng thô bỉ của nhà cầm quyền Nguyễn Tấn Dũng. Thế nào là tuyên truyền, nói xấu nhà nước XHCN theo Điều 88? Nhà nước XHCN này làm dân nghèo đói thua Singapore 166 năm, thua cả Thái Lan hàng chục năm, thì chẳng còn có điều gì tốt để mà nói. Có quyền tự do dân chủ đâu mà bảo "lợi dụng quyền tự do dân chủ", Điều 258 này mang tính chất xỏ lá, 3 que, và lưu manh. Giả sử anh có quyền, anh lợi dụng quyền là điều đáng được khuyến khích, không phải tội. Gây rối trật tự công cộng ở Điều 245, nghe thì rất hữu lý, nhưng thi thành thì trớt quớt. Các anh chị em Pháp Luân Công ngồi nơi công cộng để tập thể dục, để thiền cũng bị đánh đập tàn nhẫn, bị xịt nước, chẳng thấy họ gây rồi, chỉ thấy công an đến gây rối với họ. Chuyện chị Bùi Thị Minh Hằng cũng thế, công an kéo nhau cả trăm mạng gây rối trật tự công cộng rồi đổ thừa cho chị. Nếu thật sự có tội gây rồi trật tự công cộng, tội này chỉ nên phạt hành chánh, hoặc cùng lắm ngồi tù vài ngày, trong khi chị Hằng đã bị giam gần 2 năm mà còn chưa chịu thả. Linh mục Nguyễn Văn Lý bị 16 năm tù vì Điều 87, phá hoại chính sách đoàn kết này. Linh mục Lý không có đài phát thanh, truyền hình, kể cả báo chí, ông chỉ treo bảng "tự do tôn giáo hay là chết". Không một ai có thể phá hoại chính sách đoàn kết ngoài nhà cầm quyền, chính nhà cầm quyền phản động này đã phá hoại sự đoàn kết dân tộc trong suốt 40 năm qua.

Trong tất cả những tù nhân chính trị bị ghép vi phạm vào một trong những điều luật trên, ngoài những án tù dai dẳng 3 năm, 4 năm, 5 năm, 6 năm, 7 năm, 8 năm, 9 năm, 10 năm, 12 năm, 16 năm, họ còn bị thêm 1, 2, 3, 4, đến 5 năm của lệnh quản chế nữa. Thường thì mọi người không để ý đến nó, nhưng nó chính là lệnh khủng bố của nhà cầm quyền đè nặng trên vai những tù nhân chính trị sau khi được thả, và nó cũng là lệnh khủng bố chung cho toàn xã hội.


~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
CHỦ TỊCH NƯỚC VIỆT NAM DÂN CHỦ CỘNG HOÀ
Số: 175/SL
VIỆT NAM DÂN CHỦ CỘNG HÒA
Độc lập - Tự do - Hạnh phúc
Hà Nội, ngày 18 tháng 08 năm 1953                          

SẮC LỆNH

CỦA CHỦ TỊCH PHỦ NƯỚC VIỆT NAM DÂN CHỦ CỘNG HOÀ

SỐ 175/SL NGÀY 18 THÁNG 8 NĂM 1953
CHỦ TỊCH NƯỚC VIỆT NAM DÂN CHỦ CỘNG HOÀ

Chiểu sắc lệnh số 133-SL ngày 20 tháng 1 năm 1953 trừng trị Việt gian phản động;

Căn cứ sắc lệnh số 150-SL ngày 12 tháng 4 năm 1953 thành lập Toà án nhân dân đặc biệt ;

Căn cứ vào sắc lệnh số 151-SL ngày 12 tháng 4 năm 1953 trừng trị địa chủ chống pháp luật ;
Theo nghị quyết của Hội đồng Chính phủ ;
Sau khi Ban Thường trực Quốc hội thoả thuận,


RA SẮC LỆNH :


MỤC ĐÍCH QUẢN CHẾ

Điều 1

Quản chế là dùng quyền lực của chính quyền và của nhân dân để xử trí những phần tử đã phạm tội với cách mạng, với nhân dân những tội chưa đáng phạt tù, hoặc đã mãn hạn tù nhưng chưa thực sự hối cải.
Điều 2
Quản chế nhằm mục đích :
- Ngăn ngừa những phần tử nói trên hoạt động trái phép ;
- Đồng thời cải tạo chúng thành những người tốt.
Điều 3
Phương châm quản chế là :
- Kết hợp kiểm soát của chính quyền với kiểm soát của nhân dân ;
- Kết hợp giáo dục với bắt buộc lao động để sinh sống.

NHỮNG HẠNG NGƯỜI CẦN PHẢI QUẢN CHẾ
Điều 4
Căn cứ vào điều 1, những hạng người dưới đây sẽ bị quản chế :
- Địa chủ, cường hào có tội nhẹ ;
- Bọn đã làm gián điệp, bọn đã tham gia đảng phái phản động, nói chung bọn đã làm tay sai cho địch nhưng tội nhẹ mà nay chưa thực sự hối cải ;
- Bọn lưu manh trước kia đã chuyên sinh sống bằng trộm cắp ;
- Kẻ đã mãn hạn tù nhưng chưa thực sự hối cải.


KỶ LUẬT QUẢN CHẾ

Điều 5

Những kẻ bị quản chế :

a) Phải tuân theo pháp luật của Chính phủ và quy ước của nhân dân trong xã ;
b) Bắt buộc phải lao động mà sinh sống, để được cải tạo thành người tốt ;
c) Chỉ được đi lại trong xã mình ở. Muốn đi ra ngoài xã thì phải được công an xã cho phép ; đối với những trường hợp đặc biệt thì phải được công an cấp trên (huyện hay tỉnh) cho phép ;
d) Không được làm những nghề nghiệp mà chúng có thể lợi dụng để tiếp tục hoạt động trái phép ;
e) Đúng kỳ hạn phải đến trình diện với công an xã để báo cáo về sinh hoạt và sự cố gắng sửa chữa của mình.
Bất cứ lúc nào chính quyền gọi thì phải đến ngay ;
g) Nếu biết kẻ nào có những âm mưu và hành động trái phép thì phải báo cáo ngay với chính quyền.
Điều 6
Kẻ bị quản chế bị mất quyền công dân trong thời gian quản chế.

THỜI HẠN QUẢN CHẾ
Điều 7
Thời hạn quản chế định từ một năm đến ba năm.
Nếu kẻ bị quản chế tích cực sửa chữa, thời hạn quản chế có thể được giảm.
Nếu kẻ bị quản chế không chịu sửa chữa, thời hạn quản chế có thể tăng thêm từ 6 tháng đến 3 năm.
Nếu kẻ bị quản chế phạm tội khác, thì sẽ bị truy tố và trừng phạt về tội đó.

CƠ QUAN CÓ QUYỀN QUYẾT ĐỊNH QUẢN CHẾ
Điều 8
Lệnh phạt quản chế do các cơ quan sau đây quyết định vào báo cáo lên Uỷ ban kháng chiến hành chính Liên khu :
- Toà án nhân dân (thường) tỉnh, khu ;
- Toà án nhân dân đặc biệt ;
- và Uỷ ban kháng chiến hành chính tỉnh.
Việc tăng hoặc giảm thời hạn quản chế do Uỷ ban kháng chiến hành chính tỉnh quyết định và báo cáo lên Uỷ ban kháng chiến hành chính Liên khu.


CƠ QUAN THI HÀNH VIỆC QUẢN CHẾ

Điều 9

Công an các cấp chịu trách nhiệm thi hành lệnh quản chế dưới sự lãnh đạo và sự kiểm soát trực tiếp của Uỷ ban kháng chiến hành chính cấp tương đương.


NHIỆM VỤ CỦA NHÂN DÂN TRONG VIỆC QUẢN CHẾ
Điều 10
Nhân dân xã có trách nhiệm quan trọng trong việc quản chế.
Nhân dân xã nhận xét, bình nghị những kẻ nào đáng bị quản chế, thời hạn quản chế, để đề nghị Uỷ ban kháng chiến hành chính xã báo cáo lên Uỷ ban kháng chiến hành chính tỉnh quyết định.
Nhân dân có trách nhiệm theo dõi, giáo dục và giúp đỡ kẻ bị quản chế sửa chữa.
Điều 11
Một nghị định của Thủ tướng Chính phủ sẽ quy định chi tiết thi hành sắc lệnh này.
Điều 12
Thủ tướng Chính phủ, Bộ trưởng Bộ Tư pháp, Bộ trưởng Bộ Nội vụ và Thứ trưởng Thứ Bộ Công an chịu trách nhiệm thi hành sắc lệnh này.


CHỦ TỊCH NƯỚC
(Đã ký)
Hồ Chí Minh
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Chúng ta hãy xem thử sắc lệnh quản chế mà Hồ Chí Minh ký ngày 18/8/1953, nó kinh hoàng như thế nào. Ở Điều 1:  "Quản chế là dùng quyền lực của chính quyền và của nhân dân để xử trí những phần tử đã phạm tội với cách mạng, với nhân dân những tội chưa đáng phạt tù, hoặc đã mãn hạn tù nhưng chưa thực sự hối cải." Nó kinh hoàng ở chỗ họ sử dụng quyền lực của nhân dân. Ở đây quyền lực nhân dân không phải qua lá phiếu bầu người dại diện cho mình, mà toàn xã hội, phải tham gia vào việc quản chế. Nó chẳng khác chi việc đấu tố thời Cải Cách Ruộng Đất. Người bị quản chế hoàn toàn bị cô lập, cách ly với xã hội.


Ở VN, công an được xem như một hung thần, một ác quỉ, dân ra đường thường phải tránh mặt công an. Bất cứ ai gặp công an cũng biết nhiều điều phiền phức sẽ xảy ra sau đó. Thấy công an đến nhà là biết chuyện chẳng lành sẽ xảy đến. Không như ở Hoa Kỳ, thấy cảnh sát là biết mình được cứu sống. Cảnh sát Hoa Kỳ chính là người bạn của dân, luôn đồng hành với dân để chống lại những kẻ tội phạm. Bởi vậy, một chục tên ác quỉ thay phiên mà ngồi trước cửa nhà người bị quản chế, bố bảo ai dám ghé thăm, chào hỏi. Hèn chi anh Lư Văn Bảy chịu cảnh cô đơn là phải rồi. Dù dân họ có quý mến anh Bảy, họ vẫn để trong lòng, vì họ chẳng muốn dây dưa với bọn ác quỉ. Bọn ác quỉ này quyền hành lớn lắm, chúng còn có thể ngăn chặn việc làm của những thành viên trong gia đình anh Bảy. Coi như việc quản chế anh Bảy làm ảnh hưởng đến công ăn việc làm của mọi người trong gia đình, coi như anh Bảy gián tiếp làm hại gia đình. Tụi ác quỉ này làm cho bạn bè, gia đình, xã hội xa lánh những người bị án quản chế. Thực ra, mục đích chính của bọn ác quỉ là khủng bố cả toàn xã hội, hãy xem anh Bảy cô đơn mà làm gương đấy nhá, đừng hồng chống lại đảng và nhà nước.

Hồ Chí Minh đã hoàn thành chính sách khủng bố toàn dân Việt qua việc sát hại hàng trăm ngàn dân trong vụ Cải Cách Ruộng Đất 1952-1956. Đọc lại bài Địa Chủ Ác Ghê do tác giả CB (Của Bác)  để đấu tố xử tử bà Cát Hanh Long, chúng ta có nhận định gì? Có lẽ tất cả chúng ta, sau khi đọc xong, đều phán: "hàm hồ", "vu khống" vì bài viết chẳng có một chứng cớ nào. Đọc xong, chúng ta còn kinh tỡm, khinh kẻ đê tiện đã viết bài đó, kẻ viết bài như đứa con nít mới lớn lên, tập viết điều dối trá. Vào thời điểm đấu tố đó chắc cũng thế, những ai đọc qua cũng khinh thằng CB, nhưng có lẽ nỗi sợ lớn lắm, nên chẳng một ai dám hé miệng. Nỗi sợ hãi đó, đã ám ảnh toàn dân miền Bắc, làm dân rập khuôn, mọi người như một, dù biết HCM sát hại hàng trăm ngàn người vô tội, vẫn một bác, hai bác, cha già dân tộc. Nỗi sợ hãi của khủng bố gần như đè bẹp những sự phản kháng. Dù Tố Hữu có làm thơ: "Thờ xít ta lin, thờ Mao Trạch Đông bất diệt" để thay thế hình ảnh tổ tiên Việt Nam, dân vẫn liệt kháng.



Nghe qua đoạn băng phỏng vấn anh Lư Văn Bảy bởi phóng viên Nghệ Lữ trên Diễn Đàn Thằng Mõ thuộc hệ thống www.paltalk.com, chúng ta nhận thấy gì?  Nỗi sợ dường như vẫn còn ám ảnh anh Lư Văn Bảy, anh hứa với bọn an ninh rằng anh sẽ viết nhỏ nhẹ hơn. Nhưng rõ ràng trong anh có sự mâu thuẫn, nhưng sự mâu thuẫn có chủ ý. Nếu anh sợ, có lẽ anh đã không nhận lời cuộc phỏng vấn của anh Nghê Lữ. Sự thật, đối với cuộc sống bị khủng bố như thế, ai cũng tìm cho mình một hướng an toàn để có cơ hội tiếp tục theo đuổi lý tưởng của mình. Vì lý do đó, tôi rất trân quý những lời phát biểu của anh Lư Văn Bảy. Quý vị có thể vào trang nhà của anh Bảy để tìm hiểu thêm: https://www.facebook.com/photo.php?fbid=343340839151171&set=a.333428646809057.1073741826.100004257736562&type=1&theater
Lu-van-Bay-tranh-cua-hoa-si-Tran-Thuc-Lan-250.jpg
Chân dung tù nhân lương tâm Lư Văn Bảy 
qua nét vẽ của hoạ sĩ Trần Lân - Paris. 
Courtesy Hoạ sĩ Trần Lân.

Sau ngày 911, tòa tháp đôi bị sụp đổ, Hoa Kỳ đưa ra những chính sách chống bọn khủng bố. Người ta có thể khủng bố bằng máy bay, chất nổ, súng, nói chung là những vũ khí giết người. Đó là những khủng bố thể xác, gây tổn thương cho thân thể. Còn một loại khủng bố mà ít người để ý đến, đó là loại khủng bố tinh thần. Mất nhà cửa, mất máy điện toán, mất máy chụp ảnh, mất chỗ trọ, mất việc làm, mất tình bạn, mất tình xóm làng, không ai dám tiếp xúc vì sợ liên lụy... đó là những khủng bố tinh thần. Khủng bố tinh thần đôi lúc cũng ảnh hưởng đến thể xác, làm thể xác héo rủ, mệt mõi, tàn úa mỗi ngày, nhiều khi còn ghê gớm hơn cả bị khủng bố về thể xác, và nó chỉ xảy ra tại nước CHXHCNVN này, đó là Lệnh Quản Chế.

Ngày 3 tháng 6 năm 2015
Mylinhng@aol.com
http://freevietnamnow.blogspot.com
Xin phổ biến tự do

# Mother Fucking Police

# Mother Fucking Police


Mylinhng@aol.com
http://freevietnamnow.blogspot.com/2015/06/cong-it-me-police-fucking-mother.html



The woman in the video clip with soft-spoken voice:
- Oh, why do you stop me here?
The authority answered, and the story continues:
- This is the local administration to Pham Thanh Nghien.
- To sister Nghiên but not to us, we have nothing to do with it.
- Everybody gets out of this area, I demand.
- Oh, wait a minute, who these people are? It's time to eat a meal but not allowed?
- I demand you ...
- I ask who are you? to demand me?
- Shut up ... we are the people
- Don't point your finger into my face. The people will not have the right to block my way. Who are you who have the right to block my way? Why can't I get in that house, ridiculously.
- Nghien is being managed.
- You don't have the right to manage me, not to see Nghien. You don't have the right to demand me not to see anyone else.

Then, talking back and forth between the two groups, suddenly, one man in the group of 20 "people" shouted out loudly:
Fuck your mother, hear? Do you know who your father is?

By this time, sound being heard chaotically, told us that there was an attack beating occurred, and one person in the group of 3 "visitors" said:

- Your men hitting our heads at our faces like that, there is nothing to say ... Assaulting like but you let it happen, shame on you.

When you read this far, perhaps you do not know the group "people" who they are, because you are a foreigner. But Viet People, we all know that the group "people" are Social Republic police. a country called Vietnam is ruled by the communist police. Often, people used to call them Viet Cong guys. They are the members of VCP, who tamed to worship a China spy named Ho Chi Minh, who killed 172 008 people in the Land Reform (1952-1956) and he himself also ordered to bury alive nearly 7,000 people in Hue in 1968. Therefore, the policemen VC are cruel as such, they see people as reactionaries, enemies naturally. Their goal is to protect the VCP as slogan: "Police dye if without VCP" as advertised on many public panels.

Police VC have much power, they have the right to torture suspect in custody until the suspect is dead then they can say: "the suspect has hung himself." In the past 3 years, more than 262 people died in the police stations. This figure, the police minister has reported to Congress, then people know, but is commonly known as a state secret. Police VC have the right not to wear uniform, they have the right to disguise as civilians, as thugs to beat people to death as they like, or they can follow the orders of their superiors which is rarely convicted in court. Remember, they have the right to use any obscene language such as we have heard at the title.

June 2, 2015
Mylinhng@com
http://freevietnamnow.blogspot.com
Please distribute freely

# Công An Địt Mẹ 


Mylinhng@aol.com
http://freevietnamnow.blogspot.com/2015/06/cong-it-me-police-fucking-mother.html

 
Lời người phụ nữ trong đoạn video clip ăn nói nhỏ nhẹ:
- Ủa tại sao tới đây lại không được đi nữa vậy?
Người có quyền hành đã trả lời, và câu chuyện tiếp diễn:
- Đây là việc quản thúc của địa phương đối với Phạm Thanh Nghiên.
- Ủ chị Nghiên bị quản thúc chứ em có đi đâu, vậy mấy người này có bị gì đâu?
- Mọi người hãy ra khỏi khu vực này, tôi yêu cầu là như thế.
- Ủa cái gì kỳ vậy, khoan đã..., những người này là ai? Đã đến giờ ăn cơm mà không được ăn nữa?
- Tôi yêu cầu chị...
- Tôi hỏi anh là ai? mà anh yêu cầu tôi?
- Câm mồm...chúng tôi là nhân dân
- Anh đừng chỉ tay vào mặt tôi. nhân dân gì mà cản đường người ta, nhân dân nào? mà cản đường không cho tôi đi vậy? Các anh lấy gì mà anh cản đường tôi? Tại sao tôi không được đi vào nhà đó, rất là vô lý?
- Đối tượng đang bị quản lý.
- Anh làm gì mà quản lý người khác không được gặp người đó? Anh có quyền gì mà yêu cầu tôi không được gặp người khác?

Rồi thì lời qua tiếng lại giữa hai nhóm người, có một người trong nhóm 20 "nhân dân" lớn tiếng:
- Địch mẹ mày, nghe chưa? biết bố mày là ai không?

Đến lúc này, âm thanh nghe hoảng loạn, báo cho chúng ta biết có một cuộc tấn công đánh đập đã xảy ra, và một trong nhóm 3 người "thăm viếng" gia đình tù nhân bị quản chế Phạm Thanh Nghiên nói:

- Quân của anh đánh vào đầu vào mặt chúng em như thế thì không còn gì để nói nữa... Hành hung như thế mà anh để xảy ra cho được à?

Quý bạn đọc đến đây, có lẽ quý bạn không biết nhóm "nhân dân" là ai, vì quý bạn là người ngoại quốc. Chứ chúng tôi đều biết nhóm "nhân dân" này chính là bọn công an của nước CHXHCNVN đấy, một quốc gia tên gọi Việt Nam bị cai trị bởi những tên công an cộng sản. Thường, dân quen gọi chúng là thằng Việt Cộng. Chúng là những tên đảng viên ĐCSVN, được thuần hóa tôn thờ tên giặc Tàu Hồ Chí Minh, từng sát hại 172.008 người trong thời Cải Cách Ruộng Đất (1952-1956) và chính hắn cũng chỉ thị cho chôn sống gần 7.000 dân tại Huế vào năm Mậu Thân. Số liệu 172.008 là theo tài liệu của sách cộng sản, số liệu chính xác có lẽ còn cao hơn nhiều lắm. Bởi vậy, những tên công an VC độc ác với dân, coi dân là phản động, là kẻ thù, không có chi là lạ. Mục tiêu công an VC là bảo vệ ĐCSVN, gọi là "còn đảng còn mình", như đã được quảng cáo trên những tấm panel.


Công an VC quyền hành nhiều lắm, họ có quyền tra tấn những nghi phạm trong tù cho đến chết rồi vu cho nghi phạm tự thắt cổ tự tử. Trong vòng 3 năm qua, đã có trên 262 vụ dân chết trong đồn công an. Con số này, bộ trưởng công an đã trình cho quốc hội, nên dân mới biết, chứ thường được gọi là bí mật quốc gia. Công an VC họ có quyền không bận sắc phục, họ có quyền giả dạng thường dân, giả dạng côn đồ, và đánh đập dân theo ý thích của họ, hay theo chỉ thị ở cấp trên, mà rất hiếm khi bị xử phạt. Nên nhớ, họ có quyền sử dụng bất cứ những lời lẽ tục tĩu nào như chúng ta đã nghe ở trên.


Ngày 2 tháng 6 năm 2015
Mylinhng@com
http://freevietnamnow.blogspot.com
Xin phổ biến tự do


Chủ Nhật, 15 tháng 2, 2015


ĐƠN BÁO VỀ ĐỒ VẬT ĐỂ TRƯỚC NHÀ
BỊ ĐỐT CHÁY CÁCH MỜ ÁM

Kính gửi: - Công an phường Phương Mai - 34 Phương Mai, Đống Đa Hà Nội;
- Các cơ quan, tổ chức, cá nhân quan tâm

Tôi là Lê thị Công Nhân, sinh năm 1979 - nội trợ, hiện sống cùng gia đình tại nhà mẹ tôi tại phòng 316 – A7 khu tập thể VPCP ngõ 4 phố Phương Mai, Đống Đa, Hà Nội. Tôi viết đơn này báo sự việc đồ vật để trước cửa nhà tôi bị đốt cháy một cách mờ ám. Sự việc cụ thể như sau:

Trưa thứ 5 ngày 12-2-2015, tôi cùng con gái ra ngoài mua đồ, chồng tôi đi vắng trước đó, trong nhà chỉ có mẹ tôi (chủ nhà) là Trần thị Lệ (sinh năm 1953 bị tai biến não cách đây 2 năm, di chứng liệt, câm, trí óc giảm sút) và chị Lý thị Phương là người giúp việc trông nom mẹ tôi. Vào khoảng 3 giờ chiều, mẹ tôi và chị Phương ngửi thấy mùi khói cay nồng nặc của đồ vật bị đốt. Nghĩ rằng dịp tết âm lịch nhiều nhà hay đốt đồ hàng mã, nhà tôi ở cuối hành lang nên hút gió, hay bị ảnh hưởng bởi việc đốt hàng mã, nên không nghĩ có gì nghiêm trọng, vẫn ở trong nhà như bình thường và đóng kín cửa.

Khoảng 3 phút sau có tiếp đập cửa mạnh, chị Phương mở cửa thì có hai em sinh viên nhà bên cạnh (phòng 315) báo là “Đồ nhà chị bị cháy kìa.” Chị Phương nhìn ra thấy hai túi ni lông (mỗi túi to bằng cái chậu 40cm), dùng để dành đồ có thể tái chế (gom lại 1 tuần/1 lần bán cho người mua ve chai) để trước cửa nhà tôi khoảng 2m đang bốc cháy. Ngay lập tức chị Phương chạy vào nhà tắm lấy nước ra đổ dập lửa.Vì toàn là giấy báo, hộp bìa, đồ nhựa vụn vặt đã sử dụng, nên dù chỉ vài phút đã cháy tan thành tro. Đồng hồ nước nhà tôi (đặt ngay cạnh túi đồ ve chai) bị hỏng, mặt kính phồng và đục ngầu không nhìn được nữa. Hai cánh cổng vẫn khép kín (vốn không khóa).

4h30 chiều tôi về đến nhà, quan sát xung quanh thì thấy túi nilon đựng ống máy hút bụi, áo mưa và ô treo trước cửa nhà tôi, và nhiều túi đồ ve chai của nhà hàng xóm (phòng 313, 314) sát cạnh vẫn còn nguyên. Tôi báo cho ông Hà Văn Chung là tổ trưởng dân phố (sống dưới tầng 1). Ông Chung lên xem và nhận định: “Đây là hành động phá hoại vì người mua ve chai hay bọn trộm cắp vặt không bao giờ làm thế. Trẻ con khu này khá ngoan cũng không bao giờ nghịch ác như vậy. Nguy hiểm quá, dây điện thế này rất dễ chập cháy. Nó mà cháy to thì lan sang cả dẫy không chừng.”

Gia đình tôi rất lo lắng và phẫn nộ trước sự việc này. Kẻ ác đã quan sát địa thế căn hộ của gia đình tôi ở trên cao cuối hành lang (chỉ rộng 1,2m), có 1 cửa ra vào và cũng là lối thoát duy nhất rộng 80cm. Kẻ ác đã theo dõi rình chúng tôi ra khỏi nhà, trong nhà chỉ còn mẹ tôi là người mắc trọng bệnh, và 1 chị giúp việc hơn 40 tuổi, để hành động.

Chị Phương - người giúp việc trông nom mẹ tôi là người dân tộc Dao ở miền núi Lạng Sơn, là tín hữu Tin Lành - Hội Thánh Tin Lành miền Bắc, do một tín hữu trong Hội Thánh giới thiệu cho chúng tôi. Chị Phương khi dắt mẹ tôi tập đi đã nhiều lần bị công an phường đi theo bảo ra phường khai báo tạm trú. Tôi nói với chị Phương : “Theo quy định thì đó là việc của chủ nhà. Và cái quy định ấy cũng là sai, vi phạm nhân quyền, vi phạm quyền tự do đi lại và cư trú của công dân. Còn việc công an theo dõi dấu vết của tội phạm là việc của công an, chị không phải là tội phạm.”

Sau khi mẹ tôi bị tai biến não và nhà tôi phải thuê người giúp việc trông nom mẹ tôi thì tôi cũng có vài lần ra công an phường để tố cáo việc tôi và gia đình bị hành hung, đe dọa. Những lần ấy công an phường đều có nhắc tôi về việc ra khai báo tạm trú cho người giúp việc, tôi cũng đều trả lời họ là không được đi theo mẹ tôi và người giúp việc như vậy, và tôi hoàn toàn phản đối cái quy định khai báo tạm trú lạc hậu và vi phạm tự do của con người.

Có lẽ, chỉ cần 10ml xăng tạt lên cánh cửa ra vào nhà tôi, rồi vứt 1 que diêm phóng hỏa thì cả nhà tôi sẽ bị nguy hiểm đến tính mạng. Vì nhà tôi ở cuối hành lang rất hút gió, mở cửa ra là gió thốc vào trong nhà, và đó cũng là lối thoát duy nhất của nhà tôi.

Mười năm nay từ khi tôi dám thực hiện quyền tự do ngôn luận của mình, nói lên chính kiến của mình chống lại nền chính trị độc tài cộng sản của Việt Nam và đòi tự do, dân chủ - đa nguyên đa đảng thì tôi và gia đình đã bị cắt 5 số điện thoại cố định, gần 100 số di động, bị bắt bớ, câu lưu, hành hung và đe dọa rất nhiều lần cho đến bây giờ. Tôi không cho rằng sự việc đồ vật bị đốt cháy trước cửa nhà tôi ngày hôm nay là điều ngẫu nhiên. Tôi không dám tưởng tượng điều gì có thể tiếp tục xảy đến, bởi vì ở Việt Nam giờ đây nhà cầm quyền coi người dân như nô lệ - là đối tượng để hành hạ và bóc lột, cho nên sinh mạng con người cũng chỉ là rơm rác.


Hà Nội ngày 12-2-1015
Lê Thị Công Nhân

0120.5115.496
Sự suy thoái của Đảng CSVN nhìn từ vụ Báo Người Cao Tuổi

Lý Thái Hùng

http://viettan.org/Su-suy-thoai-cua-%C4%90ang-CSVN-nhin.html

Cùng tác giả:


Tại hội nghị 10 của Trung ương đảng vào đầu tháng 1/2015, đảng CSVN đang rơi vào vết mòn của Đông Âu cách nay 28 năm ...
------------
Sự “tố cáo” những sai phạm lẫn nhau giữa Bộ Truyền thông & Thông tin (Bộ 4T) và Hội Người cao tuổi liên quan đến vụ thanh tra “đột xuất’ của Bộ về các bài báo loan tải trên báo Người cao tuổi trong mấy ngày vừa qua, cho thấy là có điều gì không ổn, không chỉ trong việc quản lý ngành thông tin hiện nay, mà còn biểu hiện sự suy thoái, bệ rạc trong bộ máy thống trị của Hà Nội sau 70 năm cầm quyền.
Trong các chế độ độc tài, truyền thông là một vũ khí quan trọng không thua gì bạo lực công an. Nó không chỉ trấn áp đối phương mà còn có khả năng kết tội và làm “bầm dập” cuộc đời của nhiều nạn nhân, trước khi an ninh nhập cuộc. Hình ảnh 800 tờ báo, cơ quan truyền thanh nằm dưới sự chi phối của một tổng biên tập đã nói lên sức mạnh tuyệt đối của Bộ 4T và Ban Tuyên giáo trung ương.
Nhưng các biện pháp nửa vời của Bộ 4T đối với báo Người cao tuổi như rút thẻ báo chí của Tổng biên tập Kim Quốc Hoa, thu hồi tên miền nguoicao tuoi.org.vn; nhưng lại vẫn cho duy trì báo in cho thấy Bộ 4T chưa “dám đụng” đến Hội Người cao tuổi.
Thanh Tra “Đột Xuất”
Trong cuộc họp báo ngày 9/2, ông Trương Minh Tuấn, Thứ trưởng Bộ 4T cho biết vụ thanh tra khởi đầu từ việc Hội Người cao tuổi đề nghị khen thưởng ông Kim Quốc Hoa là Chiến sĩ thi đua toàn quốc, và Ban Thi đua khen thưởng Trung ương vào đầu tháng 11/2014 đã có công văn gửi Bộ 4T, thuộc Ban Tuyên giáo Trung ương, đề nghị chấp thuận khen thưởng.
Tuy nhiên, theo ông Trương Minh Tuấn thì vì có quá nhiều sai phạm nên Bộ 4T không chấp nhận việc khen thưởng. Sự kiện này đã khiến cho bà đại biểu quốc hội Cù Thị Hậu, chủ tịch Hội người cao tuổi lên tiếng bất bình và yêu cầu Bộ 4T phải chỉ rõ sai phạm.
Chính sự đòi hỏi của Cù Thị Hậu, Bộ 4T đã ra quyết định thành lập Đoàn thanh tra “đột xuất” bắt đầu ngày 7/11/2014 đến ngày 7/2/2015, kéo dài 64 ngày. Theo Đoàn thanh tra Bộ 4T cho biết là trong thời gian 2 năm 2013 – 2014, Bộ đã nhận rất nhiều thư khiếu nại, tố cáo liên quan đến nội dung thông tin trên báo in và trang thông tin điện tử của báo Người cao tuổi. Nội dung trong các thư khiếu nại cho rằng báo Người cao tuổi đã thông tin sai sự thật, làm lộ bí mật nhà nước, gây hoang mang dư luận.
Thời gian mà Bộ 4T nói rằng họ nhận nhiều thư khiếu nại, tố cáo chính là lúc mà báo Người cao tuổi bắt đầu phanh phui “biệt thự khủng” của nguyên thanh tra chính phủ Trần Văn Truyền tại Bến Tre vào cuối năm 2013. Liên tục trong nhiều số báo năm 2014, báo Người cao tuổi đã tiếp tục phanh phui tài sản của gia đình ông Trần Văn Truyền gồm những căn biệt thự và nhà đất ở Bến Tre và thành phố Sài Gòn.
Ngoài ra, tờ báo còn kê khai rằng trước khi về hưu, chỉ trong vòng 5 tháng từ tháng 3 đến tháng 8 năm 2011, Trần Văn Truyền đã bổ nhiệm gần 60 cán bộ cấp vụ và tương đương. Đương nhiên khi tin tức này được công bố, ông Truyền đã chối bỏ và lãnh đạo CSVN im lặng.
Trong kỳ họp thứ 7, Quốc hội khóa 13 vào ngày 12/6/2014, một số đại biểu đã chất vấn ông Huỳnh Phong Tranh, Tổng thanh tra chính phủ hiện nay, về vụ việc ông Trần Văn Truyền, người tiền nhiệm của ông Phong, thì ông Tranh nói rằng: “khi còn đương nhiệm, ông Trần Văn Truyền đã kê khai tài sản đầy đủ và không có dấu hiệu thiếu trung thực”. Phát biểu của ông Huỳnh Phong Tranh đã như đổ dầu thêm vào lửa, khiến cho dư luận càng chú ý đến vụ tham ô của Trần Văn Truyền.
Do đó mà ngày 24/7/2014, Ủy ban kiểm tra Trung ương đã điều động cán bộ đến kiểm tra và xác minh tài sản của ông Trần Văn Truyền. Đoàn thanh tra làm việc kéo dài đến 3 tháng. Đến ngày 20/11/2014, Đoàn kiểm tra đưa ra kết luận thu hồi 6 căn nhà và đất tại Bến Tre và Sài Gòn mà ông Trần Văn Truyền đã chiếm; trong số nhà tịch thu này, không có “căn biệt thự khủng” mà báo Người cao tuổi phanh phui đầu tiên vì Ủy ban kiểm tra cho là của người con trai ông Truyền.
Ngày 6/12/2014, Tỉnh ủy Bến Tre chủ trì cuộc họp kiểm điểm ông Trần Văn Truyền. Đa số thành viên của Tỉnh ủy đều cho là "sai phạm của ông Truyền đã đến mức phải xử lý kỷ luật và báo cáo về Ủy ban kiểm tra trung ương". Ngày 30/12/2014, Ban bí thư đã ra thông báo về quyết định kỷ luật bằng hình thức cảnh cáo ông Trần Văn Truyền.
Vụ án “biệt thự khủng” của ông Trần Văn Truyền tưởng như đóng lại từ cuối năm 2014 sau khi Ban bí thư đưa ra kết luận; nhưng thực tế vẫn còn ầm ĩ .
Thứ nhất, những người đứng sau báo Người cao tuổi không hài lòng quyết định kỷ luật “cảnh cáo” của Ban bí thư đối với ông Trần Văn Truyền. Đây là quyết định bao che theo kiểu ‘đánh chuột sợ vỡ bình” của Nguyễn Phú Trọng và coi thường công luận khi đảng giương cao ngọn cờ chống tham nhũng hiện nay.
Thứ hai, những người đang nắm bộ máy đảng thấy khó chịu khi những cán bộ về hưu trong Hội Người cao tuổi đã dùng áp lực của dư luận - qua việc phanh phui các vụ án tham nhũng trên mạng internet - gây thanh thế và làm suy giảm tư thế lãnh đạo thượng tầng.
Chính trong thế trận ầm ĩ đó, Ban bí thư đã phải dùng Bộ 4T để tìm cách đánh sập những người đứng đằng sau báo Người cao tuổi.
Ai Đứng Sau Báo Người Cao Tuổi
Báo Người cao tuổi là cơ quan thông tin của Hội người cao tuổi. Vì thế những thông tin, bài vở trên báo Người cao tuổi nằm trong sự chủ quản của Hội người cao tuổi. Đây không phải là một đoàn thể quần chúng bình thường. Nó là một đoàn thể ngoại vi của đảng CSVN nằm trong Mặt trận tổ quốc và có nhiệm vụ đoàn ngũ hóa những người lớn tuổi. Vì thế mà Hội có trụ sở riêng, có ngân sách riêng và nhất là có đảng ủy riêng để lèo lái các hoạt động của Hội.
Hội người cao tuổi hiện được lãnh đạo bởi chủ tịch là bà Cù Thị Hậu, đại biểu quốc hội, anh hùng lao động và 3 phó chủ tịch là ông Đàm Hữu Đắc, Phạm Thị Sơn, Nguyễn Trọng Vinh cùng với một ban thường vụ gồm có 15 người.
Điểm đặc biệt của Hội người cao tuổi là có một ban chấp hành trung ương rất hùng hậu. Ngoài danh sách các Chủ tịch Hội tại các Tỉnh, Thành trên cả nước, còn có sự tham dự của đại diện của một số đoàn thể lớn nằm trong Mặt trận tổ quốc như Trung tướng Nguyễn Song Phi, Phó Chủ tịch Hội Cựu Chiến Binh Việt Nam; Võ Văn Cận, Hội Cựu Thanh niên xung phong Việt Nam; Lưu Duy Dần, Hiệp Hội Làng nghề Việt Nam; Nguyễn Văn Đắc, Câu lạc bộ hưu trí Bộ Ngoại giao; Vũ Hoan, Hiệp Hội Liên hiệp Khoa học kỹ thuật Việt Nam; Linh mục Phan Khắc Từ, Ủy ban Đoàn kết Công giáo Việt Nam; Võ Văn Trác, Hội Làm vườn Việt Nam; Trần Hữu Thăng (Hội Y học Việt Nam); Lê Thắng (Câu lạc bộ Sĩ quan Bộ Công an) vân, vân….
Ngoài ra Hội người cao tuổi còn là nơi quy tụ những thành phần cựu cán bộ cao cấp từng ở trong đảng, nhà nước, chính phủ tham gia sau khi về hưu. Thành phần “lão thành cách mạng” này không chỉ là những nhân tố giúp cho Hội người cao tuổi có tiếng nói và tư thế lớn đối với các đoàn thể khác, mà còn là nơi “lưu giữ” những thông tin nhạy cảm của các cán bộ cao cấp đã về hưu hay còn tại chức.
Chính nhờ luồng thông tin nhạy cảm và chỗ dựa vững chắc này mà trong 5 năm qua, báo Người cao tuổi đã phanh phui hơn 1500 hồ sơ tham nhũng từ cấp địa phương lên đến cấp trung ương. Nhờ đặc điểm này mà báo Người cao tuổi đã qua mặt nhiều báo khác và có một vị trí đặc biệt trong làng báo Việt Nam hiện nay.
Dùng Áp Lực Bên Ngoài
Những diễn biến nói trên cho thấy là hệ thống quyền lực của đảng CSVN đang có vấn đề rất lớn. Thay vì dùng quyền lực đảng để giải quyết, mỗi bên lại viện dẫn luật pháp để đổ tội sai phạm cho nhau và dùng dư luận bên ngoài để tạo áp lực bên trong.
Bộ 4T đã dùng một số báo chí thân cận loan tải những nội dung bênh vực các lập luận của họ. Ngược lại bà Cù Thị Hậu, ông Kim Quốc Hoa tán phát ba bài chỉ trích những sai phạm của Bộ 4T lên mạng xã hội và kể cả báo in qua hệ thống của Hội ở các Tỉnh, Thành. Bà Cù Thị Hậu còn nhanh chóng lên tiếng phản bác những kết luận sai trái của Bộ 4T, cho rằng đoàn thanh tra có dấu hiệu quy chụp, thiếu dân chủ.
Mấu chốt của những tố cáo “sai phạm” giữa Bộ 4T và báo Người cao tuổi hiện nay chính là vấn đề “xử lý” nạn tham nhũng. Trận chiến này đã được ông Nguyễn Phú Trọng tung ra từ cuối năm 2011 nhằm tấn công phe nhóm Nguyễn Tấn Dũng, nhưng nay đã trở thành vấn nạn cho chính đảng CSVN, vì phe nào cũng nhân danh “chống” và “xử lý” tham nhũng để bôi nhau.
Muốn bôi nhau hiệu quả hầu khuynh loát được quyền lực, các phe đã dùng “dự luận bên ngoài” để “gây áp lực bên trong” vì quá khứ cho thấy là những vụ điều tra, truy tố không mấy hiệu quả do hiện tượng bao che lẫn nhau.
Sự ra đời của những trang Blog Quan Làm Báo và Tư Sang Nham Hiểm vào năm 2012 là đợt mở đầu “dùng dư luận bên ngoài” tấn công bên trong bằng cách tiết lộ một số thông tin nhạy cảm của Nguyễn Tấn Dũng hay Trương Tấn Sang.
Gần đây là sự xuất hiện của Blog Chân Dung Quyền Lực ngay vào lúc chuẩn bị nhân sự cho Đại hội đảng 12 vào cuối năm 2014, phanh phui những tin tức nhạy cảm của gia đình Nguyễn Xuân Phúc, Phùng Quang Thanh, Nguyễn Bá Thanh hay tấn công uy tín của Nguyễn Phú Trọng, Trương Tấn Sang để khuấy động dư luận hầu tạo áp lực bên trong.
Đây không phải là sáng kiến mới lạ mà hầu hết các phe nhóm trong những chế độ độc tài cộng sản đã xử dụng để tấn công lẫn nhau và nhất là để dồn trách nhiệm, trước khi hạ gục một đối thủ nào đó.
Hai năm trước khi sụp đổ vào các năm 1986 và 1987, các phe nhóm trong những chế độ cộng sản tại Ba Lan, Tiệp Khắc, Đông Đức cũng đã tung ra những tin tức tham nhũng, cuộc sống giàu sang, hưởng thụ của một số ủy viên Bộ chính trị qua truyền đơn, bài viết nặc danh để đòi hỏi đảng phải điều tra.
Đương nhiên cấp lãnh đạo thì kết án những loại tin này là độc hại, ra lệnh ngăn chận, tẩy chay; nhưng điều tác hại khó lường của các diễn biến nói trên là nội bộ đảng không còn tin tuyệt đối vào cấp lãnh đạo và bắt đầu đòi hỏi mọi quyết định phải mang ra thảo luận và biểu quyết ở trung ương.
Khi quyền lực tuyệt đối không còn nằm trong tay Tổng bí thư hay Bộ chính trị mà phải chuyển dần sang cho Trung ương đảng với nhiều phe nhóm chi phối, kể cả những thành phần lãnh đạo đã về hưu nhảy vào khuynh loát, sự lãnh đạo và các quyết định của đảng sẽ liên tục bị thay đổi và rơi vào thế lúng túng trước những áp lực đòi chấn chỉnh của người dân, trước khi sụp đổ.
Tại hội nghị 10 của Trung ương đảng vào đầu tháng 1/2015, đảng CSVN đang rơi vào vết mòn của Đông Âu cách nay 28 năm. Đó là lần đầu tiên, Trung ương đảng CSVN bỏ phiếu đề cử 22 thành viên Bộ chính trị và Ban bí thư, cũng như 229 thành viên Trung ương đảng cho nhiệm kỳ 2016-2021 mà không chờ đến đại hội đảng 12 vào tháng 1/2016.
Trước đây trách nhiệm tuyển chọn nhân sự thường nằm trong tay Tổng bí thư đảng và Bộ chính trị. Nay trách nhiệm này rơi vào tay Trung ương đảng cho thấy là hệ thống quyền lực của đảng CSVN thật sự đang rơi vào sự chi phối của nhiều nhóm ảnh hưởng, chứ không còn tập trung trong tay vài thành viên Bộ chính trị.
Chính sự chuyển hóa quyền lực này đã và đang manh nha xuất hiện qua sự đối đầu giữa Bộ 4T và báo Người cao tuổi mà trước đây chưa hề xảy ra. Đây không đơn thuần là sự bất bình về cách làm việc giữa hai cơ quan, mà là sự đối đầu của hai nhóm người quyền lực muốn gia tăng ảnh hưởng bằng cách dùng áp lực bên ngoài để tranh giành thế chủ đạo của mình.
*
Cuối cùng có thể ông Kim Quốc Hoa sẽ phải rời trách nhiệm Tổng biên tập báo Người cao tuổi để tránh những tổn thương quyền lực của Bộ 4T, nơi mà CSVN đang cố giữ chặt để khống chế dư luận. Nhưng ông Kim Quốc Hoa và khối nhân sự từng nắm những thông tin nhạy cảm trong Hội người cao tuổi sẽ không chịu thua. Đây là lúc nhiều trang Blog phanh phui tham nhũng sẽ xuất hiện để dùng những áp lực bên ngoài thu hẹp dần khả năng kiểm soát của chế độ lên xã hội.

Lý Thái Hùng
Ngày 15/2/2015