Thứ Sáu, 19 tháng 6, 2015

# Giới Thiệu Bài Viết Của Đặng Chí Hùng

# Giới Thiệu Bài Viết Của Đặng Chí Hùng

Son Nguyen Tôi xin giới thiệu với các bạn trẻ ở quê nhà có thể không biết Đặng Chí Hùng là ai. Anh sinh trưởng tại Hà-nội, sau 1975. Vì để tâm tới những sai trái trong xã-hội, nên anh tìm cho ra sự thật, và viết 2 loạt bài: “Những sự thật không thể chối bỏ” để vạch rõ những sai trái mà CSVN đã phạm đối với dân tôc Việt-Nam; và loạt bài “Những sự thật cần phải biết” để trang bị cho các bạn bè cùng lứa những điều cần phải biết để hành sử ở đời.Các bạn có thể tới đường dẫn sau để đọc loạt bàt đò:
http://danlambaovn.blogspot.com/.../thu-ang-chi-hung-gui...
http://danlambaovn.blogspot.com/.../nhung-su-that-can...
Còn bài gốc sau đây ở:
http://ngaycu.blogspot.be/.../nhung-cau-hoi-khong-giai-ap...
Vì vạch trần sự giả dối của Cộng Sản nên anh phải dào thoát qua Thái Lan năm 2014, and đả được tỵ nạn tại Canada.
NHỮNG CÂU HỎI KHÔNG THỂ GIẢI ĐÁP (Đặng Chí Hùng)
Những câu hỏi này thật thường tình, nó chẳng có gì cao xa cả. Nhưng nếu mà các Dư Luận Viên hoặc những ai còn ca tụng Hồ Chí Minh và CSVN là những người yêu nước có thể trả lời chính xác được 1/3 số câu hỏi này thôi thì tôi sẽ tự nguyện không viết bài về sự thật CSVN nữa. Sở dĩ tôi gọi là “Những câu hỏi không thể giải đáp” là vì tôi biết nó bất khả thi với sự ngụy biện và thực tế không thể chối cãi của CSVN.
Ngoài ra bài viết này tôi cũng xin giành tặng anh Nguyễn Ngọc Già bởi vì trước khi bị bắt, anh đã có những thách thức mà không Dư Luận Viên, đảng viên nào có thể giải thích được. Nay anh đang ở tù, với lòng cảm mến của mình đối với anh. Tôi xin gửi đến Dư Luận Viên, đảng viên CSVN những câu hỏi của tôi với cam kết như đã nêu trên.

Câu hỏi 1: Vì sao Hồ Chí Minh và CSVN yêu nước lại dùng công hàm Phạm Văn Đồng dâng Hoàng Sa Trường Sa cho Tàu cộng ?
Nếu coi HS-TS chỉ là của VNCH theo cách biện luận của CSVN vậy thì công cuộc thống nhất đất nước mà đảng CSVN vẫn đang tự kể công làm gì ? Thống nhất đất nước lại không bao gồm HS- TS hay sao?
Nếu coi HS-TS là của Việt Nam thì tại sao lại công nhận nó là của Tàu ?
Tại sao không cho phép tri ân các anh hùng đã ngã xuống trong trận chiến 1974 và sau đó cả những người lính CSVN chết năm 1988 ?

Câu hỏi 2: Vì sao trên thế giới chỉ còn vài nước theo chủ nghĩa cộng sản và những nước này đều nghèo nàn, lạc hậu. Vậy thứ chủ nghĩa “vô địch thiên hạ, bách chiến bách thắng” mà đảng CSVN tuyên truyền đã đi đâu và làm gì cho dân tộc Việt Nam này ?.
Nếu thật sự chủ nghĩa CS đem lại vinh quang cho dân tộc Việt và Việt Nam vẫn đang trên đà “phát triển” như nhiều người đảng viên, DLV ca tụng thì tại sao các cán bộ cao cấp CSVN từ Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Xuân Phúc… đều mua nhà cửa, gửi con cái chạy ra nước ngoài mà không sống dưới chế độ CS tốt đẹp ?

Câu hỏi 3: Tại sao CSVN nói rằng bảo vệ đất nước nhưng lại đàn áp các cuộc biểu tình yêu nước và chưa hề bảo vệ được bất cứ 1 tàu cá, một ngư dân nào bị giặc Tàu bắt đòi tiền chuộc cả. Vậy đảng CSVN và quân đội, Cảnh sát biển đã “bảo vệ” nhân dân chỗ nào ?

Câu hỏi 4: Tại sao CSVN nói ở VN có nhân quyền, tự do ngôn luận lại không cho báo chí tư nhân và công đoàn độc lập hoạt động như các nước khác ?

Câu hỏi 5: Ai đã cấp giấy phép hoạt động cho đảng CSVN ? Xin mời trưng ra giấy phép đó ?. Một đảng phái muốn hoạt động hợp pháp phải có giấy phép hoạt động.

Câu hỏi 6: Đảng CSVN nói điều 4 HP để bảo vệ quyền lãnh đạo của đảng. Nhưng mà đảng CSVN lại nói “Đất nước của dân, do dân, vì dân”. Vậy Đảng CSVN đã trưng cầu dân ý công khai về điều 4 HP hay chưa?. Tại sao đảng CSVN lại tuyên bố “Hiến Pháp không bằng cương lĩnh đảng “ ?

Câu hỏi 7: Ở những nươc tự do người ta không cần ai định hướng dư luận cả. Tại sao ở Việt Nam đảng CSVN lại sinh ra DLV để định hướng suy nghĩ người khác. Những người này ăn tiền thuế của dân mà không thông qua ý dân thì giải thích ra sao ?

Câu hỏi 8: Quân đội và công an của nhà cầm quyền CSVN đều có tên là “Quân đội nhân dân” và “Công an nhân dân” thì tại sao Quân đội và Công An lại không bảo vệ người dân mà chỉ biết “còn đảng còn mình”.

Câu hỏi 9: Đảng CSVN nói VNCH là “ngụy”. Mà ngụy tức là bán nước. Vậy xin trưng ra bằng chứng VNCH đã bán phần đất nào của tổ quốc ?

Câu hỏi 10: CSVN nói họ không bán nước. Vậy CSVN hãy chứng minh vì sao thác Bản Giốc vào thời Pháp còn nằm trong lãnh thổ Việt Nam và tính từ thác đến Biên giới Việt – Trung là 5km. Mà nay thác chỉ còn 1 nữa là của Việt Nam ?.

Câu hỏi 11: Vì sao đảng CSVN lại “xuất khẩu lao động” rồi sau đó cho công nhân Tàu có trình độ thấp vào lao động tại Việt Nam nếu không phải là bán nước ?.

Thật ra thì còn có hàng ngàn cái “tại sao” mà đảng CSVN không thể trả lời. Nhưng tạm thời tôi chỉ gửi đến DLV và đảng CSVN 11 câu hỏi đó mà thôi. Bởi vì tôi tin chắc để trả lời nó có tình, có lý thì đã là bất khả thi đối với đảng CSVN !. Tôi đang chờ những câu trả lời đó !
Đặng Chí Hùng
18/03/2015

Thứ Ba, 2 tháng 6, 2015

Lệnh Quản Chế Lư Văn Bảy

# Lệnh Quản Chế Lư Văn Bảy

Mylinhng@aol.com
http://freevietnamnow.blogspot.com/2015/06/lenh-quan-che.html


Bị đi tù gần 10 năm, anh Lư Văn Bảy còn phải gánh thêm 3 năm lệnh quản chế. Gần như ít ai tìm hiểu về những lệnh quản chế này, nhiều lúc tưởng như không có gì, nhưng thật ra, nó vô cùng thâm độc, nó cách ly những người tù chính trị với xã hội, để trở thành những người rất cô đơn. Cô đơn vì không còn bạn bè, hàng xóm đến thăm viếng, dù là bạn bè từ Mỹ, cô đơn ngay cả với những người thân trong gia đình vì những người thân này cũng bị ảnh hưởng của lệnh quản chế. Đối với chế độ cộng sản, họ luôn áp dụng chính sách khủng bố, khủng bố thường trực lên những tù nhân chính trị, để răn đe toàn dân, hãy trông thấy đó mà tránh, đừng hòng mà có những ý kiến khác với nhà cầm quyền.

Ở những xã hội văn minh, giàu có như Hoa Kỳ, người ta rất tôn trọng những chính kiến khác biệt. Dân có quyền phê bình, chỉ trích, thóa mạ những chính sách của chính phủ. Họ phản đối lên mặt báo, họ phản đối trên truyền thanh, truyền hình những chính sách nào họ thấy sai trái. Nhiều khi, những người phản đối này lại trở thành những anh hùng của Hoa Kỳ. Bà Rosa Parks là một trong những người phản đối này. Vào ngày 1 tháng 12 năm 1955, bà Rosa Parks đã từ chối nhường chỗ ngồi cho một người da trắng theo luật định, thế là bà bị cảnh sát bắt tống giam với số tù 7053. Có lẽ, nếu không có sự đấu tranh đòi bình đẳng màu da của bà Rosa Parks, Hoa Kỳ sẽ không bao giờ có một tổng thống người da đen như Barack
Obama. Sau này, Hoa Kỳ đã chọn ngày sinh nhật của bà vào ngày 4 tháng 2 để vinh danh bà, gọi là Rosa Parks Day.

Bất cứ quốc gia nào, muốn phát triển nhanh chóng, muốn giàu có, muốn hạnh phúc đều phải tôn trọng những chính kiến, ý kiến khác biệt. Những sự chỉ trích, phê bình, phản đối những chính sách của nhà cầm quyền là những dịp may, những cơ hội cho nhà cầm quyền thấy những khiếm khuyết, sai trái của mình để có thể sửa đổi cho phù hợp với nguyện vọng của dân. Những ý kiến khác biệt cũng giống như một nền kinh tế thị trường, cần có sự cạnh tranh, những gì xấu, dở, từ từ sẽ bị đào thải.

Nói nôm na, tù nhân chính trị là những người bất đồng chính kiến, ý kiến với những chính sách của nhà cầm quyền. Tù nhân chính trị như là một nỗi ám ảnh đối với nhà cầm quyền trong suốt nhiều triều đại cộng sản đã đi qua. Cho đến hôm nay, từ Nguyễn Tấn Dũng, Trương Tấn Sang, đến Nguyễn Phú Trọng đều vẫn khẳng định: "không có tù nhân chính trị". Trong khi đó, cả thế giới đã rõ về những điều luật mơ hồ của nhà cầm quyền để giam giữ những tù nhân chính trị:

- Điều 4 hiếp pháp (ĐCSVN lãnh đạo)
- Điều 79 (âm mưu lật đổ chính quyền nhân dân)
- Điều 88 (nói xấu nhà nước XHCN)
- Điều 258 (lợi dụng quyền tự do dân chủ)
- Điều 245 (gây rối trật tự công cộng)
- Điều 87 (phá hoại chính sách đoàn kết)

Thật là vô cùng bỉ ổi dành cho nhà cầm quyền nếu cứ tiếp tục duy trì những điều luật trên. Có lẽ không cần cắt nghĩa dài dòng, mọi người đều thấy rõ những sự bỉ ổi. Điều 4 mang tính độc tài, mất sự cạnh tranh, cộng thêm tính lưu manh vì bỏ những danh từ riêng như Mác, Lênin, ĐCSVN, Hồ Chí Minh, vào trong hiến pháp. Chẳng lẽ mai mốt đổi tên Đảng lại phải đổi hiến pháp? Anh muốn yêu Mác, Lê Nin, HCM kệ cha các anh, tại sao bắt toàn dân phải yêu theo? Cộng thêm tính bịp bợm vì ĐCSVN chẳng còn là đại diện cho giai cấp công nông nữa, và 2 giai cấp này đang bị bóc lột tàn bạo nhất. Đơn giản ở Điều 79, muốn bắt giam ai có "âm mưu lật đổ", nhà cầm quyền hay tòa án phải chứng minh được người đó có khả năng lật đổ. Tôi có quyền nói: "Tôi muốn lật đổ nhà cầm quyền này", đó là quyền tự do ngôn luận, vô tội. Tôi muốn là một chuyện, tôi không có khả năng lật đổ là một chuyện khác. Việc bắt giam anh Trần Huỳnh Duy Thức 16 năm tù về Điều 79 là một việc làm vô cùng thô bỉ của nhà cầm quyền Nguyễn Tấn Dũng. Thế nào là tuyên truyền, nói xấu nhà nước XHCN theo Điều 88? Nhà nước XHCN này làm dân nghèo đói thua Singapore 166 năm, thua cả Thái Lan hàng chục năm, thì chẳng còn có điều gì tốt để mà nói. Có quyền tự do dân chủ đâu mà bảo "lợi dụng quyền tự do dân chủ", Điều 258 này mang tính chất xỏ lá, 3 que, và lưu manh. Giả sử anh có quyền, anh lợi dụng quyền là điều đáng được khuyến khích, không phải tội. Gây rối trật tự công cộng ở Điều 245, nghe thì rất hữu lý, nhưng thi thành thì trớt quớt. Các anh chị em Pháp Luân Công ngồi nơi công cộng để tập thể dục, để thiền cũng bị đánh đập tàn nhẫn, bị xịt nước, chẳng thấy họ gây rồi, chỉ thấy công an đến gây rối với họ. Chuyện chị Bùi Thị Minh Hằng cũng thế, công an kéo nhau cả trăm mạng gây rối trật tự công cộng rồi đổ thừa cho chị. Nếu thật sự có tội gây rồi trật tự công cộng, tội này chỉ nên phạt hành chánh, hoặc cùng lắm ngồi tù vài ngày, trong khi chị Hằng đã bị giam gần 2 năm mà còn chưa chịu thả. Linh mục Nguyễn Văn Lý bị 16 năm tù vì Điều 87, phá hoại chính sách đoàn kết này. Linh mục Lý không có đài phát thanh, truyền hình, kể cả báo chí, ông chỉ treo bảng "tự do tôn giáo hay là chết". Không một ai có thể phá hoại chính sách đoàn kết ngoài nhà cầm quyền, chính nhà cầm quyền phản động này đã phá hoại sự đoàn kết dân tộc trong suốt 40 năm qua.

Trong tất cả những tù nhân chính trị bị ghép vi phạm vào một trong những điều luật trên, ngoài những án tù dai dẳng 3 năm, 4 năm, 5 năm, 6 năm, 7 năm, 8 năm, 9 năm, 10 năm, 12 năm, 16 năm, họ còn bị thêm 1, 2, 3, 4, đến 5 năm của lệnh quản chế nữa. Thường thì mọi người không để ý đến nó, nhưng nó chính là lệnh khủng bố của nhà cầm quyền đè nặng trên vai những tù nhân chính trị sau khi được thả, và nó cũng là lệnh khủng bố chung cho toàn xã hội.


~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
CHỦ TỊCH NƯỚC VIỆT NAM DÂN CHỦ CỘNG HOÀ
Số: 175/SL
VIỆT NAM DÂN CHỦ CỘNG HÒA
Độc lập - Tự do - Hạnh phúc
Hà Nội, ngày 18 tháng 08 năm 1953                          

SẮC LỆNH

CỦA CHỦ TỊCH PHỦ NƯỚC VIỆT NAM DÂN CHỦ CỘNG HOÀ

SỐ 175/SL NGÀY 18 THÁNG 8 NĂM 1953
CHỦ TỊCH NƯỚC VIỆT NAM DÂN CHỦ CỘNG HOÀ

Chiểu sắc lệnh số 133-SL ngày 20 tháng 1 năm 1953 trừng trị Việt gian phản động;

Căn cứ sắc lệnh số 150-SL ngày 12 tháng 4 năm 1953 thành lập Toà án nhân dân đặc biệt ;

Căn cứ vào sắc lệnh số 151-SL ngày 12 tháng 4 năm 1953 trừng trị địa chủ chống pháp luật ;
Theo nghị quyết của Hội đồng Chính phủ ;
Sau khi Ban Thường trực Quốc hội thoả thuận,


RA SẮC LỆNH :


MỤC ĐÍCH QUẢN CHẾ

Điều 1

Quản chế là dùng quyền lực của chính quyền và của nhân dân để xử trí những phần tử đã phạm tội với cách mạng, với nhân dân những tội chưa đáng phạt tù, hoặc đã mãn hạn tù nhưng chưa thực sự hối cải.
Điều 2
Quản chế nhằm mục đích :
- Ngăn ngừa những phần tử nói trên hoạt động trái phép ;
- Đồng thời cải tạo chúng thành những người tốt.
Điều 3
Phương châm quản chế là :
- Kết hợp kiểm soát của chính quyền với kiểm soát của nhân dân ;
- Kết hợp giáo dục với bắt buộc lao động để sinh sống.

NHỮNG HẠNG NGƯỜI CẦN PHẢI QUẢN CHẾ
Điều 4
Căn cứ vào điều 1, những hạng người dưới đây sẽ bị quản chế :
- Địa chủ, cường hào có tội nhẹ ;
- Bọn đã làm gián điệp, bọn đã tham gia đảng phái phản động, nói chung bọn đã làm tay sai cho địch nhưng tội nhẹ mà nay chưa thực sự hối cải ;
- Bọn lưu manh trước kia đã chuyên sinh sống bằng trộm cắp ;
- Kẻ đã mãn hạn tù nhưng chưa thực sự hối cải.


KỶ LUẬT QUẢN CHẾ

Điều 5

Những kẻ bị quản chế :

a) Phải tuân theo pháp luật của Chính phủ và quy ước của nhân dân trong xã ;
b) Bắt buộc phải lao động mà sinh sống, để được cải tạo thành người tốt ;
c) Chỉ được đi lại trong xã mình ở. Muốn đi ra ngoài xã thì phải được công an xã cho phép ; đối với những trường hợp đặc biệt thì phải được công an cấp trên (huyện hay tỉnh) cho phép ;
d) Không được làm những nghề nghiệp mà chúng có thể lợi dụng để tiếp tục hoạt động trái phép ;
e) Đúng kỳ hạn phải đến trình diện với công an xã để báo cáo về sinh hoạt và sự cố gắng sửa chữa của mình.
Bất cứ lúc nào chính quyền gọi thì phải đến ngay ;
g) Nếu biết kẻ nào có những âm mưu và hành động trái phép thì phải báo cáo ngay với chính quyền.
Điều 6
Kẻ bị quản chế bị mất quyền công dân trong thời gian quản chế.

THỜI HẠN QUẢN CHẾ
Điều 7
Thời hạn quản chế định từ một năm đến ba năm.
Nếu kẻ bị quản chế tích cực sửa chữa, thời hạn quản chế có thể được giảm.
Nếu kẻ bị quản chế không chịu sửa chữa, thời hạn quản chế có thể tăng thêm từ 6 tháng đến 3 năm.
Nếu kẻ bị quản chế phạm tội khác, thì sẽ bị truy tố và trừng phạt về tội đó.

CƠ QUAN CÓ QUYỀN QUYẾT ĐỊNH QUẢN CHẾ
Điều 8
Lệnh phạt quản chế do các cơ quan sau đây quyết định vào báo cáo lên Uỷ ban kháng chiến hành chính Liên khu :
- Toà án nhân dân (thường) tỉnh, khu ;
- Toà án nhân dân đặc biệt ;
- và Uỷ ban kháng chiến hành chính tỉnh.
Việc tăng hoặc giảm thời hạn quản chế do Uỷ ban kháng chiến hành chính tỉnh quyết định và báo cáo lên Uỷ ban kháng chiến hành chính Liên khu.


CƠ QUAN THI HÀNH VIỆC QUẢN CHẾ

Điều 9

Công an các cấp chịu trách nhiệm thi hành lệnh quản chế dưới sự lãnh đạo và sự kiểm soát trực tiếp của Uỷ ban kháng chiến hành chính cấp tương đương.


NHIỆM VỤ CỦA NHÂN DÂN TRONG VIỆC QUẢN CHẾ
Điều 10
Nhân dân xã có trách nhiệm quan trọng trong việc quản chế.
Nhân dân xã nhận xét, bình nghị những kẻ nào đáng bị quản chế, thời hạn quản chế, để đề nghị Uỷ ban kháng chiến hành chính xã báo cáo lên Uỷ ban kháng chiến hành chính tỉnh quyết định.
Nhân dân có trách nhiệm theo dõi, giáo dục và giúp đỡ kẻ bị quản chế sửa chữa.
Điều 11
Một nghị định của Thủ tướng Chính phủ sẽ quy định chi tiết thi hành sắc lệnh này.
Điều 12
Thủ tướng Chính phủ, Bộ trưởng Bộ Tư pháp, Bộ trưởng Bộ Nội vụ và Thứ trưởng Thứ Bộ Công an chịu trách nhiệm thi hành sắc lệnh này.


CHỦ TỊCH NƯỚC
(Đã ký)
Hồ Chí Minh
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Chúng ta hãy xem thử sắc lệnh quản chế mà Hồ Chí Minh ký ngày 18/8/1953, nó kinh hoàng như thế nào. Ở Điều 1:  "Quản chế là dùng quyền lực của chính quyền và của nhân dân để xử trí những phần tử đã phạm tội với cách mạng, với nhân dân những tội chưa đáng phạt tù, hoặc đã mãn hạn tù nhưng chưa thực sự hối cải." Nó kinh hoàng ở chỗ họ sử dụng quyền lực của nhân dân. Ở đây quyền lực nhân dân không phải qua lá phiếu bầu người dại diện cho mình, mà toàn xã hội, phải tham gia vào việc quản chế. Nó chẳng khác chi việc đấu tố thời Cải Cách Ruộng Đất. Người bị quản chế hoàn toàn bị cô lập, cách ly với xã hội.


Ở VN, công an được xem như một hung thần, một ác quỉ, dân ra đường thường phải tránh mặt công an. Bất cứ ai gặp công an cũng biết nhiều điều phiền phức sẽ xảy ra sau đó. Thấy công an đến nhà là biết chuyện chẳng lành sẽ xảy đến. Không như ở Hoa Kỳ, thấy cảnh sát là biết mình được cứu sống. Cảnh sát Hoa Kỳ chính là người bạn của dân, luôn đồng hành với dân để chống lại những kẻ tội phạm. Bởi vậy, một chục tên ác quỉ thay phiên mà ngồi trước cửa nhà người bị quản chế, bố bảo ai dám ghé thăm, chào hỏi. Hèn chi anh Lư Văn Bảy chịu cảnh cô đơn là phải rồi. Dù dân họ có quý mến anh Bảy, họ vẫn để trong lòng, vì họ chẳng muốn dây dưa với bọn ác quỉ. Bọn ác quỉ này quyền hành lớn lắm, chúng còn có thể ngăn chặn việc làm của những thành viên trong gia đình anh Bảy. Coi như việc quản chế anh Bảy làm ảnh hưởng đến công ăn việc làm của mọi người trong gia đình, coi như anh Bảy gián tiếp làm hại gia đình. Tụi ác quỉ này làm cho bạn bè, gia đình, xã hội xa lánh những người bị án quản chế. Thực ra, mục đích chính của bọn ác quỉ là khủng bố cả toàn xã hội, hãy xem anh Bảy cô đơn mà làm gương đấy nhá, đừng hồng chống lại đảng và nhà nước.

Hồ Chí Minh đã hoàn thành chính sách khủng bố toàn dân Việt qua việc sát hại hàng trăm ngàn dân trong vụ Cải Cách Ruộng Đất 1952-1956. Đọc lại bài Địa Chủ Ác Ghê do tác giả CB (Của Bác)  để đấu tố xử tử bà Cát Hanh Long, chúng ta có nhận định gì? Có lẽ tất cả chúng ta, sau khi đọc xong, đều phán: "hàm hồ", "vu khống" vì bài viết chẳng có một chứng cớ nào. Đọc xong, chúng ta còn kinh tỡm, khinh kẻ đê tiện đã viết bài đó, kẻ viết bài như đứa con nít mới lớn lên, tập viết điều dối trá. Vào thời điểm đấu tố đó chắc cũng thế, những ai đọc qua cũng khinh thằng CB, nhưng có lẽ nỗi sợ lớn lắm, nên chẳng một ai dám hé miệng. Nỗi sợ hãi đó, đã ám ảnh toàn dân miền Bắc, làm dân rập khuôn, mọi người như một, dù biết HCM sát hại hàng trăm ngàn người vô tội, vẫn một bác, hai bác, cha già dân tộc. Nỗi sợ hãi của khủng bố gần như đè bẹp những sự phản kháng. Dù Tố Hữu có làm thơ: "Thờ xít ta lin, thờ Mao Trạch Đông bất diệt" để thay thế hình ảnh tổ tiên Việt Nam, dân vẫn liệt kháng.



Nghe qua đoạn băng phỏng vấn anh Lư Văn Bảy bởi phóng viên Nghệ Lữ trên Diễn Đàn Thằng Mõ thuộc hệ thống www.paltalk.com, chúng ta nhận thấy gì?  Nỗi sợ dường như vẫn còn ám ảnh anh Lư Văn Bảy, anh hứa với bọn an ninh rằng anh sẽ viết nhỏ nhẹ hơn. Nhưng rõ ràng trong anh có sự mâu thuẫn, nhưng sự mâu thuẫn có chủ ý. Nếu anh sợ, có lẽ anh đã không nhận lời cuộc phỏng vấn của anh Nghê Lữ. Sự thật, đối với cuộc sống bị khủng bố như thế, ai cũng tìm cho mình một hướng an toàn để có cơ hội tiếp tục theo đuổi lý tưởng của mình. Vì lý do đó, tôi rất trân quý những lời phát biểu của anh Lư Văn Bảy. Quý vị có thể vào trang nhà của anh Bảy để tìm hiểu thêm: https://www.facebook.com/photo.php?fbid=343340839151171&set=a.333428646809057.1073741826.100004257736562&type=1&theater
Lu-van-Bay-tranh-cua-hoa-si-Tran-Thuc-Lan-250.jpg
Chân dung tù nhân lương tâm Lư Văn Bảy 
qua nét vẽ của hoạ sĩ Trần Lân - Paris. 
Courtesy Hoạ sĩ Trần Lân.

Sau ngày 911, tòa tháp đôi bị sụp đổ, Hoa Kỳ đưa ra những chính sách chống bọn khủng bố. Người ta có thể khủng bố bằng máy bay, chất nổ, súng, nói chung là những vũ khí giết người. Đó là những khủng bố thể xác, gây tổn thương cho thân thể. Còn một loại khủng bố mà ít người để ý đến, đó là loại khủng bố tinh thần. Mất nhà cửa, mất máy điện toán, mất máy chụp ảnh, mất chỗ trọ, mất việc làm, mất tình bạn, mất tình xóm làng, không ai dám tiếp xúc vì sợ liên lụy... đó là những khủng bố tinh thần. Khủng bố tinh thần đôi lúc cũng ảnh hưởng đến thể xác, làm thể xác héo rủ, mệt mõi, tàn úa mỗi ngày, nhiều khi còn ghê gớm hơn cả bị khủng bố về thể xác, và nó chỉ xảy ra tại nước CHXHCNVN này, đó là Lệnh Quản Chế.

Ngày 3 tháng 6 năm 2015
Mylinhng@aol.com
http://freevietnamnow.blogspot.com
Xin phổ biến tự do

# Mother Fucking Police

# Mother Fucking Police


Mylinhng@aol.com
http://freevietnamnow.blogspot.com/2015/06/cong-it-me-police-fucking-mother.html



The woman in the video clip with soft-spoken voice:
- Oh, why do you stop me here?
The authority answered, and the story continues:
- This is the local administration to Pham Thanh Nghien.
- To sister Nghiên but not to us, we have nothing to do with it.
- Everybody gets out of this area, I demand.
- Oh, wait a minute, who these people are? It's time to eat a meal but not allowed?
- I demand you ...
- I ask who are you? to demand me?
- Shut up ... we are the people
- Don't point your finger into my face. The people will not have the right to block my way. Who are you who have the right to block my way? Why can't I get in that house, ridiculously.
- Nghien is being managed.
- You don't have the right to manage me, not to see Nghien. You don't have the right to demand me not to see anyone else.

Then, talking back and forth between the two groups, suddenly, one man in the group of 20 "people" shouted out loudly:
Fuck your mother, hear? Do you know who your father is?

By this time, sound being heard chaotically, told us that there was an attack beating occurred, and one person in the group of 3 "visitors" said:

- Your men hitting our heads at our faces like that, there is nothing to say ... Assaulting like but you let it happen, shame on you.

When you read this far, perhaps you do not know the group "people" who they are, because you are a foreigner. But Viet People, we all know that the group "people" are Social Republic police. a country called Vietnam is ruled by the communist police. Often, people used to call them Viet Cong guys. They are the members of VCP, who tamed to worship a China spy named Ho Chi Minh, who killed 172 008 people in the Land Reform (1952-1956) and he himself also ordered to bury alive nearly 7,000 people in Hue in 1968. Therefore, the policemen VC are cruel as such, they see people as reactionaries, enemies naturally. Their goal is to protect the VCP as slogan: "Police dye if without VCP" as advertised on many public panels.

Police VC have much power, they have the right to torture suspect in custody until the suspect is dead then they can say: "the suspect has hung himself." In the past 3 years, more than 262 people died in the police stations. This figure, the police minister has reported to Congress, then people know, but is commonly known as a state secret. Police VC have the right not to wear uniform, they have the right to disguise as civilians, as thugs to beat people to death as they like, or they can follow the orders of their superiors which is rarely convicted in court. Remember, they have the right to use any obscene language such as we have heard at the title.

June 2, 2015
Mylinhng@com
http://freevietnamnow.blogspot.com
Please distribute freely

# Công An Địt Mẹ 


Mylinhng@aol.com
http://freevietnamnow.blogspot.com/2015/06/cong-it-me-police-fucking-mother.html

 
Lời người phụ nữ trong đoạn video clip ăn nói nhỏ nhẹ:
- Ủa tại sao tới đây lại không được đi nữa vậy?
Người có quyền hành đã trả lời, và câu chuyện tiếp diễn:
- Đây là việc quản thúc của địa phương đối với Phạm Thanh Nghiên.
- Ủ chị Nghiên bị quản thúc chứ em có đi đâu, vậy mấy người này có bị gì đâu?
- Mọi người hãy ra khỏi khu vực này, tôi yêu cầu là như thế.
- Ủa cái gì kỳ vậy, khoan đã..., những người này là ai? Đã đến giờ ăn cơm mà không được ăn nữa?
- Tôi yêu cầu chị...
- Tôi hỏi anh là ai? mà anh yêu cầu tôi?
- Câm mồm...chúng tôi là nhân dân
- Anh đừng chỉ tay vào mặt tôi. nhân dân gì mà cản đường người ta, nhân dân nào? mà cản đường không cho tôi đi vậy? Các anh lấy gì mà anh cản đường tôi? Tại sao tôi không được đi vào nhà đó, rất là vô lý?
- Đối tượng đang bị quản lý.
- Anh làm gì mà quản lý người khác không được gặp người đó? Anh có quyền gì mà yêu cầu tôi không được gặp người khác?

Rồi thì lời qua tiếng lại giữa hai nhóm người, có một người trong nhóm 20 "nhân dân" lớn tiếng:
- Địch mẹ mày, nghe chưa? biết bố mày là ai không?

Đến lúc này, âm thanh nghe hoảng loạn, báo cho chúng ta biết có một cuộc tấn công đánh đập đã xảy ra, và một trong nhóm 3 người "thăm viếng" gia đình tù nhân bị quản chế Phạm Thanh Nghiên nói:

- Quân của anh đánh vào đầu vào mặt chúng em như thế thì không còn gì để nói nữa... Hành hung như thế mà anh để xảy ra cho được à?

Quý bạn đọc đến đây, có lẽ quý bạn không biết nhóm "nhân dân" là ai, vì quý bạn là người ngoại quốc. Chứ chúng tôi đều biết nhóm "nhân dân" này chính là bọn công an của nước CHXHCNVN đấy, một quốc gia tên gọi Việt Nam bị cai trị bởi những tên công an cộng sản. Thường, dân quen gọi chúng là thằng Việt Cộng. Chúng là những tên đảng viên ĐCSVN, được thuần hóa tôn thờ tên giặc Tàu Hồ Chí Minh, từng sát hại 172.008 người trong thời Cải Cách Ruộng Đất (1952-1956) và chính hắn cũng chỉ thị cho chôn sống gần 7.000 dân tại Huế vào năm Mậu Thân. Số liệu 172.008 là theo tài liệu của sách cộng sản, số liệu chính xác có lẽ còn cao hơn nhiều lắm. Bởi vậy, những tên công an VC độc ác với dân, coi dân là phản động, là kẻ thù, không có chi là lạ. Mục tiêu công an VC là bảo vệ ĐCSVN, gọi là "còn đảng còn mình", như đã được quảng cáo trên những tấm panel.


Công an VC quyền hành nhiều lắm, họ có quyền tra tấn những nghi phạm trong tù cho đến chết rồi vu cho nghi phạm tự thắt cổ tự tử. Trong vòng 3 năm qua, đã có trên 262 vụ dân chết trong đồn công an. Con số này, bộ trưởng công an đã trình cho quốc hội, nên dân mới biết, chứ thường được gọi là bí mật quốc gia. Công an VC họ có quyền không bận sắc phục, họ có quyền giả dạng thường dân, giả dạng côn đồ, và đánh đập dân theo ý thích của họ, hay theo chỉ thị ở cấp trên, mà rất hiếm khi bị xử phạt. Nên nhớ, họ có quyền sử dụng bất cứ những lời lẽ tục tĩu nào như chúng ta đã nghe ở trên.


Ngày 2 tháng 6 năm 2015
Mylinhng@com
http://freevietnamnow.blogspot.com
Xin phổ biến tự do