Thứ Ba, 24 tháng 11, 2015

# Cẩn Trọng

# Cẩn Trọng

Mylinhng@aol.com

Tôi là người tham gia cuộc đấu tranh đòi tự do và dân chủ cho VN từ lúc còn rất trẻ, lúc đó vừa trên 20 tuổi. Sau 75, tôi tưởng đất nước mình được hòa bình, không còn chiến tranh nữa, và tôi đã lầm. Tôi quen sống được tự do, thích nói những gì mình nghĩ, nhưng dưới chế độ mới này, tôi bị cấm nói, muốn nói phải vào tù. Từ đó tôi tham gia đấu tranh vì không chấp nhận CS. Đến nay đã hơn 40 năm tôi tham gia vào cuộc đấu tranh này. Tôi là người theo dõi cuộc đấu tranh này từng giờ, từng ngày, nên đã kinh nghiệm được những thủ đoạn gian manh của bọn CS phản quốc, tấn công vào những thành phần yêu nước.

Tôi hiểu rõ những thành phần tổ chức và cá nhân như Việt Weekly, Phố Bolsa, Hồn Việt UK, Cái Đình Làng, Văn Nghệ Tiền Phong, trang ChinhKhiviet.net, trang BaCayTruc, trang Chinhnghia, Phạm Hoàng Tùng, Phạm Văn Thành, LS Hoàng Duy Hùng, Nguyễn Phương Hùng KBC, Nguyễn Ngọc Lập, Ngô Kỷ, Trương Minh Hòa, ... Tôi không chụp mũ họ là CS, nhưng quý vị cần cẩn trọng.

Những ai không tham gia thường trực cuộc đấu tranh này, rất dễ dàng bị lường gạt, vì những người lường gạt cũng hiện diện dưới lá cờ vàng 3 sọc đỏ.


Hàng triệu người tị nạn tại Mỹ, hàng trăm ngàn thân nhân của chúng tôi chết trên biển đông, làm sao chúng tôi có thể quên được tội ác của CS. Đa số chúng tôi đến Mỹ này bằng 2 bàn tay trắng, với di sản cuối cùng còn lại là lá cờ vàng 3 sọc đỏ. Chúng tôi không bao giờ chấp nhận CS và lá cờ đỏ sao vàng tỉnh Phúc Kiến đâu. Vì thế quý bạn thấy có lúc biểu tình lên đến 50 ngàn người như biểu tình ông Trần Trường đã treo cờ máu và hình Hồ. Những tờ báo như Văn Nghệ Tiền Phong đã từng nhục mạ những người đấu tranh như đại tá VNCH Võ Đại Tôn, là Võ Đại Bịp qua bài viết của ký giả Lê Triết (Tú Rua), làm sao hàng triệu người tị nạn chịu đựng nỗi lòng căm phẫn khi xem đoạn phim anh hùng Võ Đại Tôn dõng dạc tuyên bố ngay khi còn trong tù, đứng trước những cử tọa là báo chí ngoại quốc: "tôi vẫn tiếp tục chiến đấu giải trừ CS cho dân tộc VN". Sau lời tuyên bố này, có lẽ ông sẽ bị đập cho mềm xương. Rồi cũng chính ký giả Lê Triết lại viết tiếp, cho rằng nhà văn kháng chiến quân Võ Hoàng ở trong chiến khu bị ông Hoàng Cơ Minh đánh cho què cặp giò. Rồi chỉ 6 tháng sau, anh Võ Hoàng xuất hiện bằng xương bằng thịt trước cộng đồng hải ngoại. Thử hỏi những bài báo của ký giả Lê Triết viết sai sự thật như thế. Có lẽ không phải chỉ có tôi, mà hàng triệu người tị nạn đã căm ghét tờ Văn Nghệ Tiền Phong vào lúc đó. Rồi 5 đến 7 năm sau, người ta mới nghe tin vợ chồng ký giả Lê Triết bị giết chết, có lẽ 1990 hay 1991 gì đó. Có người thắc mắc, tại sao cộng đồng VN không dám đăng cáo phó, phúng điếu cho những ký giả bị sát hại, chắc là vì sợ hãi Mặt Trận HCM, tôi nghĩ điều này không đúng đâu. Người ta đối diện với sinh tử trong hành trình vượt biển còn chẳng sợ, nói gì phải sợ MT Hoàng Cơ Minh. 

Tôi viết bài rất độc lập, ngòi bút của tôi không bị ảnh hưởng của bất kỳ thế lực nào vì hiện tại cá nhân của tôi chẳng nằm trong bất kỳ tổ chức hay đảng phái nào. Tôi mong ước rằng sau này sẽ có một nhóm người có ngòi viết độc lập như tôi. Đất nước rất cần một số ngòi bút trung thực, không thiên kiến, không phe phái.


Ngày 24 tháng 11 năm 2015
Mylinhng@aol.com
http://freevietnamnow.blogspot.com 

Xin phổ biến tự do

Thứ Hai, 23 tháng 11, 2015

Một chính quyền hẹp hòi và vô nhân đạo

Một chính quyền hẹp hòi và vô nhân đạo
Bà Elizabeth Phu, phụ tá TT Obama, phụ trách về chính sách Đông Nam Á. 
Ảnh: báo LA TImes

Sáng nay đọc thấy một bản tin hay, và nhân dịp này, tôi muốn chia sẻ vài cảm nghĩ cá nhân về tình cảnh của người tị nạn. Ít ai biết rằng trong đoàn tuỳ tùng của Tổng thống Obama trong cuộc họp thượng đỉnh tại Mã Lai có một người là cựu “thuyền nhân” Việt Nam: Elizabeth Phú. Câu chuyện của Elizabeth (1) làm cho chúng ta phải suy nghĩ đến thái độ xua đuổi người tị nạn Bắc Hàn của chính quyền Việt Nam, mà theo tôi, là một thể hiện của sự hẹp hòi và có phần vô nhân đạo.

Câu chuyện Elizabeth Phú

Ba năm sau ngày “giải phóng”, Elizabeth cùng ba má cô vượt biên và đến Mã Lai. Trước 1975, ba cô từng làm việc cho sở Mĩ và sau đó bị đi tù cải tạo một thời gian. Ra tù cải tạo, gia đình lâm vào tình cảnh bế tắc, thế là gia đình quyết định vượt biên. Trong một chuyến hải hành đầy gian nan trên một chiếc thuyền với 253 người, nhưng cuối cùng thì cũng đến trại tị nạn Mã Lai. Lúc đó, Elizabeth kể, cô chỉ mới biết đi chập chững nhưng cũng có nhiều kỉ niệm trong trại tị nạn. Nhưng cô nói rằng cô rất cám ơn chính phủ Mã Lai đã cưu mang người tị nạn trong thời gian khó khăn nhất.

Đến Mĩ, cả gia đình làm lại cuộc đời và thành công. Ba cô làm cho một công ti tài chính, mẹ thì làm y tá và nuôi con. Còn Elizabeth thì sau này theo học ở UC Berkeley về khoa học chính trị, rồi tiếp tục theo học Masters về ngành quốc tế học tại UC San Diego, và Trường Eisenhower thuộc National Defense University. Sau khi ra trường, Elizabeth làm việc cho Hội đồng An ninh Quốc gia (National Security Council hay NSC), và từng trải qua chức vụ Giám đốc về Đông Nam Á vụ, Giám đốc về Đe doạ Toàn cầu, và từ 2013 làm Giám đốc về Đông Nam Á – Đại dương sự vụ (Southeast Asia and Oceania Affairs). Do đó, có thể nói rằng trong chuyến tháp tùng Tổng thống Obama về Mã Lai dự hội nghị, Elizabeth như là một cõi đi về, nhưng đi về với tư cách — nói theo tiếng Anh là — triumphant.

Thật ra, ông Obama cũng là người xuất phát từ Đông Nam Á. Có lẽ nhiều người biết rằng má ông Obama (tên là Ann Dunham) sau khi li dị người chồng cũ người Kenya, bà thành hôn với một cựu du học sinh người Nam Dương tên là Lolo Soetoro. Do đó, Obama theo má về sống ở Nam Dương từ năm 6 đến 10 tuổi, trước khi được gửi về Mĩ theo học trung học và đại học. Ông Obama vẫn có thể nói vài chữ Nam Dương! Thành ra, có thể nói rằng trong chuyến đi này, cả hai người — Obama và Elizabeth Phú — như là một chuyến đi về nguồn.

Người tị nạn Bắc Hàn và chính quyền VN

Câu chuyện đời và nghiệp của Elizabeth Phú làm cho tôi suy nghĩ về thái độ của chính quyền Việt Nam đối với người tị nạn. Nói một cách ngắn gọn: Chính quyền Việt Nam đã rất vô nhân đạo và thô bạo với người tị nạn. Hai ngày trước, báo chí cho biết rằng có 9 người Bắc Hàn tìm cách vượt biên từ Tàu sang Việt Nam để xin tị nạn, thế nhưng họ bị phát hiện và công an Móng Cái đã trục xuất họ về Tàu (2). Bài báo trên VOA còn cho biết rằng trước đây, một nhà ngoại giao Bắc Hàn ở VN tìm cách xin tị nạn, nhưng mất tin. Rất có thể VN đã bắt và trao trả nhà ngoại giao này cho Bắc Hàn theo yêu cầu của Bắc Hàn. Xa hơn nữa, chính quyền VN cũng bắt và trả người tị nạn Duy Ngô Nhĩ về Tàu, làm cho họ nổi giận và gây thương tích cho phía VN (3). Những sự iện trên là chứng từ để nói rằng chính quyền VN là rất vô nhân đạo, chẳng tỏ ra có nghĩa vụ gì với quốc tế cả.

Thật vậy, Bảng xếp hạng gọi là “Good Country Index” (GCI) cho thấy VN đội sổ trong số các nước tử tế trên thế giới. Bảng xếp hạng này cho thấy VN đứng hạng 103 (trong số 124 nước) về đóng góp cho hoà bình và an ninh thế giới. Còn về đóng góp vào các quĩ từ thiện và cung cấp nơi nương tựa cho người tị nạn thì VN đứng hạng 123, tức áp chót (4)! Tính chung, thứ hạng về tử tế của Việt Nam trên thế giới đứng hạng áp chót (124/125). Điều đáng nói hay cũng có thể xem là nhục là thứ hạng tử tế của VN chỉ đứng chung bảng với mấy nước “đầu trâu mặt ngựa” như Lybia, Iraq, Zimbabwe, Yemen!

Thật ra, chính quyền VN xưa kia cũng chẳng tốt lành gì với chính công dân Việt tị nạn. Sau 1975, khi làn sóng người Việt tìm đường tị nạn, thì chính quyền tìm cách ngăn chận, thậm chí bắn bỏ. Đã có biết bao trường hợp người tị nạn ở miền Tây bị công an và bộ đội bắn chết trên đường vượt biển, dù trước đó những người này đã nộp tiền và vàng cho chính quyền. Đã có nhiều quan chức làm giàu từ các thương vụ người tị nạn. Chuyện đã xưa, nhưng tưởng cần nhắc lại rằng hành động của chính quyền VN thậm chí làm cho ông Lý Quang Diệu còn thốt lên rằng đó là chính quyền “bỉ ổi” với chính công dân mình (5).

Tôi cũng là một cựu “thuyền nhân”. Và, không như có người cố tình che đậy cái gốc tị nạn của mình, tôi thì chẳng dấu giếm gì điều đó, ngay cả trong trang web cá nhân tôi của Trường UNSW tôi vào đề là nói ngay mình là “refugee” (6) như là một phát biểu lập trường với chính quyền Úc. Do đó, như là mặc định, tôi chống lại việc xua đuổi người tị nạn của Việt Nam hay bất cứ nước nào (kể cả Úc). Những người tị nạn đó, những người mà ông Phạm Văn Đồng từng nói là “ma cô đĩ điếm” đó, đang là những Elizabeth Phú, tướng Lương Xuân Việt, Đại tá Lê Bá Hùng, Giáo sư Trương Nguyện Thành (và hàng trăm giáo sư khác). Những người Bắc Hàn tìm đường sang Việt Nam có thể một ngày nào đó là Elizabeth Phú của Mĩ hiện nay.

Tại sao chính quyền VN không mở rộng vòng tay đón họ và cho họ cơ hội làm lại cuộc đời? Tại sao Mã Lai, Thái Lan, Nam Dương, Singapore, Hồng Kông đã từng đón người tị nạn, mà Việt Nam thì không? Nếu không muốn chứa họ thì tạo điều kiện tạm thời (như các nước Đông Nam Á đã làm) để họ đi tị nạn ở Hàn Quốc, chứ sao lại trả về cho cái chính quyền tàn ác là Tàu cộng? Tôi thực tình không hiểu nổi hành động của chính quyền VN đối với người tị nạn. Ở mức độ cá nhân, sống phải tử tế với nhau; ở mức độ quốc gia, nếu muốn là một thành viên có trách nhiệm của cộng đồng quốc tế, VN cũng phải tỏ ra là một nước văn minh và nhân đạo chứ. Do đó, hành động của chính quyền VN đối với người tị nạn Bắc Hàn chỉ có thể nói là vô nhân đạo. Hi vọng rằng câu chuyện và sự trở về của Elizabeth Phú (7) là một bài học nhãn tiền để chính quyền VN suy nghĩ lại hành động của họ đối với người tị nạn Bắc Hàn.
___

(1) Obama aide tells of her own childhood flight from government detention camp (LA Times).
(2) Công an Việt Nam giao người Bắc Hàn cho Trung Quốc? (VOA).
(3) ‘VN quá vội vàng khi trao trả nghi phạm’ (BBC).
(4) www.goodcountry.org
(5) Thư Lý Quang Diệu gửi Margaret Thatcher về vấn đề thuyền nhân Việt Nam (Trẻ).
(6) Professor Tuan Van Nguyen (UNSW).
(7) (1) Obama aide tells of her own childhood flight from government detention camp (LA Times).
________


Tin liên quan:

Nguyễn Anh TuấnLHQ đang đòi hỏi chính phủ Việt Nam phải làm rõ số phận 9 người Bắc Hàn (gồm 1 trẻ sơ sinh mới 1 tuổi và 1 thiếu niên) mà họ đã tạm giữ hồi tháng 10 và mới trả về Bắc Hàn qua ngả Trung Quốc. Một báo cáo toàn diện của LHQ ấn hành năm ngoái cho biết đa số các trường hợp vượt biên bị trả về Bắc Hàn bị tra tấn, hành hình, cưỡng hiếp...

Khốn nạn quá. Biết bao nhiêu khổ nạn họ mới trốn được qua đến đây. Đã sợ không dám giúp thì ngó lơ cũng được, rồi họ qua Lào, Cam, Thái gì đó để sứ quán Hàn ở đó cứu giúp không được sao. Trả họ về thế này khác nào kết án tử họ?

Ai là kẻ đã ký quyết định trả họ về? Bộ Ngoại giao hay Bộ Công an? Kẻ đó nhất định là đồng phạm giết người.

Cho tôi cúi đầu tạ lỗi các bạn Nam Hàn, Bắc Hàn, chúng tôi đã chưa làm được gì để ngăn cản chính phủ Việt Nam tham gia đường dây giết người này.

Thứ Sáu, 13 tháng 11, 2015

# Thư Gởi Nhà Báo AC Thompson Của Front Line Và Propublica

# Thư Gởi Nhà Báo AC Thompson Của Front Line Và Propublica

Mylinhng@aol.com


Chào bạn AC Thompson,
Tôi thích công việc của bạn, để tìm ra người đứng đằng sau những sự khủng bố, nhưng hãy nhìn vào một suy nghĩ khác, ông AC Thompson, 40 năm đã qua, kể từ năm 1975, chỉ có năm người chết vì khủng bố tại Little Saigon, nhưng chỉ có ba năm (từ 10/2011 đến 9 / 2014), đã có 226 người chết vì tra tấn, chủ yếu là tự tử, hoặc bị khủng bố tại các trạm cảnh sát ở Việt Nam (thực tế này xuất phát từ báo cáo của cán bộ cộng sản, trung tướng Trần Trọng Lượng của Sở cảnh sát đến Quốc Hội nước Cộng Hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam). (http://www.thanhnien.com.vn/…/ba-nam-co-toi-226-nguoi-chet-…)
Cảnh sát tại các trạm công cộng, mọi người đều biết, nhưng cảnh sát không bao giờ lo lắng, vẫn tiếp tục giết người, 226 mạng người, bởi vì chẳng ai, chẳng luật pháp nào trừng trị họ. Ngoài đồn cảnh sát, bất cứ nơi nào trên các đường phố của VN, cảnh sát mặc thường phục có thể giết chết hàng ngàn người và họ có thể đổ lỗi cho tai nạn xe, bất cẩn, ... mà không ai biết được thủ phạm. Xin vui lòng, ông AC Thompson, hãy làm những cuộc điều tra tất cả các trạm cảnh sát ở Việt Nam hiện nay, chúng tôi đang rất cần làm điều đó, mới là hình ảnh của khủng bố.
Ở Việt Nam, sau năm 1975, cộng sản nắm quyền đất nước, tôi có thể ước tính 500.000 người đã thiệt mạng trong biển hoặc trong rừng rậm để vượt thoát khỏi cộng sản. 200.000 dân của Việt Nam Cộng hòa, đã chết trong cái gọi là "Trại Cải Tạo" hay chính xác hơn, Nhà Tù Khổ Sai. Thiếu Tướng Lê Minh Đảo, đã ở trong nhà tù này suốt 17 năm mà không qua xét xử. Đại Úy Nguyễn Hữu Cầu đã mới được thả năm ngoái, sau khi đã bị giam giữ 37 năm tù.
5 người, bạn đề cập đến trong đoạn clip này, tôi biết họ qua đọc sách, 4 trong số đó là những người có thiện cảm với cộng sản: Dương Trọng Lâm, Lê Triết, Nguyễn Trọng Nhân, và Đạm Phong. Vào thời điểm đó, 35-40 năm trước đây, tôi ghét họ, bởi vì họ không biết gì về cộng sản đã hủy hoại đất nước Việt Nam, để trở thành một trong những quốc gia nghèo nhất trên thế giới.
Người thứ năm là ông Phạm Văn Tập, tác giả của "Trên Đầu Sóng", tôi biết anh ta ở Việt Nam, tại chợ trời ở đường Nguyễn Huệ, Sài Gòn. Tôi gọi anh ta và vợ là "anh Hoài" và "chị Hoài" . Sau này tôi biết bút danh của anh, Hoài Điệp Tử, cho các bài hát mà anh sáng tác. Một lần, tôi đến thăm ông bà tại nhà riêng ở Thủ Thiêm. Họ rất đẹp đôi với 2 hoặc 3 đứa con thơ tại thời điểm đó (1976). Có một ao lớn cá tra để đi vệ sinh trước cửa của ngôi nhà mình. Sau này, bà Hoài làm chủ nhiệm của tạp chí Mai ở California.
Tôi ghét cái tên "Khủng Bố Ở Little Saigon". Đây là một sự nhầm lẫn, như rằng bạn muốn để tiêu diệt cộng đồng Việt Nam mang tên Little Saigon. Thay vào đó, tôi đề nghị bạn có thể thay đổi đề tựa "Ai Giết 5 nhà báo Vietnam ở nước Mỹ?" để phù hợp hơn và chính xác hơn cho bộ phim của bạn. Một điều nữa, không ai muốn bắt đầu một cuộc chiến mới trên đất Mỹ, bạn đã không có bằng chứng đó. Những gì tôi, hoặc chúng tôi có thể làm là để giúp Việt Nam được tự do, và quốc gia Vietnam sẽ trở thành một quốc gia dân chủ như Hoa Kỳ. Phim của bạn đã xúc phạm đến tôi, tuy rằng tôi cũng mong ước tìm ra thủ phạm giết 5 ký giả đó, tuy rằng tôi không có thiện cảm với 4 ký giả thân cộng này. Vì tôi nghĩ rằng thủ phạm của những khủng bố này lại chính là những tên cộng sản, họ thanh toán nhau, giết người xong, còn đổ tội cho VNCH.
13/11/2015
Mylinhng@aol.com
http://freevietnamnow.blogspot.com
Xin phổ biến tự do

************************************************************************
# Letter To Journalist AC Thompson Of Front Line And Propublica

Mylinhng@aol.com

https://www.youtube.com/watch?v=i7QtqrP99N8
Dear jounalist AC Thompson:
I love your works to find out who are behind the terror, but look at this way Mr. AC Thompson, It has been 40 years since 1975, only five people die from terrorism, but there are only three years (from 10/2011 to 9/2014) alone, 226 people die from tortures, mostly suicides, or terrorism in the police stations (this fact comes from the report of 2 star general officer Trần Trọng Lượng from Police Department to the Congress of the Socialist of Vietnam). (http://www.thanhnien.com.vn/…/ba-nam-co-toi-226-nguoi-chet-…).
Police are in public stations, everyone knows, but police don't ever care. They keep killing people, 226 lives, in public like this, because they are against no punishment. Out there, anywhere in the streets of VN, police, in plain clothes can kill thousands of people and they can blame for car accidents, crash, ...and nobody knows who are the culprits. Please, Mr. AC Thompson, please do the investigation all police stations in VietNam now, we need that too, and that can be a picture of terror.
In Vietnam, after 1975, the communists took over the country, I can estimate 500,000 people who have died in the ocean or in the jungle to escape from communists. 200,000 people of Republic of VN who have died in so called "Re-education camps" prisons, General Lê Minh Đảo, who has been in prison for 17 years without a trial. Captain Nguyễn Hữu Cầu, who was just released last year, after 37 years in prison.
5 persons whom you mention in the above clip, I know thru reading, 4 of them are communist sympathisers: Dương Trọng Lâm, Lê Triết, Nguyễn Trọng Nhân, and Đạm Phong. At the time, 35-40 years ago, I hate them, they know nothing about communists who ruin Vietnam to be one of the poorest countries in the world.
The fifth person is Phạm Văn Tập, he is the writer of "Trên Đầu Sóng", I know him in Vietnam, at black market in Nguyễn Huệ St, Saigon, I call him and his wife "anh Hoài", "chị Hoài". Later, I know his nick, Hoài Điệp Tử, which is used when he composes songs. One time, I come to visit him at the house in Thủ Thiêm, Sài Gòn. They are very nice couple with 2 or 3 children at that time (1976). There is a big fish pond to go restroom in front of their house. Lately, as I know, Mrs. Hoài runs Mai Magazine in California.
I hate the title "Terror In Little Saigon", this is misled, seeming as you want to destroy the name Little Saigon or Vietnamese community. Instead, I propose you can change to "Who Kill 5 Vietnamese Journalists in USA?" to be more suitable and more acurate with your film. One more thing, no one wants to start a new war in American soils, you have no proof of that. What I, or we can do, is to help Vietnam to be free, and turned to be a democratic country as USA. Your film has been very offensive to me, but I also wish to find out the culprits that killed five journalists, although I have no sympathy with 4 pro-communist journalists. Because I think the culprits of this terror are communists, they kill each other, murders are done, and blame on the Republic of VN.